10 Bản chép lại nội dung băng thu âm
Đây là buổi thứ hai với PL, một phụ nữ 25 tuổi đang bị rối loạn căng thẳng sau chấn thương, sau khi sống sót qua một vụ việc cực kì khủng khiếp.
PL: “Chào bác sĩ Hale.”
DH: “Hôm nay trông cô nhợt nhạt quá. Mời ngồi.”
PL: “Tôi không sao. Chỉ là... gần đây ngủ không ngon.”
DH: “Trong lần đầu đi khám, cô có nói mình gặp ác mộng.”
PL: “Vâng. Cứ như tôi đang trải qua chuyện đó lần nữa. Cứ như nó lại xảy ra một lần nữa.”
DH: “Tôi biết, lần đầu đến tư vấn, cô thấy khó mà nói về chuyện đó, nhưng nếu lần này cô đã thấy thoải mái hơn trước mặt tôi, thì nghe chuyện xảy ra tối đó từ chính cô sẽ có ích cho tôi rất nhiều.”
PL: “Nói về chuyện đó thực sự rất khó. Nói về... những chuyện khác thì dễ hơn.”
DH: “Nhưng tôi ở đây để giúp cô. Tôi không thể tháo nếu không biết những gì cô trải qua.”
PL: “Vâng. Vâng, tôi hiểu chứ, nhưng mà…”
DH: “Xin hãy cố gắng. Cô cứ kể từ từ. Chúng ta có cả buổi ngày hôm nay mà.”
PL: “Đó là... đó là đêm tồi tệ nhất trong đời tôi, bác sĩ ơi. Tôi đã mất tất cả.”
DH: “Xin hãy kể từ đầu.”
PL: “Ừm... chuyện là, chúng tôi... chúng tôi đã thuê căn cabin vào cuối tuần, và rất mong đợi tới lúc đó. Khi đó chúng tôi đã rất vui, dù cuối cùng cuối tuần đó cứ mưa suốt. Chúng tôi đã trò chuyện, nướng marshmallow trong lò sưởi...”
DH: “Sau đó thì sao?”
PL: “Chuyện xảy ra sau khi Cody và tôi đã ngủ. Megan và Alexis đã về phòng của họ. Khi đó tôi đang ngủ say... không khí trong lành luôn khiến tôi thấy mệt, chúng tôi còn uống vài ly rượu nữa... Rồi tôi giật mình dậy khi nghe tiếng thét.”
DH: “Là?”
PL: “Là Cody. Anh ấy nằm cạnh tôi, đang thét rất to, và... và trên ngực anh ấy toàn là máu. Tôi thức dậy, có một người đàn ông đang đứng bên anh ấy, tay cầm một con dao. Rất khó nhìn rõ vì bên ngoài đang mưa, trời tối đen. Tôi không thấy được mặt hắn, nhưng tôi thấy được mái tóc ướt nhẹp dán sát da đầu hắn. Và tôi ngửi được mùi từ người hắn. Người hắn có mùi như mấy con chó bị ướt, nhưng còn một mùi khác nữa. Mùi thối rữa.”
DH: “Nghe thật kinh khủng.”
PL: “Đôi khi tôi thức dậy trong đêm, tôi vẫn còn nghe cái mùi đó. Tôi ngửi thấy nó khắp nơi trong phòng mình. Cái mùi thối rửa tởm lợm đó... Ôi trời ơi...” [xúc động khóc ngất]
DH: “Không sao. Cô cứ khóc. Nơi này rất an toàn.”
PL: “Tôi… tôi không thể.”
DH: “Cô lấy khăn giấy nhé.”
PL: “Thật không công bằng mà. Tuần sau đó là Cody và tôi đã cưới nhau rồi. Chúng tôi dự định hưởng tuần trăng mật ở Bermuda. Lẽ ra tôi sẽ sống cùng anh ấy cả đời này, vậy mà bây giờ... bây giờ anh ấy đã nằm trong quan tài dưới đất lạnh. Mỗi lần nghĩ tới đó...”
