Chương 16
Sau giờ làm, tôi bám theo Kathy đến công viên một lần nữa. Không có gì đáng ngạc nhiên, gã nhân tình của cô ấy đã đứng đợi sẵn ở vị trí lần trước. Họ lại hôn nhau và quấn lấy nhau như mấy đứa trẻ học cấp ba.
Kathy liếc nhìn về hướng tôi đang đứng, và tôi đã tưởng cô ấy nhìn thấy tôi, nhưng không, trong mắt cô ấy lúc này chỉ có hắn. Tôi cố gắng nhìn cho rõ mặt hắn lần này, nhưng vẫn không nhìn được. Dáng người hắn trông khá quen. Tôi có cảm giác đã thấy hắn ở đâu đó.
Họ đi bộ về hướng Camden và cùng nhau vào một quán rượu, quán Hoa Hồng & Vương Miện, một nơi có vẻ tồi tàn. Tôi ngồi đợi ở quán cà phê đối diện. Khoảng một giờ sau, họ ra ngoài. Kathy cứ bám chặt lấy hắn và hôn hắn. Họ đứng hôn nhau một lúc bên vệ đường. Nhìn cảnh đó, tôi cảm thấy phát ói và lòng bừng căm hận.
Cuối cùng thì cô ấy cũng chào tạm biệt hắn.
Hai người đi về hai hướng ngược nhau. Nhưng tôi không đi theo Kathy.
Tôi bám theo gã đàn ông kia.
Hắn đứng đợi xe buýt. Tôi đứng ngay phía sau và nhìn vào lưng hắn, tưởng tượng đến cảnh xô hắn về phía chiếc xe đang đi tới. Nhưng tôi không làm như vậy. Hắn lên xe, và tôi cũng lên theo.
Tôi cứ tưởng hắn sẽ về thẳng nhà, nhưng tôi đã nhầm. Hắn đổi tuyến một vài lần. Tôi thận trọng bám theo nhưng giữ khoảng cách.
Hắn đi về hướng East End, rồi biến mất trong một nhà kho khoảng nửa tiếng. Sau đó hắn lại lên xe buýt. Hắn gọi điện cho một vài người, hạ giọng thì thầm, và không ngớt cười khúc khích. Tôi không biết có phải hắn đang nói chuyện với Kathy không. Nỗi bực dọc và chán nản trong tôi ngày một tăng dần.
Nhưng tôi là một kẻ cứng đầu, nên nhất quyết không bỏ cuộc.
Cuối cùng thì hắn cũng về nhà. Ra khỏi xe buýt, hắn rẽ vào một con phố vắng với hai hàng cây bên đường. Hắn vẫn đang nói chuyện điện thoại trong lúc tôi bám theo từ xa. Con phố chẳng có lấy một bóng người. Nếu quay lại, chắc chắn hắn sẽ nhìn thấy tôi, nhưng hắn không ngoái lại một lần nào.
Tôi đi ngang qua một khu vườn đầy những đá và cây xương rồng. Khi ấy, tôi không kịp suy nghĩ mà chỉ hành động theo bản năng, tôi với tay qua phần tường thấp ngăn cách mảnh vườn với con phố, và nhặt lấy một hòn đá. Nó khá nặng trong tay tôi. Tôi biết mình sẽ làm gì: tôi sẽ giết hắn, đập vỡ sọ kẻ đê tiện đáng chết kia. Tôi cứ bám theo hắn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, lặng lẽ lại gần hắn hơn. Chẳng mấy chốc, tôi đã đến đủ gần. Tôi giơ hòn đá lên, chuẩn bị dùng hết sức bình sinh đập nó vào đầu hắn. Tôi sẽ làm cho hắn ngã lăn ra đất, rồi cứ thế đập đến khi sọ vỡ nát và não trào ra. Tôi ở gần đến nỗi nếu không bận nghe điện thoại, chắc hẳn hắn đã nghe thấy tôi ở phía sau rồi.
Tôi giơ hòn đá lên và…
Ngay đằng sau tôi, về phía bên trái, một cánh cửa mở ra. Tiếng người nói ồn ào chợt vang lên, họ đang cảm ơn và tạm biệt chủ nhà. Tôi sững người. Ngay trước mặt tôi, gã nhân tình của Kathy dừng lại và nhìn về hướng phát ra tiếng ồn. Tôi bước vội sang một bên và nấp sau một cái cây. Hắn không nhìn thấy tôi.
Hắn tiếp tục bước đi, nhưng tôi không bám theo nữa. Sự can thiệp đột ngột kia đã khiến tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê. Hòn đá rơi khỏi tay tôi, đập mạnh xuống mặt đất. Tôi quan sát hắn từ phía sau cái cây. Hắn bước lên thềm một ngôi nhà, mở cửa và đi vào trong.
Một vài giây sau, đèn bếp vụt sáng. Hắn đứng quay một nửa mặt về phía cửa sổ. Tôi chỉ nhìn được một nửa căn phòng từ ngoài phố. Hắn đang nói chuyện với ai đó mà tôi không nhìn thấy, vừa nói vừa khui một chai rượu.
Họ ngồi xuống bàn và dùng bữa tối. Và tôi thoáng nhìn thấy người còn lại. Đó là một phụ nữ. Đó có phải là vợ hắn không? Tôi không nhìn rõ cô ta. Hắn vòng tay qua người cô ta và hôn.
Vậy ra tôi không phải là người duy nhất bị phản bội. Hắn đã về nhà, sau khi hôn vợ tôi, và ăn bữa tối mà người phụ nữ này đã nấu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi biết mình không thể để chuyện này chấm dứt tại đây - tôi phải làm gì đó. Nhưng tôi nên làm gì? Dù có giỏi tưởng tượng đến cảnh giết người đến mấy, tôi cũng không phải một kẻ sát nhân. Tôi đã không thể giết hắn.
Tôi phải nghĩ ra điều gì đó thông minh hơn.