Chương 18
Nửa giờ sau, Diomedes xuất hiện. Ông vừa bận họp với Quỹ Tín Thác, và rồi chuyến tàu của ông bị trễ do mất tín hiệu. Ông đã bảo Yuri mời tôi qua văn phòng gặp ông.
Yuri đến tìm tôi. “Giáo sư Diomedes đã quay lại. Ông ấy đi cùng Stephanie. Họ đang đợi anh.”
“Cảm ơn, tôi sẽ đến đó ngay.”
Tôi đến văn phòng của Diomedes, trong đầu tưởng tượng ra kịch bản tồi tệ nhất. Họ cần một con tốt thí để lãnh trách nhiệm. Tôi từng chứng kiến điều đó ở Broadmoor, trong các trường hợp tự sát: nhân viên nào có quan hệ gần gũi nhất với bệnh nhân sẽ phải chịu trách nhiệm, dù đó là nhà trị liệu, bác sĩ hay y tá. Không có gì bất ngờ khi Stephanie muốn tôi phải giơ đầu chịu báng.
Tôi gõ cửa và vào trong. Stephanie và Diomedes đang đứng ở hai đầu bàn. Nhìn họ, tôi đoán đã có một vụ tranh cãi diễn ra.
Diomedes là người lên tiếng trước. Ông có vẻ rất bực bội, hai tay cứ vung lên trong khi nói.
“Tồi tệ hết sức! Quá tệ! Chuyện này không thể nào xảy ra vào một thời điểm tệ hơn được. Nó khiến Quỹ Tín Thác có một lý do xác đáng để đóng cửa bệnh viện.”
“Tôi không nghĩ Quỹ Tín Thác là mối lo lớn nhất lúc này.” Stephanie nói. “An toàn của bệnh nhân mới là ưu tiên số một. Ta cần biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.”
Cô ta quay sang nhìn tôi. “Indira nói anh nghi ngờ Elif đã bán thuốc. Vì vậy mà Alicia có được lọ hydrocodone?”
Tôi ngần ngừ. “Tôi không có bằng chứng. Tôi chỉ từng nghe vài y tá nói chuyện, nhưng có điều này tôi nghĩ cô cần biết…”
Stephanie lắc đầu chặn lời tôi. “Chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Đó không phải là do Elif.”
“Không ư?”
“Christian đã tình cờ đi ngang qua văn phòng của ý tá lúc đó, và anh ta thấy tủ thuốc đang mở. Không có ai trong văn phòng. Yuri đã quên khóa tủ. Ai cũng có thể vào đó và lấy trộm thuốc. Christian cũng thấy Alicia lảng vảng ở gần đó. Anh ấy đã băn khoăn không biết cô ta làm gì ở đó. Và giờ thì mọi chuyện đã rõ.”
“May sao Christian lại có mặt đúng lúc để chứng kiến.” Giọng tôi có phần mỉa mai, nhưng Stephanie vẫn quyết định làm ngơ.
“Christian không phải là người duy nhất nhận ra sự bất cẩn của Yuri.” Cô ta tiếp tục nói. “Tôi cũng thường xuyên thấy Yuri quá lơi lỏng trong vấn đề đảm bảo an toàn. Quá gần gũi với bệnh nhân. Quá coi trọng việc lấy lòng họ. Tôi ngạc nhiên khi thấy chuyện này không xảy ra sớm hơn đấy.”
“Tôi hiểu rồi.” Tôi nói. Và đó là sự thật. Tôi đã hiểu vì sao lần này Stephanie lại có vẻ ngọt nhạt với tôi. Có vẻ tôi đã thoát chết; cô ta đã chọn Yuri làm tốt thí thay vì tôi.
“Yuri lúc nào cũng có vẻ kỹ tính.” Tôi liếc nhìn Diomedes, tự hỏi ông có định can thiệp vào việc này không. “Tôi không nghĩ rằng…”
Diomedes nhún vai. “Theo tôi nghĩ thì Alicia vốn có xu hướng muốn tự sát. Khi ai đó muốn chết, dù ta có cố gắng bảo vệ họ đến đâu, nhiều khi ta vẫn không thể ngăn nổi họ.”
“Đó chẳng phải là nhiệm vụ của chúng ta sao?” Stephanie nạt lại. “Ngăn cản họ tự tử ấy?”
“Không.” Diomedes lắc dầu. “Việc của chúng ta là giúp họ chữa lành thương tổn. Nhưng chúng ta không phải là Chúa trời. Chúng ta không có quyền quyết định sống chết. Alicia Berenson muốn chết. Đã có lúc cô ta suýt nữa làm được. Hoặc ít nhất là thành công một phần.”
Tôi lưỡng lự. Đây chính là thời khắc quyết định.
“Tôi không chắc đó là sự thật.” Tôi lên tiếng. “Tôi không nghĩ đây là một vụ tự tử.”
“Anh nghĩ đó là một tai nạn ư?”
“Không. Tôi cũng không nghĩ đây là một tai nạn.”
Diomedes nhìn tôi vẻ tò mò. “Ý anh là sao, Theo? Còn khả năng nào khác ư?”
“Ít nhất thì tôi cũng không tin Yuri đã giúp Alicia có lọ thuốc.”
“Ý anh là Christian đã nhầm?”
“Không. Anh ta đã nói dối.”
Diomedes và Stephanie nhìn tôi vẻ sững sờ. Tôi tiếp tục nói trước khi họ kịp ngắt lời tôi.
Tôi nhanh chóng kể lại mọi điều tôi đã đọc được trong nhật ký của Alicia: về chuyện Christian đã bí mật trị liệu cho Alicia trước khi Gabriel bị sát hại, và cô chỉ là một trong số nhiều bệnh nhân mà anh ta đã trị liệu không chính thức. Không những không ra trước tòa để làm chứng, anh ta còn vờ như không quen biết Alicia khi cô nhập viện ở The Grove.
“Không có gì khó hiểu khi anh ta phản đối nỗ lực giúp cô ấy nói trở lại.” Tôi kết luận. “Nếu có thể nói trở lại, cô ấy có khả năng lật tẩy anh ta.”
Stephanie nhìn tôi bằng ánh mắt thất thần. “Nhưng… anh nói gì cơ? Anh không định ám chỉ rằng anh ấy…”
“Đúng là tôi định ám chỉ như thế đấy. Cô ấy không uống thuốc quá liều. Đây là một vụ cố sát.”
“Cuốn nhật ký của Alicia đâu rồi?” Diomedes lên tiếng. “Anh vẫn còn giữ nó chứ?”
Tôi lắc đầu. “Không. Tôi đã trả nó lại cho Alicia. Có lẽ nó ở trong phòng cô ấy.”
“Vậy ta phải tìm ra nó.” Ông quay sang Stephanie. “Nhưng trước hết, tôi nghĩ ta nên báo cảnh sát trước đã, phải không?”