Chương 15
Bạn nghe kể rồi đấy. Alicia Berenson không giết chồng mình. Một kẻ lạ mặt đã đột nhập vào nhà họ, và bằng một hành động ác ý không rõ chủ đích, đã bắn chết Gabriel trước khi biến mất trong màn đêm. Alicia hoàn toàn vô tội.
Ấy là nếu bạn tin những lời kể đó.
Nhưng tôi thì không. Không một từ nào trong đó.
Ngoài những chi tiết thiếu chính xác và không thống nhất một cách lộ liễu - giả dụ như việc Gabriel không phải bị bắn sáu phát đạn, mà là năm, và một trong số đó là phát bắn lên tường, hay việc Alicia không hề bị trói vào ghế khi họ tìm thấy cô, mà đang đứng giữa phòng và đã cứa đứt cổ tay mình - Alicia không hề nhắc tới việc người đàn ông kia cởi trói cho cô, và cũng không giải thích vì sao cô không kể với cảnh sát phiên bản này của sự việc ngay từ đầu. Tôi biết Alicia đã nói dối trắng trợn, một cách vụng về và không có mục đích. Và tôi khó chịu với điều đó. Tôi thoáng băn khoăn liệu có phải cô đang thử tôi không, để xem liệu tôi có chấp nhận lời kể ấy? Nếu vậy, tôi quyết không để lộ sự nghi ngờ của mình.
Tôi im lặng ngồi đó. Thường thì Alicia sẽ là người lên tiếng trước.
“Tôi mệt rồi.” Cô nói. “Tôi muốn dừng lại ở đây.”
Tôi gật đầu vì không có quyền phản đối.
“Ngày mai, ta sẽ tiếp tục.” Cô nói.
“Cô còn điều gì để kế ư?”
“Còn. Một điều cuối cùng.”
“Tốt thôi.” Tôi nói. “Ngày mai nhé.”
Yuri đang đợi ngoài hành lang. Anh ta dẫn Alicia về phòng của cô, còn tôi quay lại văn phòng của mình.
Như đã nói, nhiều năm nay, tôi có thói quen ghi chép lại các phiên trị liệu ngay sau khi nó kết thúc. Kỹ năng ghi chép lại chính xác những gì đã được nói ra trong suốt năm mươi phút trị liệu có tầm quan trọng lớn lao với một bác sĩ - bằng không, nhiều chi tiết sẽ bị lãng quên, và tính thời điểm của cảm xúc cũng bị đánh mất.
Tôi ngồi bên bàn làm việc và viết lại, càng nhanh càng tốt, mọi thứ đã được nói ra giữa hai chúng tôi. Ngay khi vừa hoàn thành, tôi tức tốc bước ra ngoài, những tờ giấy ghi chép kẹp dưới cánh tay.
Tôi gõ cửa phòng của Diomedes. Không có tiếng trả lời, nên tôi gõ một lần nữa. Vẫn không có ai đáp lời. Tôi mở hé cửa, và thấy Diomedes đang ngủ trên chiếc ghế trường kỷ hẹp.
“Thưa Giáo sư!” Rồi tôi nhắc lại, to hơn. “Giáo sư Diomedes?”
Ông giật minh tỉnh giấc và mau chóng ngồi dậy. Ông chớp mắt nhìn tôi.
“Sao thế? Có chuyện gì vậy?”
“Tôi cần nói chuyện với ông, nhưng tôi có thể quay lại sau.”
Diomedes khẽ cau mày và lắc đầu. “Tôi chợp mắt một chút thôi. Cứ sau bữa trưa là như vậy. Nó giúp tôi tỉnh táo suốt buổi chiều. Càng già, việc ấy càng quan trọng với ta.” Ông ngáp dài và đứng dậy. “Vào đi, Theo. Ngồi xuống đây. Nhìn anh thì tôi đoán việc này rất quan trọng.”
“Tôi nghĩ là như vậy.”
“Về Alicia phải không?”
Tôi gật đầu, ngồi xuống bàn, đối diện ông. Trông ông vẫn còn ngái ngủ.
“Ông chắc là không muốn tôi quay lại sau chứ?”
