Chương 9
Ừ thì, chúng tôi cũng đã xoay xở ‘đập hộp’ căn nhà. Dù có thể nó không phải là nhà mới của chúng tôi, nhưng chúng tôi đã ‘đập hộp’ nhà của người khác.
Ethan đang vô cùng phấn khích, điểm này thì tôi đã biết trước. Dù chúng tôi ân ái bao nhiêu lần, thì anh ấy vẫn luôn cư xử như thể đó là điều tuyệt vời nhất trần đời và anh ấy không thể tin được là mình đã có được tôi. Thật đáng yêu làm sao. Anh ấy là một anh chàng đáng yêu. Bạn bè tôi đã hoàn toàn sai về những dấu hiệu xấu ấy. Anh ấy không hoàn hảo thật, nhưng trên đời có ai là hoàn hảo đâu?
Có lẽ lúc này là lúc thích hợp để báo tin về cái thai. Anh ấy đang rất mãn nguyện, rất phấn khởi về ngôi nhà – không thể nào có lúc nào thích hợp hơn, phải không?
“Em im lặng thế,” anh ấy nhận xét khi đang kéo khóa chiếc quần kaki.
“Vậy à?”
“Ừ. Nhìn em trầm tư quá.”
Mỗi tôi giật nhẹ. “Trầm tư?”
“Kiểu như em đang có chuyện phải suy nghĩ.”
Đến lúc rồi. Tôi có thể nói với anh ấy. Có thể anh ấy sẽ chấp nhận. Nói cho cùng thì anh ấy cũng muốn có con mà. Đúng là không theo như kế hoạch đã định. Nhưng bầu bí là chuyện ngẫu nhiên. Ta đâu thể kiểm soát được.
Tôi hé miệng, sẵn sàng nói ra câu nói ấy. Em có thai rồi, Ethan. Nhưng lời này không thoát ra khỏi miệng. Và tôi không biết tại sao.
Có thể là vì tôi không muốn khi ném cho anh ấy một tin tức bất ngờ và có lẽ là không vui, khi chúng tôi đang mắc kẹt trong một ngôi nhà ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, chỉ có hai người, không ai nghe thấy chúng tôi và không có cách nào rời khỏi.
Tôi chớp mắt, giật mình với suy nghĩ của bản thân. Cái suy nghĩ cuối cùng ấy thật vô lý quá – nhất định là hoóc-môn trong thai kỳ đã khiến tôi hoang tưởng. Thì đúng là tôi lo Ethan sẽ không vui vẻ gì với tin tức của tôi, và đúng là anh ấy cộc tính. Nhưng anh ấy sẽ không bao giờ làm tôi đau. Riêng điều này thì tôi biết rõ.
“Em không có suy nghĩ gì cả,” cuối cùng, tôi nói. “Chỉ hơi mệt một chút.” Tôi nhe răng cười với anh. “Anh làm em mệt lử.”
Mặt Ethan sáng rực lên, rất tự hào với bản thân. Anh ấy vươn người để tôi thấy được túm lông màu vàng sáng trên bụng. Chồng tôi đẹp trai quá đi. Khi nhìn thấy anh ấy lần đầu tiên, tôi nghĩ anh là người đàn ông có ngoại hình hoàn hảo nhất tôi từng thấy. Tôi đã cho rằng, sau khi biết hơn về anh và hẹn hò anh một thời gian, tôi sẽ dần nhìn ra những khuyết điểm của anh. Và quả thật tôi có nhìn ra một số điểm. Hai mắt anh gần nhau quá. Chiều cao hơi khiêm tốn. Không chỉ trên ngực, mà cả trên lưng anh cũng có những túm lông xoăn màu vàng.
Nhưng lạ một điều là những khuyết điểm ấy chỉ khiến anh ấy trông đẹp trai hơn mà thôi. Tôi thật không giải thích được.
“Anh đi tắm nhé, em không phiền chứ?” anh hỏi tôi.
“Tắm?”
“Ừ. Có vẻ là có nước nóng đấy.” Anh nháy mắt. “Anh đổ mồ hôi không ít đâu.”
