Chương 7
Phòng trị liệu là một không gian nhỏ và hẹp hình chữ nhật, trống hoác như một buồng giam, thậm chí còn tệ hơn thế. Cửa sổ bị đóng kín và gắn chấn song. Có một hộp khăn giấy màu hồng nằm trên chiếc bàn nhỏ, nổi bật lên như một nốt nhạc vui vẻ bất thường trong không gian u ám này. Tôi đoán Indira đã đặt nó ở đó, tôi không cho rằng Christian lại chuẩn bị sẵn khăn giấy cho bệnh nhân.
Tôi ngồi trên một trong hai chiếc ghế bành cũ kỹ đã phai màu. Nhiều phút trôi qua, không có dấu hiệu nào của Alicia. Chẳng lẽ cô ấy không muốn tới và từ chối gặp tôi? Quả thật cô ấy hoàn toàn có quyền làm như vậy.
Mất kiên nhẫn, lo lắng, hồi hộp, tôi không thể ngồi yên được nữa. Tôi bật đứng dậy và đi về phía cửa sổ, ngó ra bên ngoài từ phía sau những song cửa.
Khoảng sân bên dưới nằm cách tôi ba tầng nhà. Nó rộng bằng một sân quần vợt và được bao quanh bởi những bức tường gạch đỏ cao - quá cao để ai đó có thể trèo qua, dù chắc chắn đã có không ít người thử. Dù muốn hay không những bệnh nhân vẫn sẽ bị lùa ra ngoài mỗi buổi chiều để hít thở khí trời trong khoảng ba mươi phút. Với thời tiết lạnh giá này, việc họ không muốn ra ngoài cũng là điều dễ hiểu. Một vài người đang đứng lẩm bẩm một mình, hoặc đi đi lại lại một cách vô định như những thây ma. Có những người lại tụ tập thành nhóm, nói chuyện, hút thuốc và cãi vã. Những tiếng nói, tiếng hét, tiếng cười kích động một cách kỳ lạ vọng lên tận chỗ tôi đang đứng.
Thoạt đầu, tôi không nhìn thấy Alicia. Nhưng rồi tôi phát hiện ra cô. Cô đang đứng một mình ở cuối sân, bên cạnh bức tường, bất động như một pho tượng. Yuri sải bước về phía cô. Anh ta dừng lại nói chuyện với một y tá đứng cách đó vài bước. Nữ y tá gật đầu. Yuri thận trọng tiến lại gần Alicia, một cách chậm rãi, giống như đang tiếp cận một con thú khó lường.
Tôi đã yêu cầu anh ta không đi sâu vào chi tiết, chỉ nói với Alicia rằng nhà trị liệu tâm lý mới đến muốn gặp cô. Tôi dặn anh ta truyền đạt lời đề nghị như sự thỉnh cầu chứ không phải mệnh lệnh. Alicia đứng bất động, không gật đầu cũng không lắc đầu, chẳng tỏ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đã nghe Yuri nói. Anh ta ngừng nói một lúc, rồi quay đi.
Vậy là thôi… cô sẽ không đến. Chết tiệt thật, lẽ ra tôi nên biết trước chứ! Toàn bộ những chuyện này đúng là chỉ khiến tôi lãng phí thời gian.
Nhưng rồi, trước sự ngạc nhiên của tôi, Alicia tiến lên phía trước một bước. Cô lúng túng theo sau Yuri, chập choạng bước qua sân cho đến khi họ khuất khỏi tầm mắt của tôi dưới song cửa sổ.
Vậy nghĩa là cô sẽ đến. Tôi cố gắng kiềm chế sự hồi hộp và chuẩn bị tinh thần. Tôi tìm mọi cách dập tắt những giọng nói tiêu cực đang vang lên trong đầu: giọng của cha tôi nói rằng tôi không đủ khả năng để làm việc này, rằng tôi là một kẻ vô dụng và lừa đảo. “Im đi, im đi!” Tôi tự nhủ.
Vài phút sau, có tiếng gõ cửa.
“Mời vào!” Tôi nói.
Cánh cửa mở ra. Alicia đang đứng cạnh Yuri ngoài hành lang. Tôi nhìn cô nhưng ánh mắt cô đang nhìn xuống dưới sàn.
Yuri nở nụ cười tự hào. “Cô ấy đến rồi!”
“Vâng. Tôi thấy rồi. Xin chào, Alicia!”
Alicia không trả lời.
“Cô sẽ vào đây chứ?”
Yuri nghiêng người về phía trước như muốn đẩy Alicia, nhưng anh ta không chạm vào người cô. Thay vào đó, anh ta chỉ thì thầm: “Đi nào, cưng. Hãy vào trong phòng và ngồi xuống nào!”
Alicia do dự một lúc. Cô liếc nhìn Yuri rồi bằng lòng đi vào, bước chân có phần hơi loạng choạng. Cô ngồi xuống ghế, lặng lẽ như một chú mèo, đôi tay đặt trên đùi, run rẩy.
Tôi định đóng cửa lại thì nhận ra Yuri vẫn đang ở trong phòng. Tôi hạ giọng. “Tôi có thể lo liệu mọi việc từ đây, cảm ơn anh!”
Yuri tỏ vẻ lo lắng. “Nhưng cô ấy đang tham gia trị liệu cá nhân, Giáo sư có nói…”
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Nói rồi, tôi lấy thiết bị cảnh báo tấn công cá nhân ra khỏi túi. “Xem này, tôi có mang theo thứ này, nhưng tôi sẽ không cần dùng đến nó đâu.”
