Chương 6
Căn phòng của giáo sư Diomedes nằm ở góc khuất nẻo nhất trong bệnh viện. Mạng nhện giăng ở các góc tường và chỉ có vài bóng đèn leo lét còn sáng trong hành lang. Tôi gõ cửa. Một thoáng yên lặng trôi qua trước khi tôi nghe thấy giọng nói của ông vang lên từ bên trong.
“Mời vào.”
Tôi xoay tay nắm cửa. Ngay lập tức, mùi hương trong phòng ập đến khiến tôi bị choáng ngợp. Căn phòng này có mùi khác hẳn với những nơi khác trong bệnh viện. Thay vì có mùi thuốc sát trùng hay thuốc tẩy, đáng ngạc nhiên thay, nó phảng phất thứ mùi của một dàn nhạc giao hưởng: mùi gỗ pha lẫn mùi dây và khung đàn, mùi của sáp thông và véc-ni. Phải mất một lúc, mắt tôi mới quen dần với ánh đèn tù mù trong căn phòng, và chỉ khi ấy, tôi mới nhận ra cây đàn piano đặt áp lưng vào tường - một thứ chẳng ai ngờ tới trong bệnh viện. Phải có đến hơn hai mươi giá xếp bản nhạc bằng kim loại sáng lấp lánh trong bóng tối, và trên bàn, một chồng bản nhạc nằm cạnh một xấp giấy tờ cao chất ngất. Trên một chiếc bàn khác, có một cây vĩ cầm, kèn ô-boa và một cây sáo. Bên cạnh chúng, nổi bật hơn cả, là một cây đàn hạc khổng lồ với phần khung bằng gỗ tuyệt đẹp, hàng dây đều tăm tắp như thác nước đang đổ xuống.
Tôi há hốc miệng nhìn. Diomedes bật cười.
“Anh đang thấy ngạc nhiên về đống nhạc cụ phải không?” Ông tủm tỉm cười phía sau bàn làm việc.
“Tất cả những nhạc cụ này là của ông sao?”
“Đúng vậy! Âm nhạc là thú vui của tôi. Ồ không, tôi nói dối đó! Âm nhạc là đam mê của tôi mới đúng.”
Nói rồi, ông huơ huơ ngón tay trong không trung một cách điệu đàng. Giáo sư Diomedes luôn có lối thể hiện sống động, vận dụng nhiều cử chỉ bằng tay để phụ họa và nhấn mạnh lời nói của mình như thể đang chỉ huy một dàn nhạc vô hình.
“Tôi điều hành một ban nhạc nghiệp dư dành cho tất cả những ai muốn tham gia.” Ông nói. “Bao gồm cả các bệnh nhân và nhân viên. Tôi cho rằng âm nhạc là một công cụ trị liệu hiệu quả bậc nhất…” Ông ngừng nói và chuyển sang ngâm nga một giai điệu du dương. “Âm nhạc có quyền năng xoa dịu một lồng ngực hoang dại… Anh cũng đồng ý như vậy chứ?”
“Chắc chắn là như vậy rồi!” Tôi đáp.
“Hmm…” Diomedes nhìn tôi một lúc. “Anh có chơi nhạc không?”
“Chơi nhạc gì cơ?”
“Bất cứ nhạc cụ nào. Ví dụ như kẻng tam giác* chẳng hạn…”
• Kẻng tam giác là một nhạc cụ gõ trong dàn nhạc giao hưởng.
Tôi lắc đầu. “Tôi không đam mê âm nhạc lắm. Tôi từng chơi sáo ở trường hồi còn trẻ. Nhưng chỉ có vậy thôi.”
“Vậy nghĩa là anh có thể đọc bản nhạc? Đó là một lợi thế. Tốt lắm! Hãy chọn một loại nhạc cụ nào đó đi, tôi sẽ dạy anh chơi.”
Tôi mỉm cười và lắc đầu thêm lần nữa. “Tôi e mình không có đủ kiên nhẫn.”
“Không đủ ư? Chà, kiên nhẫn là một phẩm chất mà anh nên trau dồi khi theo nghiệp trị liệu tâm lý. Anh biết đấy, hồi còn trẻ, tôi đã băn khoăn giữa việc trở thành một nhạc sĩ, một linh mục hay một bác sĩ…” Diomedes cười. “Và bây giờ, tôi đang đảm nhận cả ba vị trí đó!”
“Quả đúng là như vậy!”
“Anh biết đấy…” Ông chuyển chủ đề mà không có dấu hiệu tạm dừng. “Tôi là người có tiếng nói quyết định trong buổi phỏng vấn của anh. Việc bỏ phiếu ấy mà. Tôi đã vô cùng ưu ái anh. Anh biết tại sao không? Tôi đã nhìn ra điều gì đó đặc biệt ở anh, Theo ạ. Anh gợi cho tôi nhớ về bản thân mình khi xưa… Vài năm nữa, biết đâu anh lại là người điều hành nơi này cũng nên…” Ông bỏ lửng câu nói rồi thở dài. “Dĩ nhiên là nếu bệnh viện này còn mở cửa…”
“Ông nghĩ họ sẽ đóng cửa nơi này sao?”
