Chương 13
Sân của bệnh viện đầy những bệnh nhân. Họ đang túm tụm thành nhóm như thường lệ, buôn chuyện, tranh cãi, hút thuốc; có những người tự vòng tay quanh mình và không ngừng giậm chân để giữ ấm cơ thể.
Alicia đưa điếu thuốc lên môi, giữ nó giữa hai ngón tay thon dài. Tôi châm thuốc cho cô. Ngọn lửa liếm đến đầu thuốc, làm nó rực hồng lên. Cô hít một hơi thật sâu, mắt không rời khỏi tôi. Cô ra chiều thích thú. “Anh không định hút thuốc sao? Hút thuốc cùng bệnh nhân là một việc không phải phép ư?”
Alicia đang chế nhạo tôi. Nhưng cô nói đúng - không có quy định nào nói rằng nhân viên của bệnh viện và bệnh nhân không được hút thuốc cùng nhau. Nhưng khi các nhân viên hút thuốc, họ thường làm việc đó một cách bí mật, lẻn ra cầu thang thoát hiểm ở sau tòa nhà chẳng hạn. Chắc chắn họ không hút thuốc trước mặt bệnh nhân. Việc đứng trong sân và hút thuốc cùng bệnh nhân chẳng khác nào phạm quy. Và có lẽ trí tưởng tượng của tôi đã đi hơi quá đà, nhưng tôi cứ có cảm giác đang bị theo dõi, như thể Christian đang đứng bên cửa sổ mà nhìn chúng tôi. Tôi nhớ lại lời anh ta, “Những người bị rối loạn nhân cách ranh giới khiến ta bị thu hút.” Tôi nhìn vào mắt Alicia. Chúng không thu hút tôi, chúng còn chẳng có chút thân thiện nào. Phía sau đôi mắt ấy là một tinh thần thép, một cái đầu cực thông minh chỉ vừa mới thức tỉnh. Alicia Berenson là một nhân vật đáng gờm. Giờ thì tôi đã hiểu.
Có lẽ đây là lý do Christian cảm thấy cần phải tiêm thuốc an thần cho cô.
Anh ta sợ Alicia có thể làm hay nói ra điều gì đó ư? Bản thân tôi cũng có phần sợ cô, không hẳn là sợ, mà là cảnh giác và e ngại. Tôi biết mình phải thật thận trọng.
“Tại sao lại không nhỉ?” Tôi nói. “Tôi sẽ hút một điếu.”
Tôi đưa thuốc lên miệng và châm lửa. Chúng tôi lặng lẽ hút thuốc một hồi, mắt vẫn nhìn nhau, chỉ đứng cách nhau vài phân; nhưng rồi tôi chợt cảm thấy lúng túng và quay đi hướng khác. Tôi vụng về che đậy sự bối rối bằng cách chỉ ra phía sân.
“Ta vừa đi vừa nói chuyện tiếp nhé?”
Alicia gật đầu. “Được thôi.”
Chúng tôi đi bộ sát bức tường, men theo đường chu vi của cái sân. Những bệnh nhân khác nhìn chúng tôi, và tôi không biết họ đang nghĩ gì. Alicia thì không mảy may bận tâm, cô còn chẳng chú ý đến họ. Chúng tôi cứ lặng thinh mà đi một lúc. Cuối cùng, cô lên tiếng. “Anh muốn tôi kể tiếp chứ?”
“Vâng, nếu cô muốn… Cô đã sẵn sàng chưa?”
Alicia gật đầu. “Tôi sẵn sàng rồi.”
“Chuyện gì xảy ra khi hai người đã vào trong nhà?”
“Gã đàn ông nói… hắn muốn thứ gì đó để uống, và tôi mang bia của Gabriel cho hắn. Nhưng tôi không uống bia. Tôi không còn món gì khác trong nhà.”
“Sau đó thì sao?”
“Hắn nói khá nhiều.”
