Chương 12
Đã ba giờ sáng mà tôi đang tỉnh như sáo.
Tôi cũng đã ngủ thiếp đi một lúc. Sau khi lên giường, tôi cứ trằn trọc mãi, cuối cùng Ethan phải xuống lầu để rót cho tôi ly nước, khăng khăng là uống rồi sẽ giúp tôi thấy dễ chịu hơn. Mà đúng là có ích thật, thế là tôi thiếp đi, nhưng hai tiếng sau, tôi thức dậy vì phải đi tiểu.
Kể từ lúc phát hiện mình có thai, cứ một tiếng đồng hồ tôi lại vào thăm toilet. Tôi thì cứ ngỡ là chuyện đó phải đến cuối thai kỳ mới xảy ra, nhưng tôi đã đi trước người khác một bước. Mấy ngày trước, Ethan còn bình luận về chuyện này nữa, nhưng tôi không giải thích với anh ấy được.
Tôi vừa xả nước cứu thân cách đây hai mươi phút, nhưng vẫn không thể ngủ lại. Tôi xoay đầu nhìn Ethan đang ngáy nho nhỏ bên cạnh. Nhìn cái vẻ ngủ quên trời đất trong ngôi nhà ma ám của anh ấy kìa. Tôi không biết chồng mình bị sao nữa.
Tôi leo xuống giường, lò xo nệm rít lên nho nhỏ nhưng không đủ làm Ethan thức giấc. Tôi bước tới bên khung cửa sổ kính bên tường đối diện, nhìn ra ngoài. Bãi cỏ trước nhà phủ đầy tuyết – ít nhất cũng phải sáu tấc. Tất cả cây cối đều trắng xóa. Trước mắt, chúng tôi sẽ chẳng đi đâu được bằng chiếc xe của Ethan. Khả năng cao nhất mà chúng tôi rời khỏi được đây là nếu có sóng di động trở lại.
Tôi nhận ra mình không thể ngủ tiếp nữa nên quyết định đi xuống lầu. Nhưng chỉ mặc đồ lót mà đi xuống dưới đấy thì lạnh quá. Tôi xới đống quần áo đã cởi ra hôm qua, nhưng thực sự không muốn phải mặc quần jean áo thun vào lúc ba giờ sáng thế này.
Lúc ấy, tôi trông thấy cái áo choàng treo trên cửa phòng tắm. Chắc chắn là của bác sĩ Adrienne Hale. Cái áo màu đỏ tươi, giống tóc của cô ấy khi nhìn từ một số góc nhất định. Tôi bước tới để sờ thử vải áo – áo bằng lông cừu. Ấm và hữu dụng, thích hợp mặc trong một ngôi nhà luôn bị chôn trong tuyết mỗi mùa đông.
Trước khi kịp nghĩ lại, tôi kéo cái áo xuống, khoác vào. Vừa vặn – hẳn là bác sĩ Hale cũng có vóc người như tôi. Cái áo ấm áp, êm ái hệt như vẻ ngoài của nó, khi tôi quấn dây thắt lưng quanh eo rồi buộc lại, cảm giác còn thích hơn nữa. Đã mặc vào rồi, không đời nào tôi cởi nó ra đâu. Nhưng không phải tôi định chôm cái áo. Tôi chỉ mượn thôi. Cỡ một tiếng đồng hồ là cùng.
Tôi dợm bước khỏi phòng với hai chân trần, nhưng lại nhìn thấy một đôi dép lông màu đỏ đang dựng tựa vào tủ đồ. Chà, nếu đã mượn áo choàng, thì mượn luôn đôi dép lông cho trọn bộ vậy.
Tôi đóng cửa phòng, chậm rãi, cẩn thận đi cầu thang xuống tầng trệt. Tôi cũng chưa biết sẽ làm gì dưới này nữa. Chuyện khả dĩ nhất là tìm một cuốn sách để đọc. Đọc sách là hoạt động có khả năng giúp tôi ngủ lại được nhất.