Tôi liếc nhìn Alicia. Không có biểu hiện gì chứng tỏ cô đã nghe thấy lời tôi nói. Yuri nhún vai, rõ ràng là không hài lòng.
“Tôi sẽ ở ngoài này, phòng khi anh cần.”
“Cảm ơn anh, dù đó là điều không cần thiết!”
Yuri ra ngoài và tôi đóng cửa lại. Tôi đặt thiết bị cảnh báo lên bàn rồi ngồi xuống đối diện Alicia. Cô vẫn không ngẩng mặt lên. Tôi quan sát cô một hồi. Gương mặt vô cảm, trống rỗng, giống như một chiếc mặt nạ phòng dịch. Tôi tự hỏi điều gì đang ẩn giấu dưới lớp mặt nạ kia.
“Tôi rất vui vì cô đã đồng ý gặp tôi.” Tôi cất lời và chờ cô đáp lại, dù tôi biết rằng sẽ chẳng có phản hồi nào ở đây cả. Rồi tôi tiếp tục lên tiếng. “Tôi có lợi thế khi biết về cô nhiều hơn là cô biết về tôi. Danh tiếng của cô khi còn là một họa sĩ đã vang xa từ trước, và tôi rất hâm mộ những tác phẩm của cô…”
Vẫn không có phản ứng nào. Tôi khẽ xoay người trên ghế. “Tôi đã hỏi giáo sư Diomedes xem liệu chúng ta có thể nói chuyện với nhau không, và ông ấy đã bằng lòng sắp xếp cuộc gặp này. Cảm ơn cô vì đã đồng ý đến đây.”
Tôi ngập ngừng, những mong có chút phản ứng từ cô một cái chớp mắt, gật đầu, hay thậm chí một cái nhíu mày. Nhưng không có gì xảy ra cả. Tôi cố gắng đoán xem cô đang nghĩ gì. Có lẽ cô đã bị tiêm quá nhiều thuốc nên chẳng còn nghĩ được bất cứ điều gì nữa.
Tôi nghĩ về Ruth - bác sĩ trị liệu tâm lý trước đây của tôi. Bà ấy sẽ làm gì trong trường hợp này? Bà vẫn nói mỗi người chúng ta đều được cấu thành từ những mảng khác biệt, có những mảng tốt và cả những mảng xấu. Một tinh thần khỏe mạnh có thể chịu đựng được sự đối chọi ấy và dung hòa được cả mặt xấu và tốt cùng lúc. Những người bị bệnh tâm thần thiếu đi khả năng cân chỉnh giữa mặt xấu và tốt, dần dần dẫn đến việc đánh mất mối liên kết với những phần khó được chấp nhận của bản thân mình. Nếu muốn giúp Alicia, chúng tôi sẽ phải xác định được những phần mà cô đang tự giấu đi, nằm ngoài tầm kiểm soát của ý thức, và kết nối vô số những điểm nhỏ trong bức tranh tinh thần của cô. Chỉ khi ấy, ta mới tái hiện được bối cảnh khủng khiếp vào cái đêm cô giết chồng. Đó sẽ là một quá trình chậm chạp và tiêu tốn nhiều công sức.
Thông thường, khi bắt đầu quá trình trị liệu với một bệnh nhân, tôi không bao giờ tỏ ra vội vã, cũng không quyết định trước lộ trình điều trị. Chúng tôi thường bắt đầu bằng cách trò chuyện suốt nhiều tháng trời. Trong một thế giới lý tưởng, Alicia sẽ kể với tôi về bản thân, về cuộc đời và tuổi thơ của cô. Tôi sẽ lắng nghe, từ từ phác thảo một bức tranh cho đến khi nó đủ hoàn chỉnh để có thể đưa ra những diễn giải chính xác và hữu ích. Nhưng trong hoàn cảnh này, có lẽ sẽ không có câu chuyện nào được kể, tôi cũng sẽ chẳng lắng nghe được điều gì. Những thông tin tôi cần sẽ phải được thu thập thông qua các manh mối phi ngôn ngữ, chẳng hạn như ấn tượng chuyển di ngược về tôi - những cảm xúc mà Alicia gợi lên ở tôi trong các buổi trị liệu - và bất kỳ thông tin nào mà tôi có thể thu thập từ các nguồn khác.
Nói cách khác, tôi đã lập ra một kế hoạch giúp Alicia mà thật sự không biết phải thực hiện nó bằng cách nào. Và giờ thì tôi sẽ phải tiến hành nó, không chỉ để chứng tỏ năng lực với Diomedes, mà quan trọng hơn, là để thực hiện nghĩa vụ với Alicia: tôi cần phải giúp đỡ cô ấy.
Khi nhìn cô ngồi đối diện tôi với vẻ đờ dẫn vì thuốc, nước dãi chảy tràn quanh miệng, mấy ngón tay run rẩy như những con ngài bẩn thỉu, lòng tôi trào lên một nỗi buồn đột ngột và bất ngờ. Tôi thấy thương thay cho cô, và cho những người giống như cô - cho tất cả chúng ta, những kẻ bị tổn thương và lạc lối.
Tất nhiên, tôi không nói điều này với cô. Thay vào đó, tôi sẽ làm những gì mà Ruth sẽ làm.
Chúng tôi chỉ đơn giản là ngồi đó trong im lặng.