“Về chuyện gì?”
“Tôi không nhớ.”
“Cô không nhớ ư?”
“Không.”
Alicia lại chìm vào im lặng. Tôi cố gắng chờ lâu hết mức có thể trước khi khẽ nhắc cô. “Cô kể tiếp đi. Cô đang ở trong bếp. Khi ấy cô cảm thấy thế nào?”
“Tôi… không nhớ là đã cảm thấy như thế nào.”
Tôi gật đầu. “Đó cũng không phải là chuyện lạ. Trong trường hợp này, một là cô bỏ chạy, hai là chống trả. Thật ra có một phản ứng nữa cũng khá thường gặp khi ta bị tấn công tê liệt.”
“Tôi không bị tê liệt.”
“Không ư?”
“Không.” Cô lia ánh mắt sắc lẹm về phía tôi. “Tôi đang chuẩn bị hành động, tôi đang lấy tinh thần… để chiến đấu. Sẵn sàng để giết hắn.”
“Tôi hiểu rồi. Cô định làm việc đó bằng cách nào?”
“Khẩu súng của Gabriel. Tôi phải lấy được nó.”
“Nó đang nằm ở trong bếp. Cô đã cất nó ở đó. Cô viết như vậy trong nhật ký.”
Alicia gật đầu. “Đúng, trong tủ bếp cạnh cửa sổ.” Cô hít một hơi thật sâu và phả ra một làn khói dài. “Tôi bảo hắn là tôi muốn uống nước, và đi lấy cốc. Tôi bước về phía bên kia căn bếp, chỉ có vài bước thôi mà tưởng chừng như vô tận. Từng chút một, tôi tiến đến gần tủ bếp. Tay tôi run lên… Tôi mở tủ ra…”
“Và?”
“Nó trống không. Khẩu súng đã biến mất. Và tôi nghe thấy giọng hắn: “Cốc đựng nước ở trong tủ bếp phía bên phải cô.” Tôi quay lại, và khẩu súng đã nằm đó, trong tay hắn. Hắn chĩa nó về phía tôi và phá lên cười.”
“Rồi sao?”
“Rồi sao ư?”
“Cô đã nghĩ gì?”
“Nghĩ rằng đó là cơ hội cuối cùng để tôi trốn thoát, và giờ thì hắn sẽ giết tôi.”
“Cô tin là hắn sẽ giết cô?”
“Tôi biết là như vậy.”
“Vậy tại sao hắn chưa ra tay ngay?” Tôi hỏi. “Sao không làm chuyện đó ngay sau khi hắn đột nhập vào nhà?”
Alicia không trả lời. Cô liếc nhìn tôi. Và trước vẻ ngạc nhiên của tôi, cô mỉm cười.
“Khi tôi còn nhỏ, dì Lydia từng nuôi một con mèo, một con mèo mướp. Tôi không thích con mèo đó lắm, nó sống khá hoang dại, và thỉnh thoảng cào tôi. Nó khá độc ác.”
“Loài vật chỉ hành động theo bản năng thôi, sao chúng có thể độc ác được?”
Alicia nhìn tôi chăm chú. “Chúng có thể độc ác chứ. Nó thường mang về một thứ gì đó nó bắt được ngoài đồng, như chuột hoặc chim nhỏ chẳng hạn, và chúng đang dở sống dở chết. Chúng bị thương, nhưng còn sống. Nó sẽ giữ chúng lại và vờn chúng.”
“Tôi hiểu rồi. Cô muốn nói cô như là con mồi của gã đàn ông kia? Rằng hắn đang chơi một thứ trò chơi tàn bạo với cô, phải không?”
Alicia thả mẩu thuốc xuống đất và dẫm chân lên đó.
“Cho tôi một điếu nữa đi.”