Tôi lướt qua những kệ đựng các sách về những hoạt động của não bộ và đi thẳng đến kệ ở phía sau – kệ đựng sách tiểu thuyết. Dĩ nhiên, đó cũng là chiếc kệ cất giấu nơi chốn bí mật của vị bác sĩ. Tôi xem qua những hàng sách lần thứ hai. Có nhiều tựa rất hấp dẫn. Không thiếu thứ để đọc.
Nhưng một lần nữa, mắt tôi lại bị hút về phía cuốn sách Thị kiến. Dù tôi biết nó không phải một cuốn sách thật. Nhưng có thể đó là lý do tôi bị nó thu hút.
Tôi không nên. Thực sự không nên.
Ngón tay tôi chạm lên gáy cuốn sách, gần như là hành động ngược lại với ý chí của bản thân. Sau một giây đồng hồ chần chừ, tôi kéo nó ra như đã làm lúc trước, và một lần nữa, tôi nghe thấy tiếng cạch đó. Kệ sách di chuyển.
Cửa vào mật thất đã mở.
Lần thứ hai thì dễ hơn, đặc biệt là khi tôi biết Ethan đang say giấc trên lầu và sẽ không bắt gặp tôi trong này. Tôi kéo cửa mở ra và tay lập tức tìm được sợi dây bật đèn. Bóng đèn chớp chớp rồi sáng lên, một lần nữa để lộ ra hàng hàng cuốn băng cát-sét.
Với tình trạng ngăn nắp của căn phòng, tôi có cảm giác là cảnh sát chưa từng phát hiện ra nó. Nếu họ tìm thấy nó, căn phòng bảo đảm sẽ bị lộn tùng phèo lên. Nhưng tất cả băng cát-sét đều được sắp xếp rất chỉn chu. Bắt đầu từ mười năm trước, và ngày tháng gần nhất là tầm ba năm trước.
Ngay trước khi cô ấy mất tích.
Tôi chợt nhận ra rằng nếu cảnh sát nghe những cuốn băng này, họ có thể sẽ phát hiện những manh mối giúp họ đoán biết chuyện đã xảy ra với cô ấy. Bởi vì có vẻ như cô ấy vẫn đang tiến hành thu âm cho đến tận lúc biến mất. Có thể là vào cả ngày hôm ấy.
Trong lúc nghiên cứu những cuốn băng, tôi đoán ra cô ấy có một hệ thống đánh dấu khác chứ không chỉ là các cái tên viết tắt, số buổi tư vấn, và ngày tháng. Cô ấy còn phân chia chúng theo màu sắc. Dường như các buổi tư vấn đầu tiên được đánh dấu bằng mực xanh, rồi toàn bộ các buổi tiếp theo bằng mực đen, và buổi cuối cùng bằng mực đỏ. Kiểu đánh dấu này lặp đi lặp lại. Ngoại trừ một lần.
Có một hàng dài các cuốn băng có tên viết tắt là EJ, trong đó có một cuốn được đánh dấu bằng mực đỏ – buổi tư vấn cuối – nhưng rồi ngày sau đó, các cuốn băng lại tiếp tục với ngày tháng là cách đó chỉ một tuần. Có vẻ như bác sĩ Hale đã có buổi tư vấn cuối với người tên EJ này, rồi lại bắt đầu lại gần như ngay lập tức. Và không có buổi tư vấn cuối nào. Cuốn băng cuối cùng có tên người này có mực đen.
Điều này có nghĩa là cô ấy vẫn đang khám cho người bệnh này ở thời điểm cô ấy biến mất.
Tôi lấy cuốn băng có dấu mực đỏ khỏi kệ. Có lẽ việc tôi nghe băng thu âm là một hành động xâm phạm quyền riêng tư, nhưng thật tình mà nói thì cũng đâu có cái tên thật nào trên băng đâu. Hơn nữa, có vẻ như tối nay tôi sẽ chẳng ngủ được nữa.