Chương 17
Tôi đã định nói chuyện với Alicia sáng nay, bắt cô thừa nhận rằng cô đã nói dối về việc người đàn ông kia giết Gabriel, và buộc cô đối mặt với sự thật.
Nhưng đáng tiếc thay, cơ hội ấy không bao giờ tới.
Yuri đã đứng sẵn ở quầy lễ tân để đợi tôi. “Theo, tôi cần nói chuyện với anh…”
“Có việc gì thế?”
Tôi quan sát anh ta kỹ hơn. Anh ta dường như đã già thêm vài tuổi chỉ sau một đêm, gương mặt hốc hác, xanh xao và nhợt nhạt. Đã có chuyện không hay xảy ra.
“Đã có sự cố.” Anh ta nói. “Alicia… cô ấy đã uống thuốc quá liều.”
“Sao cơ? Cô ấy đã…”
Yuri lắc đầu. “Cô ấy vẫn còn sống, nhưng…”
“Ơn Chúa…”
“Nhưng cô ấy đã hôn mê. Tình hình không khả quan lắm.”
“Cô ấy đang ở đâu?”
Yuri dẫn tôi qua một dãy cửa khóa chặt, vào trong khu chăm sóc đặc biệt. Alicia nằm trong một phòng riêng. Họ cho cô dùng máy đo điện tâm đồ và máy thở. Mắt cô nhắm nghiền.
Christian đang ở đó cùng một bác sĩ khác. Anh ta trông tái nhợt, khác hẳn với cô bác sĩ trực phòng cấp cứu, người có nước da nâu giòn - cô ta vừa đi nghỉ về, nhưng không có vẻ gì là sảng khoái mà chỉ thấy mệt mỏi.
“Alicia thế nào rồi?” Tôi hỏi.
Bác sĩ kia lắc đầu. “Không ổn lắm. Cô ấy đã hôn mê. Hệ hô hấp của cô ấy không còn hoạt động.”
“Cô ấy đã uống thuốc gì?”
“Một dạng thuốc giảm đau. Có lẽ là hydrocodone.”
Yuri gật đầu. “Có một lọ thuốc rỗng trên bàn trong phòng cô ấy.”
“Ai là người tìm thấy cô ấy?”
“Là tôi.” Yuri nói. “Cô ấy nằm trên sàn cạnh giường. Trông như thể đã tắt thở. Ban đầu tôi còn nghĩ cô ấy đã chết rồi.”
“Anh có biết làm thế nào mà cô ấy có lọ thuốc không?”
Yuri liếc nhìn Christian, anh ta chỉ nhún vai.
“Ta đều biết có kẻ bán lậu thuốc trong viện.”
“Elif đã bán chúng.” Tôi nói.
Christian gật đầu. “Tôi cũng nghĩ như vậy.”
Indira bước vào, vẻ mặt như sắp khóc. Bà đứng cạnh giường Alicia và quan sát cô một chốc.
“Chuyện này sẽ ảnh hưởng xấu đến những bệnh nhân khác.” Bà nói. “Tiến độ của các bệnh nhân khác đều bị chậm đi vài tháng sau khi những chuyện như thế này xảy ra.” Bà ngồi xuống, cầm tay Alicia và khẽ vuốt. Ống thở của cô khẽ dâng lên rồi hạ xuống. Tất cả chúng tôi cùng im lặng một hồi.
“Lỗi là ở tôi.” Tôi nói.
Indira lắc đầu. “Đây không phải là lỗi của anh, Theo.”
“Lẽ ra tôi nên chăm sóc cô ấy cẩn thận hơn.”
“Anh đã cố hết sức. Anh đã giúp được cô ấy, nhiều hơn tất cả những người khác.”
“Đã ai báo cáo với Diomedes chưa?”
Christian lắc đầu. “Chúng tôi vẫn chưa liên lạc được với ông ấy.”
“Anh thử gọi vào điện thoại di động chưa?”
“Rồi, và cả điện thoại nhà riêng, nhiều hơn một lần.”
Yuri khẽ cau mày. “Nhưng… tôi đã thấy Giáo sư Diomedes ban nãy. Ông ấy đã đến đây rồi.”
“Vậy sao?”
“Đúng vậy, tôi thấy ông ấy sáng sớm nay. Ông ấy ở cuối hành lang, và có vẻ vội vã - ít nhất tôi cũng nghĩ đó là ông ấy.”
“Lạ lùng thật! Chắc là ông ấy đã về nhà rồi. Anh cứ thử gọi lại xem sao nhé?”
Yuri gật đầu, ánh mắt anh ta trông như thể đang nhìn ra xa xăm, sững sờ và bối rối. Có vẻ chuyện này đã tác động mạnh đến anh ta. Tôi thấy thương thay cho anh ta.
Máy nhắn tin của Christian rung lên khiến anh ta giật mình. Anh ta nhanh chóng rời khỏi phòng cấp cứu, theo sau là Yuri và vị bác sĩ kia.
Indira ngập ngừng rồi khẽ nói. “Anh có muốn ở một mình với Alicia một chút không?”
Tôi chỉ biết gật đầu vì không dám mở lời. Indira đứng dậy và nắm chặt vai tôi một giây, sau đó bước ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và Alicia. Tôi ngồi xuống bên mép giường, nắm lấy cánh tay Alicia.
Có một ống nhỏ được gài trên mu bàn tay cô. Tôi khẽ nắm tay cô, ve vuốt lòng bàn tay và phần cổ tay, cảm nhận mạch máu dưới lớp da, và những nốt sẹo sần sùi từ những lần cô cắt tay tự tử.
Thì ra đây là cách chuyện này sẽ kết thúc. Alicia lại chìm vào im lặng, và lần này là mãi mãi.
Tôi không biết Diomedes sẽ nói gì về chuyện này. Tôi có thể tưởng tượng ra những gì Christian sẽ nói với ông - anh ta sẽ tìm cách đổ lỗi cho tôi: những cảm xúc tôi đã khuấy động lên trong lòng Alicia là quá sức chịu đựng với cô. Cô tìm được lọ hydrocodone, những mong có thể xoa dịu tâm hồn. Vụ uống thuốc quá liều có thể chỉ là một tai nạn, Diomedes sẽ nói như vậy, nhưng hành vi của cô là có tính chất tự sát. Và câu chuyện sẽ dừng lại ở đó.
Nhưng sự việc không chỉ có thế.
Họ đã bỏ qua chi tiết nào đó. Một chi tiết quan trọng mà không ai nhận ra - ngay cả Yuri, khi anh ta thấy Alicia nằm bất tỉnh cạnh giường. Đúng là có một lọ thuốc rỗng trên bàn, và vài viên thuốc rơi vãi trên sàn, nên họ dĩ nhiên sẽ cho rằng cô đã uống thuốc quá liều.
Nhưng dưới những ngón tay của tôi, ở mặt trong cổ tay của Alicia, có một vết tím và vết xước nhỏ, chúng hé lộ một câu chuyện khác.
Một chấm nhỏ trên mạch máu, một lỗ tí hon do đầu mũi tiêm dưới da để lại. Sự thật đã hiện ra: Alicia không uống hết cả lọ thuốc kia để tự vẫn. Cô đã bị tiêm rất nhiều morphine. Đây không phải là một vụ sốc thuốc.
Đây là hành vi cố sát.