Chương 14
Tôi bật đèn trong phòng trị liệu và đóng cửa phòng. Khi tôi quay lại, Alicia đã ngồi xuống - nhưng không phải trên ghế của cô, mà là của tôi.
Đó là một hành động ẩn chứa nhiều ngụ ý, và thông thường tôi sẽ tìm cách luận ra ý nghĩa của nó. Tuy nhiên, lần này, tôi không nói gì cả. Nếu việc ngồi lên ghế của tôi là một hành vì để thể hiện ưu thế của Alicia, tôi hoàn toàn đồng ý. Tôi nóng lòng muốn biết cái kết của câu chuyện, chúng tôi đã đến rất gần nó rồi. Vì vậy, tôi chỉ ngồi xuống và đợi cô nói tiếp. Alicia nhắm hờ mắt và ngồi im như bức tượng. Cuối cùng, cô cũng lên tiếng.
“Tôi bị trói vào ghế. Mỗi lần tôi cựa quậy, sợi dây lại cứa sâu hơn, khiến chân tôi rỉ máu. Nhưng tôi thấy nhẹ nhõm hơn khi có thể tập trung vào nỗi đau thay vì những suy nghĩ của tôi trong đầu. Chúng quá đáng sợ! Tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ được gặp Gabriel nữa… Tôi nghĩ tôi sẽ chết…”
“Chuyện gì xảy ra tiếp theo?”
“Tôi và hắn ngồi đó tưởng chừng như hàng thế kỷ. Tôi đã luôn nghĩ rằng nỗi sợ đi kèm cảm giác lạnh người. Nhưng không, tức cười thay, nó lại thiêu đốt tôi như hỏa ngục vậy. Căn phòng rất nóng, rèm bị kéo kín và cửa sổ thì đóng. Nó yên ắng, ngột ngạt, bầu không khí vô cùng nặng nề. Mồ hôi của tôi chảy thành dòng trên trán, làm mắt tôi cay xè. Tôi ngửi thấy mùi rượu và mùi mồ hôi từ người hắn. Hắn không ngừng uống rượu và nói. Tôi không chú ý lắng nghe cho lắm, tôi chỉ chú ý tới một con ruồi bị kẹt giữa tấm rèm và cửa sổ. Nó liên tục va vào cửa kính. Hắn hỏi về tôi và Gabriel, chúng tôi đã gặp nhau như thế nào, đã ở bên nhau bao lâu, và chúng tôi có hạnh phúc không. Tôi nghĩ nếu tôi khiến hắn nói chuyện liên tục thì cơ hội sống của tôi sẽ cao hơn. Vì vậy, tôi trả lời tất cả các câu hỏi của hắn - về tôi, về Gabriel và công việc của tôi. Tôi nói về bất cứ điều gì mà hắn muốn nghe, chỉ để câu thêm thời gian. Và tôi cứ nhìn mãi vào chiếc đồng hồ, chăm chú nghe từng tiếng tích tắc. Kim đồng hồ chỉ mười giờ, rồi mười rưỡi… Gabriel vẫn chưa về nhà.”
“Anh ta về muộn rồi…” Gã đàn ông nói. “Hoặc là anh ta sẽ không về.”
“Anh ấy đang về!” Tôi nói chắc nịch.
“Tốt thôi, may mà có tôi ở đây để cô đỡ buồn.”
Và rồi chuông đồng hồ điếm mười một giờ, đó cũng là lúc tôi nghe thấy tiếng ô tô bên ngoài. Hắn lại gần cửa sổ, nhìn ra ngoài rồi nói. “Đúng lúc lắm!”
Những gì xảy ra tiếp theo cứ như một cuốn phim tua nhanh.
Gã đàn ông túm lấy tay Alicia và xoay chiếc ghế lại, khiến cô ngồi quay lưng với cửa. Hắn nói chỉ cần cô phát ra bất kỳ tiếng động nào, hắn sẽ lập tức bắn vào đầu Gabriel. Nói rồi, hắn biến mất.
Một lát sau, đèn vụt tắt, xung quanh trở nên tối đen như mực. Ngoài hành lang, có tiếng cánh cửa mở ra rồi đóng lại.
“Alicia?” Gabriel gọi tên cô.
Không có tiếng trả lời. Gabriel tiếp tục gọi cô lần nữa. Anh bước vào phòng khách và thấy cô đang ngồi bên lò sưởi, quay lưng về phía anh.
“Tại sao em lại ngồi trong bóng tối?” Gabriel hỏi.
Vẫn không có tiếng trả lời.
“Alicia?”
Alicia vật lộn để giữ im lặng. Cô muốn khóc thật to, nhưng khi đôi mắt đã quen với bóng tối, cô có thể nhìn thấy phía trước mặt, trong góc phòng, nòng súng của gã đàn ông khẽ lóe lên. Hắn đang chĩa súng về phía Gabriel. Và Alicia nhất định phải giữ im lặng.
“Alicia?” Gabriel tiến về phía cô. “Có chuyện gì vậy?”
Ngay khi Gabriel chạm tay vào người cô, gã lạ mặt nhảy ra từ trong bóng tối. Alicia hét lên nhưng đã quá muộn. Gabriel bị đánh gục. Hắn đè anh xuống, dùng báng súng mà đập vào đầu Gabriel - một, hai rồi ba lần. Gabriel nằm đó bất tỉnh, máu chảy lênh láng quanh đầu anh. Hắn dựng anh dậy, đặt anh lên ghế rồi trói anh lại bằng dây. Gabriel cựa quậy khi bắt đầu tỉnh lại.
“Chuyện quái quỷ gì thế này?”
Gã đàn ông giơ súng lên và nhắm vào Gabriel. Một tiếng nổ vang lên. Thêm một phát nữa, rồi một phát nữa. Alicia bắt đầu la hét. Gã đàn ông vẫn tiếp tục nổ súng. Hắn đã bắn sáu phát vào đầu Gabriel. Sau đó, hắn ném súng xuống sàn rồi bỏ đi mà không nói thêm lời nào nữa.