“Ừ thì, nhưng mà...” tôi không muốn nói trắng ra là cái ý nghĩ anh ấy sẽ tắm táp ở chỗ này khiến tôi chột dạ nhường nào. “Anh đâu có quần áo sạch để thay.”
“Nhưng cũng nên tắm cho sạch sẽ.”
Tôi mọi óc hòng tìm ra một lý do cho việc anh ấy không nên tắm ở đây. Nhưng không nặn ra được lý do nào hợp lý.
“Anh định dùng phòng tắm lớn phải không?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng mà, anh không thấy khó chịu hả? Ý em là, người cuối cùng dùng phòng tắm đó là một người phụ nữ đã chết.”
Anh ấy nhún vai vẻ thờ ơ. “Anh thì không thấy phiền gì. Bà cô tư vấn tâm lý đó đã biến mất, ờ, ba năm rồi còn gì. Đâu phải bả mới dùng phòng tắm ngày hôm qua đâu.”
Là do hoóc-môn thai kỳ. Chắc chắn đó là cái đang khiến tôi bất an về chuyện này. Chẳng có lý do gì mà Ethan không nên tắm trong phòng tắm lớn cả. “Thôi được rồi. Em sẽ ở dưới này.”
“Được. Em uống hết rượu đi.”
Đúng rồi. Lời của anh nhắc tôi nhớ ra, tôi phải đổ hết ly rượu xuống bồn rửa để anh ấy nghĩ tôi đã uống.
Chỉ khi nhìn Ethan mất hút trên cầu thang xoắn tôi mới nhớ ra cuốn băng cát-sét mà tôi giấu trong túi áo khoác. Lúc ở trong phòng làm việc, tôi đã thấy chiếc máy cát-sét đó, nhưng bên trong không có cuốn băng nào. Giờ thì tôi đã tìm thấy kho chứa băng rồi. Tôi chắc mẩm là Ethan không muốn mình nghe mấy cuốn băng, nhưng nếu anh ấy đi tắm rửa rồi thì tôi có thể làm theo ý mình muốn.
Vừa nghe tiếng vòi sen trên lầu, tôi liền lấy cuốn băng từ áo túi áo khoác và trở lại phòng làm việc của Adrienne Hale. Chiếc máy cát-sét vẫn nằm nguyên chỗ cũ từ lúc tôi đi – trên chiếc bàn bằng gỗ gụ tuyệt đẹp. Tôi ngồi xuống chiếc ghế da, săm soi mấy cái nút trên chiếc máy bụi bặm. Thu, Phát, Trả băng, Tua nhanh, Dừng/Đẩy ra, và Tạm dừng.
Tôi ngập ngừng nhấn vào nút Dừng/Đẩy ra. Khay đựng băng bật mở.
Tôi thổi bớt bụi trên chiếc máy, rồi nhặt cuốn băng đã lấy trong mật thất lên. Những chữ cái viết trên đó là PL. Kế bên đó là #2. Và ngày tháng là từ khoảng sáu năm trước. Tôi mở vỏ hộp băng, lắc cho cuốn băng rơi ra, rồi nhét nó vào khay đựng băng. Tay tôi đẩy nhanh cho khay đựng băng đóng lại.
Tôi không biết chắc liệu pin của chiếc máy có còn không. Có thể chức năng đẩy băng ra hoạt động bằng lò xo hay cái gì đó khác. Nếu không dùng tới thì pin có thể duy trì bao lâu nhỉ? Có lẽ Ethan sẽ biết câu trả lời. Nhưng anh ấy sẽ không muốn tôi nghe mấy cuốn băng, nên tôi không thể hỏi.
Ngón tay trỏ của tôi ấn lên nút Trả băng. Tôi liền nghe âm thanh ù ù khi cuốn băng được tua lại từ đầu. Có vẻ pin vẫn còn nhỉ.
Sau chừng một phút, có một tiếng cạch, quá trình tua băng dừng lại. Cuốn băng đã trở lại từ đầu. Sẵn sàng cho tôi nghe.
Ngón tay tôi dừng phía trên nút Phát. Có thật là tôi sẽ làm chuyện này không? Có thật là tôi sẽ nghe những buổi tư vấn riêng mà bác sĩ Adrienne Hale đã thu âm và giấu đi trong một mật thất?
Phải. Có vẻ là như vậy thật.