13 Bản chép lại nội dung băng thu âm
Đây là buổi tư vấn số 137 với EJ, nam, 29 tuổi, mắc chứng rối loạn nhân cách ái kỷ. Đây sẽ là buổi tư vấn cuối cùng.
EJ: “Hế lô bác sĩ. Cô khỏe không?”
DH: “Tôi khỏe. Anh khỏe không?”
EJ: “Tôi có quà cho cô nè.”
DH: “Vậy à?”
EJ: “Một chai rượu nho cabernet sauvignon của vùng Rustenberg. Từ Nam Phi, nên nó có nốt hương bạch đàn.”
DH: “Chà, cảm ơn.”
EJ: “Tôi không biết cô biết bao nhiêu về khía cạnh đồ nhắm, nhưng đây là loại rượu nên uống cùng khi ăn thịt nướng hoặc món nào đó có nước sốt sệt, có bơ, béo vị kem. Món ăn sẽ khiến rượu này có mùi của đất hơn vì nó trung hòa chất chát trong rượu.”
DH: “Cảm ơn lời khuyên. Mời ngồi.”
EJ: “Ừ, được, dĩ nhiên. Cô biết không, tôi mê phần năm lắm. Lúc tôi được ngồi lên ghế sô pha của cô.”
DH: “Vâng. Nghe này...”
EJ: “Ghế này cũng thoải mái nữa. Da thật. Chắc cô kiếm được nhiều tiền lắm ha bác sĩ. Có khi cô chẳng cần tôi mua rượu cho cô làm gì! Cô cũng không nhận khám bảo hiểm.”
DH: “Đúng vậy. Thực ra, đó là chuyện tôi muốn nói với anh đấy.”
EJ: “Chuyện gì? Bảo hiểm hả? Tôi chưa từng dùng cái đó. Mẹ tôi vẫn trả tiền cho mấy buổi khám này.”
DH: “Đó chính là vấn đề. Gần đây bà ấy không trả nữa. Tôi đã giải thích với anh nhiều lần rằng mẹ anh cảm thấy tình hình của anh không khả quan hơn qua những buổi khám nên bà ấy không muốn trả tiền khám nữa, và như anh đã biết, tôi không khám bệnh qua bảo hiểm.”
EJ: “Tôi không đồng ý nha. Tôi cảm thấy hai chúng ta đã rất tiến bộ mà. Việc này thực sự giúp ích cho tôi đó. Tôi thích tới đây.”
DH: “Dù anh có cơ hội khỏe hơn sau những buổi khám này hay không, thì cũng dễ hiểu khi mẹ anh không muốn tiếp tục trả tiền sau khi anh đã khám ở chỗ tôi hơn hai năm.”
EJ: “Ui, vớ vẩn.”
DH: “Dù sao thì đây vẫn là quyết định của bà ấy. Và như tôi đã giải thích với anh trong mấy buổi gần đây, tôi đã không nhận được thanh toán suốt hai tháng rồi.”
EJ: “À, hiểu rồi. Là vì tiền chứ gì.”
DH: “Đáng tiếc đây là công việc. Tôi có các khoản tiêu dùng cần chi trả. Và nếu anh không thanh toán cho dịch vụ mà tôi cung cấp...”
IJ: “Nhưng tôi không có tiền bác sĩ ơi. Phí khám của cô mắc lắm, cô biết không? Ai mà trả nổi chứ? Tôi đâu có giàu như ba mẹ tôi. Tôi chỉ được họ chu cấp có xíu tiền, vừa đủ để trả tiền nhà với tiền xe.”
DH: “Chúng ta đã nhiều lần thảo luận về lợi ích khi anh chịu tìm việc làm.”
EJ: “Bác sĩ à, tôi đang cố đây nè. Tôi không tìm được việc. Tìm việc không dễ vậy đâu. Tôi đâu có mấy cái bằng cấp hay họ như cô.”
DH: “Anh là cử nhân đại học đấy.”