Diomedes lắc đầu rồi rót nước vào ly. “Tôi tỉnh rồi. Anh nói đi. Có chuyện gì vậy?”
“Tôi đã nói chuyện… với Alicia. Tôi cần nghe ý kiến của ông.”
Diomedes gật đầu. Trông ông đã tỉnh táo hơn, và hứng thú hơn với câu chuyện của tôi.
“Anh nói đi.”
Tôi ngồi xuống và bắt đầu đọc ghi chép về toàn bộ phiên trị liệu cho ông nghe. Tôi nhắc lại chính xác từng lời của Alicia và tái hiện lại câu chuyện cô đã kể: cách người lạ mặt - kẻ đã theo dõi cô - đột nhập vào nhà, trói cô lại và bắn chết Gabriel.
Khi tôi đọc xong, Diomedes im lặng một hồi lâu. Ông không để lộ nhiều những suy nghĩ của mình. Ông lấy hộp đựng xì gà khỏi ngăn kéo, lấy ra một chiếc máy xén nhỏ bằng bạc. Ông đưa đầu điếu xì gà vào trong máy và xén đứt nó.
“Hãy bắt đầu với ấn tượng chuyển di ngược.” Ông nói. “Hãy kể cho tôi về cảm xúc của anh. Từ đầu. Khi cô ấy bắt đầu kể chuyện, những cảm xúc gì đã xuất hiện trong anh?”
Tôi ngẫm nghĩ một hồi. “Tôi đoán mình cảm thấy háo hức… và cả hồi hộp. Thậm chí sợ hãi.”
“Sợ hãi ư? Đó là nỗi sợ của anh hay của cô ta?”
“Tôi đoán là cả hai.”
“Và anh đã sợ điều gì?”
“Tôi không biết chắc. Có lẽ tôi sợ thất bại. Chuyện này có khá nhiều rủi ro, ông biết đấy.”
Diomedes gật đầu. “Còn gì nữa không?”
“Tôi cũng thấy bực bội. Khá thường xuyên, trong các phiên trị liệu.”
“Và tức giận?”
“Vâng, tôi đoán là như vậy.”
“Anh thấy bực bội như một người cha đang phải dạy dỗ đứa con khó bảo?”
“Vâng. Tôi muốn giúp cô ấy nhưng không biết cô ấy có muốn được giúp không.”
Ông lại gật đầu. “Hãy nói tiếp về cảm giác giận dữ của anh. Anh đã làm gì với nó?”
Tôi ngần ngừ. “Tôi hay bị đau đầu sau mỗi phiên trị liệu.”
Diomedes lại gật gù. “Phải rồi. Nó phải được xả ra bằng cách này hay cách khác. “Một thực tập sinh mà không cảm thấy hồi hộp thì chắc chắn anh ta sẽ phát ốm.”Ai đã nói câu đó nhỉ?”
“Tôi không biết. Tôi vừa hồi hộp vừa thấy phát ốm.”
Diomedes mỉm cười. “Anh không phải là thực tập sinh nữa, nhưng đúng là những cảm xúc ấy chẳng bao giờ biến mất hoàn toàn.” Ông cầm điếu xì gà lên. “Ta ra ngoài hút thuốc đi.”
Chúng tôi đi ra cầu thang thoát hiểm. Diomedes nhâm nhi điếu xì gà một hồi trong lúc nghiền ngẫm mọi sự. Cuối cùng, ông đi đến một kết luận.
“Cô ta đang nói dối.”
“Về việc người đàn ông kia đã giết Gabriel? Tôi cũng nghĩ như vậy.”
“Không chỉ có chuyện đó.”
“Vậy thì còn chuyện gì?”
“Tất cả. Toàn bộ câu chuyện nhảm nhí này. Tôi không tin một lời nào trong đó.”
Tôi rất sửng sốt khi nghe ông nói vậy. Tôi chỉ nghĩ ông sẽ không tin một vài điểm trong câu chuyện của Alicia, nhưng không ngờ ông lại gạt bỏ toàn bộ.
“Ông không tin là có kẻ lạ mặt ư?”
“Không. Tôi không nghĩ anh ta từng tồn tại. Chỉ là cô ta tưởng tượng ra mà thôi. Ngay từ đầu.”