DH: “Không sao. Sẽ ổn thôi.”
PL: “Làm sao? Làm sao mà ổn được, hả bác sĩ? Người đàn ông tôi sắp cưới đã chết. Hai người bạn thân của tôi đã chết. Mẹ tôi thường nói, nếu quanh nhà có một thằng điên, thì hắn sẽ tìm tới tôi. Đêm đó, hắn đã tìm thấy tôi. Trên bụng tôi giờ là một vết sẹo để nhớ tới hắn suốt đời.”
DH: “Nhưng chuyện đó không phải là lỗi của cô.”
PL: “Thật không công bằng khi họ đều đã mất, còn tôi thì vẫn ở đây. Lẽ ra tôi nên chết luôn cho rồi.”
DH: “Đừng nói như thế.”
PL: “Thật mà, bác sĩ ơi. Bác sĩ ở bệnh viện đã nói với tôi như thế. Tôi suýt chút nữa đã chết.”
DH: “Nhưng cô không chết. Cô đã sống. Cô là người sống sót. Cô có thể chảy máu tới chết trong căn nhà đó, nhưng cô đã chạy trong màn mưa, vượt qua bùn lầy, và cô đã ngoắc được một chiếc xe dừng lại để giúp cô. Đó là lý do cô còn sống.”
PL: “Tôi không có cảm giác mình là người sống sót. Tôi cảm thấy mình như… như một mớ bòng bong. Tôi không ngủ được. Tôi thậm chí không giữ được việc làm.”
DH: “Thế nên cô ở đây. Để khỏe hơn. Đây chỉ mới là khởi đầu thôi.”
PL: “Nhưng giá mà họ đã bắt được hắn, thì tôi có thể tiếp tục sống. Nhưng mỗi lần nhắm mắt lại, tôi tưởng tượng hắn ở ngoài cửa sổ. Đang nhìn tôi ngủ.”
DH: “Mấu chốt là ‘tưởng tượng’ đấy. Hắn không có ở đó.”
PL: “Cô đâu biết được chuyện đó! Nói cho cùng, tôi là người duy nhất có thể nhận mặt hắn mà. Tôi dám cá hắn muốn tôi chết lắm.”
DH: “Cô không được nghĩ như vậy. Bây giờ cô được an toàn rồi. Nếu hắn muốn tìm cô, chẳng phải hắn đã làm rồi hay sao. Đây là một gã bốc đồng.”
PL:”Tôi điên mất bác sĩ ơi. Tôi không nghĩ được gì khác ngoài chuyện đó. Mỗi lần vào xe, tôi cảm thấy như hắn đang đi theo mình. Lúc lái xe tới đây, tôi dám chắc hắn đã lái chiếc xe ngay phía sau tôi.”
DH: “Nhưng cô biết tất cả chỉ là do cô tưởng tượng.”
PL: “Tôi đâu có biết. Cô đâu có biết. Biết đâu được hắn thực sự đã theo tôi tới đây. Có lẽ lúc này hắn đang chờ bên ngoài đó. Có lẽ ngay giây phút tôi mở cửa nhà cô, hắn sẽ giết cả hai chúng ta.”
DH: “Cô có biết khả năng xảy ra chuyện đó thấp như thế nào không?”
PL: “Tôi...”
DH: “Hãy nghe tôi nói. Cô không được để tên biến thái này kiểm soát cuộc đời mình. Cô đến đây là để khỏe mạnh hơn. Gia đình cô rất quan tâm cô, nên họ mới đưa cô đến đây.”
PL: “Nhưng tôi sẽ không khỏe lại đâu.”
DH: “Mới là khởi đầu thôi. Cô sẽ khỏe.”
PL: “Bác sĩ Hale...”
DH: “Tôi hứa với cô. Cô sẽ khỏe lại.”