“Ai mà biết được cơ chứ? Có quá ít bệnh nhân và quá nhiều nhân viên. Chúng tôi đang hợp tác chặt chẽ với Quỹ Tín Thác để xem có thể tìm ra mô hình vận hành khả thi hơn về mặt kinh tế không. Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta đang bị theo dõi, đánh giá, và cả thanh tra nữa. Chắc anh cũng tự hỏi làm sao mà trị liệu cho bệnh nhân trong điều kiện như vậy được chứ. Như Winnicott đã nói, không thể thực hiện trị liệu trong một tòa nhà đang bốc cháy được…” Ông lắc đầu. Gương mặt ông đột nhiên hằn rõ vẻ mệt mỏi và kiệt quệ, trở về đúng với tuổi sáu mươi của ông. Ông hạ giọng và gần như thì thầm. “Tôi cho rằng Stephanie Clarke - quản lý của bệnh viện - đang tiếp tay cho họ. Dù sao thì Quỹ Tín Thác cũng đang trả lương cho cô ta. Hãy để mắt tới cô ta, rồi anh sẽ hiểu những gì tôi đang nói.”
Tôi nghĩ rằng Diomedes có phần hoang tưởng, nhưng đó cũng là điều dễ hiểu. Tôi không muốn nói hớ điều gì nên chỉ giữ im lặng một hồi. Sau đó, tôi rụt rè cất tiếng…
“Tôi muốn hỏi ông một chuyện…” Tôi nói. “Về Alicia.”
“Alicia Berenson?” Diomedes nhìn tôi vẻ lạ lùng. “Anh muốn hỏi gì về cô ấy?”
“Tôi tò mò không biết chúng ta đang trị liệu cho cô ấy theo phương pháp nào. Có phải cô ấy đang được trị liệu cá nhân không?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Chúng tôi đã thử rồi, nhưng đành bỏ ngang giữa chừng…”
“Vì sao? Ai là người điều trị cho cô ấy? Có phải là Indira không?”
“Không.” Diomedes lắc đầu. “Sự thật là tôi đã đích thân điều trị cho Alicia.”
“Tôi hiểu rồi. Đã có chuyện gì xảy ra?”
Ông nhún vai. “Cô ấy từ chối đến văn phòng gặp tôi, nên tôi đã trực tiếp tới phòng của cô ấy. Trong các buổi trị liệu, cô ấy chỉ ngồi trên giường và nhìn ra ngoài cửa sổ. Dĩ nhiên là cô ấy không chịu mở miệng, thậm chí còn chẳng thèm nhìn tôi.” Nói rồi, ông vung tay một cách bực tức. “Vậy nên tôi nghĩ rằng vụ trị liệu cho cô ấy chỉ phí thời gian mà thôi.”
Tôi gật đầu. “Vậy thì… Còn sự tương đồng…”
“Sao cơ?” Diomedes nhìn tôi vẻ tò mò. “Anh nói đi!”
“Có khả năng cô ấy coi ông là sự hiện diện độc đoán… kiểu như tiềm ẩn một sự trừng phạt? Tôi không hiểu rõ mối quan hệ giữa Alicia và cha cô ấy là như thế nào, nhưng…”
Diomedes lắng nghe và tủm tỉm, như thể ông đang nghe một câu chuyện cười và chực chờ câu đùa chốt lại. “Anh nghĩ rằng… cô ấy sẽ cảm thấy dễ dàng hơn khi được trị liệu cùng một người trẻ tuổi hơn? Để tôi đoán nhé… Một người giống như anh?” Ông nói tiếp. “Anh nghĩ rằng anh giúp được cô ấy ư, Theo? Rằng anh có thể giải cứu Alicia, khiến cho cô ấy mở miệng?”
“Tôi không biết liệu tôi có thể cứu cô ấy không, nhưng tôi muốn giúp. Tôi muốn thử.”
Diomedes mỉm cười, vẫn với vẻ thích thú. “Anh không phải là người đầu tiên. Tôi cũng từng tin mình sẽ thành công. Alicia là một mỹ nhân ngư bị cướp đi giọng nói, chàng trai trẻ ạ. Cô ấy dụ dỗ ta đến vùng đá ngầm, nơi con tàu chở những tham vọng trị liệu của ta đâm vào và vỡ vụn thành từng mảnh…” Nhà trị liệu mỉm cười. “Cô ấy đã cho tôi một bài học quý giá về sự thất bại. Có lẽ anh cũng cần bài học đó.”
Tôi ngước lên nhìn ông với vẻ thách thức. “Tất nhiên là trừ khi tôi thành công.”
Nụ cười của Diomedes vụt tắt, thay vào đó là một biểu cảm khó diễn tả. Ông im lặng một lúc rồi đưa ra quyết định.
“Để rồi xem… Trước hết, anh phải gặp Alicia đã. Vẫn chưa ai dẫn anh tới chỗ cô ấy, phải không?”
“Chưa có ai dẫn tôi đến đó.”
“Vậy hãy yêu cầu Yuri sắp xếp việc này và báo cáo lại cho tôi sau nhé.”
“Tốt quá!” Tôi cố gắng che giấu sự phấn khích của mình. “Tôi sẽ báo cáo lại sau.”