“Sao ông lại tin chắc như vậy?”
Diomedes mỉm cười vẻ lạ lùng. “Cứ cho đó là linh tính đi. Sau nhiều năm làm việc với những kẻ giàu trí tưởng tượng.” Tôi chực chen ngang nhưng ông đã phẩy tay ra chiều ngăn tôi lại. “Tất nhiên tôi không nghĩ anh đồng ý với quan điểm này, Theo. Anh lún quá sâu vào mối quan hệ với Alicia, cảm xúc của anh bị ràng buộc với cô ta, như một cuộn len rối. Vậy nên ta mới cần đến sự theo dõi của tôi - để giúp anh gỡ những chỗ bị rối - để nhận ra đâu là cảm xúc của cô ta, và đâu là của anh. Một khi đã thiết lập lại được khoảng cách với cô ta, và có góc nhìn rõ ràng hơn, tôi nghĩ anh sẽ cảm thấy rất khác về trải nghiệm với Alicia Berenson.”
“Tôi không hiểu ý ông cho lắm.”
“Nói thẳng ra thì… tôi e rằng cô ta chỉ đang diễn kịch cho anh xem. Thao túng anh. Và màn kịch ấy được dàn dựng riêng để thỏa mãn lòng trượng nghĩa của anh, thậm chí là… bản tính lãng mạn trong anh nữa. Ngay từ đầu, tôi đã thấy anh có ý muốn giải cứu cô ta. Tôi dám chắc Alicia cũng nhận thấy điều đó. Vậy nên cô ta mới quyến rũ anh.”
“Ông nói giống hệt Christian. Cô ấy không quyến rũ tôi. Tôi hoàn toàn có khả năng cưỡng lại sức hút thể chất từ một bệnh nhân. Giáo sư đừng đánh giá thấp tôi chứ.”
“Đừng coi thường Alicia. Cô ta đang diễn một vai xuất sắc đấy.” Diomedes lắc đầu và ngước nhìn lên bầu trời xám xịt. “Một phụ nữ yếu đuối bị tấn công, cô đơn, và cần được bảo vệ. Alicia tự chọn cho mình vai nạn nhân, còn gã đàn ông kia là kẻ xấu. Nhưng thật ra, Alicia và gã chỉ là một người. Cô ta đã giết Gabriel. Cô ta có tội, nhưng vẫn chưa chấp nhận sự thật đó. Vậy nên cô ta phân thân, tự tách mình ra trong ảo tưởng - Alicia trở thành nạn nhân vô tội, và anh là người bảo vệ cô ta. Và khi anh thừa nhận ảo tưởng ấy, anh đang cho phép cô ta chối bỏ mọi trách nhiệm.”
“Tôi không đồng ý với điều này. Tôi không nghĩ cô ta đang nói dối, ít nhất là một cách tỉnh táo. Ít nhất thì Alicia vẫn nghĩ câu chuyện ấy là thật.”
“Phải, cô ta tin như vậy. Cô ta đang bị tấn công bởi chính tinh thần của cô ta chứ không phải thế giới bên ngoài.”
Tôi biết đó không phải là sự thật, nhưng có tranh luận thêm cũng không để làm gì. Tôi dụi tắt điếu thuốc lá.
“Ông nghĩ tôi nên làm gì tiếp theo?”
“Anh phải ép cô ta đối mặt với sự thật. Chỉ khi ấy, cô ta mới có hy vọng hồi phục được. Anh phải một mực gạt bỏ câu chuyện của cô ta. Hãy thách thức cô ta. Yêu cầu cô ta nói ra sự thật.”
“Ông nghĩ cô ấy sẽ làm như vậy ư?”
Diomedes nhún vai và rít một hơi dài. “Điều đó… không ai biết chắc được.”
“Tốt thôi. Tôi sẽ nói chuyện với cô ấy vào ngày mai. Tôi sẽ gây sức ép với cô ấy.”
Diomedes thoáng có vẻ khó chịu, và chực mở miệng định nói thêm điều gì đó. Nhưng rồi ông đổi ý, gật đầu và dùng chân dụi tắt điếu xì gà. “Ngày mai…” Ông nhắc lại.