11 Tricia hiện tại
hiện tại
Tôi nghe cuốn băng đến tầm bốn mươi phút mới nhận ra mình đã ở dưới này quá lâu. Giống hệt tôi, Ethan cũng tắm lâu khiếp, nhưng dù là anh ấy thì lúc này cũng đã phải tắm và mặc quần áo xong rồi. Anh ấy sẽ xuống đây tìm tôi bất cứ lúc nào.
Tôi đã quên mất thời gian đi. Giọng của bác sĩ Adrienne Hale có cái gì đó vừa như thôi miên lại vừa quyền năng khi cô ấy tư vấn cho người bệnh nhân trẻ có bạn bè và vị hôn phu bị một thằng điên giết chết trong một căn nhà gỗ trong rừng. Khi cô ấy nói, Cô sẽ khỏe lại, cứ như tiếng của Thượng đế đang nói vậy. Thảo nào mà cô ấy lại là bác sĩ tâm lý được kính trọng nhường ấy. Thảo nào có rất nhiều người bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng tìm đến cô ấy nhờ giúp đỡ.
Vừa nhắc thì tôi đã nghe tiếng bước chân trên cầu thang ngày một lớn hơn. Tôi vội lấy cuốn băng ra, trả vào trong hộp dựng. Tôi chỉ ném cuốn băng vào một ngăn kéo được vài giây thì Ethan thò đầu vào phòng làm việc.
“Em đây rồi!”
Tôi cười gượng. “Em đây này.”
Anh ấy nghiêng đầu. “Em không có lục lạo ngăn kéo bàn người ta đấy chứ, Tricia?”
“Không, em đâu có,” tôi thành thật trả lời.
Tôi nhanh chân lỉnh ra khỏi phòng trước khi anh ấy có thời gian đoán xem tôi đang làm gì. Anh ấy đứng ngay ngoài cửa, tóc vẫn còn ướt sau khi tắm. Tôi lập tức chú ý là anh ấy không mặc chiếc áo sơ mi và quần tây anh đã mặc khi chúng tôi ra khỏi nhà. Anh ấy đang mặc một cái quần jean màu xanh, ống quần xắn lên, với một cái áo thun Yankees.
“Bộ đồ này ở đâu ra đây anh?” tôi hỏi.
“À.” Ethan sửa sửa nắn nắn cái cổ áo thun Yankees. “Anh tìm được trong một ngăn tủ trong phòng ngủ. Anh đang phơi quần áo của mình, sáng mai anh sẽ mặc lại.”
Bộ quần áo không phải của Adrienne Hale. Nó rất lớn, thậm chí là với Ethan, nên quá lớn so với thân người nhỏ nhắn của vị bác sĩ. Nhưng nó nằm trong ngăn tủ của cô ấy, nên tôi đoán đây là quần áo của bạn trai cô ấy. Luke.
“Em cũng nên thay quần áo trước khi ngủ đi,” anh ấy đề nghị. “Trong mấy ngăn tủ khác có nhiều đồ ngủ lắm đấy.”
Tôi quay ngoắt lại trừng mắt nhìn anh. “Phòng ngủ kiểu gì mà không có khóa chứ?”
“Anh có biết đâu, Tricia.” Giọng Ethan có vẻ tức tối. “Chúng ta đang ở một nơi thâm sơn cùng cốc, cô ta thì sống một mình. Cô ta cần gì ổ khóa trên cửa phòng ngủ khi đã có ổ khóa trên cửa chính, hả?”
Bởi vì có thể có ai đó vào nhà cô ấy và cô ấy phải nhốt kẻ đó ở ngoài trong lúc gọi người giúp đỡ chăng? Mà nhắc đến chuyện gọi người giúp đỡ thì tôi chưa thấy một cái điện thoại bàn nào trong cả căn nhà này. Thời nay, đa số người ta xài điện thoại di động, nhưng với tình trạng tín hiệu kém như ở ngoài này, thì việc cô ấy có đường dây điện thoại để phòng trường hợp khẩn cấp cũng hợp lý mà. Nhưng tôi chưa thấy cái điện thoại nào.
Tôi lùi xa cánh cửa, lo lắng không dám cất mắt khỏi nó. “Ngày mai chúng ta rời khỏi chỗ này kiểu gì đây?”
Ethan tìm một tư thế thoải mái trên giường. “Anh đang mong sau cơn bão, điện thoại sẽ có sóng trở lại.”
“Vậy nếu không có thì sao?”
“Sẽ có ai đó tìm ra tụi mình thôi.” Anh ấy nói với lòng tin mà tôi ước gì mình cũng có. “Judy biết tụi mình ở đây mà. Có lẽ cô ấy đang tìm cách liên lạc với mình đó. Với lại, dĩ nhiên mẹ em sẽ đi tìm mình nếu bà ấy không liên lạc được với em trong vòng hai mươi tư giờ.”
“Không đúng.”
“Ôi coi nào. Em biết là đúng như vậy mà.” Anh ấy vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh. “Gia đình em yêu thương em. Chuyện đó dễ hiểu mà.”
May mắn là Ethan chưa từng ganh tị với mối quan hệ giữa tôi và ba mẹ cùng em gái tôi. Chúng tôi khá thân thiết, và quả thật là tôi nói chuyện với mẹ hầu như mỗi ngày. Cha mẹ Ethan đều đã không còn trước cả khi chúng tôi hẹn hò. Hình như là do một tai nạn nào đó, nhưng anh ấy không thích nói tới chuyện đó – mỗi lần có ai nhắc tới là anh ấy câm như hến. Trong đám cưới đơn giản của chúng tôi, trong số ba mươi người khách tới dự, chỉ có năm người là khách đàng trai – chỉ có bạn bè, không có người thân. Tôi đã vất vả giảm số khách của mình xuống, trong khi anh ấy thì có vẻ phải vất vả nghĩ ra cho đủ năm người.
Nhưng chẳng có gì là xấu hổ khi chỉ muốn mời năm người tới dự đám cưới của mình cả. Nói thật, tôi sẽ vui hơn nếu mẹ tôi không nhất định phải mời người em họ độc mồm độc miệng Debbie của mẹ, hay Bob, người anh rể không lúc nào không say xỉn của ba tôi.
Tôi tắt công tắc đèn và ngã vật ra phía bên phải giường. Trên giường ở nhà tôi cũng ngủ bên phải. Thiệt là ngộ khi mỗi đứa đã chọn một bên giường để ngủ, và không đứa nào ngủ được khi nằm ở phía bên kia. Chúng tôi mới ở bên nhau có hơn một năm, nhưng những thói quen này đã ăn sâu.
Chỉ vừa ôm choàng lấy tôi thôi mà hơi thở anh ấy đã sâu rồi. Tôi không biết sao anh ấy có vẻ thư thái khi ở đây như vậy. Thường thì tôi luôn thấy an toàn và ấm áp trong vòng tay anh ấy, nhưng lúc này lại không. Tôi chẳng thấy an toàn chút nào.