EJ: “Ừ, thì sao? Ai mà chẳng là cử nhân đại học. Rồi tôi sẽ trả tiền cho cô mà. Tôi xin hứa. Tôi trả sau không được à?”
DH: “Tôi e rằng như vậy không công bằng?”
EJ: “Công bằng? Công bằng với ai chứ?”
DH: “Công bằng với những người trả tiền cho các buổi khám với tôi.”
EJ: “Tào lao! Cô cũng có cần tiền của tôi đâu. Cô có cuốn sách bán quá trời chạy kia còn gì. Dám cá cô đã thu một món lớn. Nhìn căn nhà của cô mà xem. Cô nên trả tiền cho tôi để được nghe những câu chuyện thú vị về cuộc sống của tôi mới phải.”
DH: “Chuyện ấy không liên quan.”
EJ: “Liên quan chứ. Tôi cá cô có thể viết hẳn một cuốn sách về cuộc đời tôi đấy. Rất có thể cô sẽ kiếm được cả triệu đô từ cuốn sách không chừng. Tiền đó sẽ đủ cho những buổi khám của tôi, đúng không?”
DH: “Tôi không làm việc theo kiểu đó.”
EJ: “Vậy là cô cứ thế mà ngưng khám cho tôi vì tôi không thể trả tiền cho mấy buổi khám nữa à? Tạm biệt và chúc may mắn à?”
DH: “Tôi rất tiếc. Tôi đã trao đổi với một người đồng nghiệp sẵn sàng nhận bảo hiểm của anh, anh ấy rất sẵn lòng khám cho anh. Tôi có số của anh ấy ngay đây.”
EJ: “Vậy đó. Cô đuổi tôi.”
DH: “Tôi không ‘đuổi’ anh. Tôi đang giới thiệu cho anh một bác sĩ khác. Nếu sau này anh có thể thanh toán cho các buổi khám với tôi...”
EJ: “Ừ, phải rồi. Cô chỉ cần tiền của tôi, cô không cần tôi.”
DH: “Nói thế không đúng. Tôi chỉ không thể...”
EJ: “Tôi nên đưa chuyện này lên báo. Tôi có thể thấy tiêu đề bài báo luôn này. Bác sĩ tâm lý nổi tiếng tốt nghiệp trường Harvard ngừng khám cho một bệnh nhân đang cần giúp đỡ vì anh ta không có đủ tiền.”
DH: “Tôi nghĩ báo chí sẽ không hứng thú với một câu chuyện như vậy đâu. Nhưng cứ làm những gì anh muốn.”
EJ: “Tất cả chỉ là cái cớ thôi, đúng không? Thực ra cô không hề quan tâm tới tôi.”
DH: “Anh đang nói gì vậy?”
EJ: “Chắc cô đang mừng thầm chứ gì. Cô chỉ chờ có cơ hội để đuổi tôi đi.”
DH: “Không phải.”
EJ: “Nói nhảm. Trước giờ cô chỉ giả vờ quan tâm tôi thôi. Nhưng cô không bao giờ quan tâm thật sự.”
DH:”Tôi có quan tâm anh. Nhưng tôi không thể khám bệnh miễn phí.”
EJ: “Cô đúng là thối tha mà. Tôi không tin nổi. Vậy mà tôi còn mang quà tới cho cô.”
DH: “Anh có thể mang chai rượu về nếu muốn.”
EJ: “Tôi không muốn. Cứ giữ đi.”
DH: “Như đã nói, tôi lấy làm tiếc.”
EJ: “Tiếc? Cô không biết thế nào là tiếc đâu. Cô sẽ vô cùng hối tiếc vì đuổi tôi đi.”
[tạm ngưng]
EJ: “Cô nghe tôi nói không hả?”
DH: “Mời anh rời khỏi nhà tôi.”
EJ: “Được. Tôi đi. Giờ thì tôi đã thấy rõ bộ mặt thật của cô, cô có cầu xin thì tôi cũng không tới nữa đâu. Và tôi dám cá, một ngày nào đó, cô sẽ cầu xin tôi.”