Tôi đưa bao thuốc cho cô, cô lấy ra một điếu và tự châm thuốc. Cô hút thuốc một hồi, rồi tiếp tục. “Gabriel sẽ về nhà lúc 8h tối. Còn hai tiếng nữa. Tôi cứ liên tục nhìn đồng hồ. “Có chuyện gì thế?” Hắn hỏi. “Cô không thích giết thời gian cùng tôi sao?” Nói rồi, hắn dùng khẩu súng mà ve vuốt da tôi, dọc theo cánh tay.” Cô rùng mình khi nhớ lại cảnh đó. “Tôi nói Gabriel sẽ về nhà bất cứ lúc nào. “Vậy thì sao chứ? Anh ta sẽ cứu cô ư?” Hắn hỏi.”
“Thế cô đã nói gì?”
“Tôi không nói gì cả. Tôi chỉ nhìn đồng hồ… và rồi điện thoại của tôi đổ chuông. Người gọi là Gabriel. Hắn chĩa súng vào đầu và bảo tôi nghe điện.”
“Gabriel đã nói gì?”
“Anh ấy nói… buổi chụp hình khá tệ, rằng tôi nên ăn cơm trước và đừng chờ anh ấy. Anh ấy sẽ không kịp về nhà trước 10 giờ. Tôi cúp máy và nói. “Chồng tôi đang trên đường về, vài phút nữa là tới nhà. Anh nên đi khỏi đây trước khi Gabriel về.” Gã lạ mặt chỉ cười. “Nhưng tôi nghe thấy anh ta nói anh ta sẽ không về trước 10 giờ. Ta còn tận vài tiếng nữa. Cô lấy dây thừng ra đây.” Hắn nói. “Hoặc băng dính cũng được. Tôi muốn trói cô lại.” Tôi làm theo lời hắn. Tôi biết tình trạng của tôi lúc này thật vô vọng. Tôi biết chuyện này sẽ kết thúc như thế nào.”
Alicia ngừng nói và nhìn tôi. Trong mắt cô là thứ cảm xúc đau đớn trần trụi, khiến tôi không khỏi nghĩ có lẽ nào tôi đã dồn ép cô quá mức chăng.
“Ta hãy nghỉ một lúc.”
“Không, tôi cần kể nốt. Tôi phải làm điều này.”
Alicia tiếp tục kể một cách gấp gáp hơn. “Tôi không có dây thừng, nên hắn lấy xuống sợi dây tôi dùng để treo tranh. Hắn bắt tôi đi vào phòng khách, lôi một chiếc ghế thẳng lưng trong phòng ăn ra, và bắt tôi ngồi xuống đó. Hắn bắt đầu quấn dây quanh cổ chân tôi, trói tôi vào chiếc ghế. Sợi dây nghiến vào chân tôi. “Xin anh đấy.” Tôi nói. “Làm ơn…” Nhưng hắn không nghe. Hắn tiếp tục trói ngoặt tay tôi về phía sau. Lúc ấy, tôi biết chắc hẳn sẽ giết tôi. Tôi ước gì… ước gì hắn giết tôi đi.”
Khi nghe Alicia nói ra câu đó, tôi sững người vì kinh ngạc.
“Tại sao cô lại ước như vậy?”
“Vì việc hắn đã làm còn tệ hơn thế.”
Tôi những tưởng Alicia sẽ khóc, và đột nhiên tôi muốn ôm lấy cô trong vòng tay, hôn cô, an ủi cô và cam đoan rằng giờ cô đã được an toàn. Nhưng tôi phải tự kìm mình lại. Tôi gí đầu thuốc lá vào bức tường gạch đỏ.
“Tôi nghĩ cô cần được ai đó quan tâm.” Tôi nói. “Tôi muốn chăm sóc cho cô, Alicia.”
“Không.” Alicia quả quyết lắc đầu. “Đó không phải là điều tôi muốn ở anh.”
“Vậy cô muốn gì?”
Alicia không trả lời. Cô quay lưng và đi vào bên trong.