14 Tricia hiện tại
hiện tại
Khi cuốn băng kết thúc với một tiếng cạch, tôi kìm lại cảm giác nôn nao trong bụng.
Người đàn ông trong cuốn băng, EJ, đang đe dọa bác sĩ Hale. Tuy là giọng cô ấy vẫn bình tĩnh suốt buổi, nhưng ít nhiều gì cô cũng đã hơi lo sợ. Chỉ là cô ấy giỏi che giấu mà thôi.
Cảnh sát có tìm EJ sau khi bác sĩ Hale biến mất không? Chắc là không. Không ai rõ liệu cô ấy có lập một danh sách các bệnh nhân của mình hay không. Mà báo chí đã không nhắc đến nghi phạm nào khác ngoài bạn trai cô.
Không những vậy, giọng nói của hắn có điểm gì đó rất đáng sợ. Tôi không thể diễn tả được. Điểm gì đó đáng sợ đồng thời lại quen tai.
Lúc này tôi mới nhớ ra là ở đầu cuốn băng hắn có nói tới việc mang tới cho cô ấy một chai rượu. Một chai rượu nho cabernet sauvignon từ Nam Phi. Khi Ethan đem chai rượu ra, anh ấy đã nói nó xuất xứ từ Nam Phi. Có phải là cùng một chai không nhỉ? Việc bác sĩ Hale có tới hai chai rượu cabernet sauvignon từ Nam Phi thì trùng hợp quá rồi.
Nhất định là cùng một chai. Hẳn là cô ấy chưa từng mở chai rượu, chỉ cất nó ở đâu đó không nhìn tới. Tôi thắc mắc Ethan tìm được nó ở đâu. Anh ấy không nói.
Dù sao thì bác sĩ Hale đã có dự định chấm dứt các buổi khám cho EJ. Nhưng lại có thêm một số cuốn băng có tên viết tắt của hắn ta sau cuốn băng này. Liệu có phải hắn đã xoay xở sao đó mà kiếm được tiền trả? Cho dù là vậy, tôi vẫn thấy sốc nếu cô ấy nhận khám lại cho hắn sau lời đe dọa ấy.
Thế nhưng cô ấy quả thật đã khám tiếp cho hắn. Chắc chắn là như vậy. Nhưng vì sao?
Cách duy nhất để biết là nghe cuốn băng tiếp theo.
Tôi rời khỏi bàn làm việc của bác sĩ Hale, định bụng trở lại mật thất tìm cuốn băng tiếp theo trong lốc băng EJ. Nhưng trước khi tôi kịp ra khỏi phòng, tôi nghe tiếng thấy đổ vỡ xuất phát từ chỗ nào đó gần đây.
Tôi đứng như trời trồng tại chỗ, vội che miệng lại. Tiếng gì thế? Có phải Ethan xuống lầu không? Chắc là âm thanh do anh ấy gây ra.
Nhưng trong thâm tâm tôi biết là không phải.
Chúng tôi đã thấy một ngọn đèn sáng trên lầu khi đang đi về phía ngôi nhà. Trong tủ lạnh có đồ ăn mới mua gần đây. Và một ly nước uống dở trên bàn bếp. Đúng là chúng tôi đã kiểm tra từng phòng ngủ, nhưng tôi vẫn chưa yên tâm. Căn nhà này ẩn giấu rất nhiều chỗ và lối đi bí mật.
Nhưng hiển nhiên là còn có một khả năng khác. Có lẽ ngôi nhà này bị hồn ma của Adrienne Hale ám rồi. Có lẽ linh hồn cô ấy vất vưởng không yên vì kẻ giết hại cô vẫn nhởn nhơ ngoài kia. Có lẽ cô ấy nổi giận vì tôi mặc cái áo choàng đỏ của cô ấy.
Ôi quỷ thần ơi, chuyện thai nghén làm tôi bị hoang tưởng rồi.
Cũng như phòng ngủ trên lầu, trên cửa phòng làm việc không có ổ khóa. Như vậy nghĩa là tôi còn không thể chặn cửa để ở trong này qua đêm. Và chẳng có cách nào để gọi chồng tôi thức giấc. Niềm an ủi duy nhất là có vẻ như kẻ ở trong nhà này không muốn bị phát hiện.
Nói đi phải nói lại, có thể hắn không muốn bị Ethan phát hiện, nhưng sẽ không bận tâm chuyện bị một người nhỏ hơn, ít cơ bắp hơn phát hiện.
Nhưng dù sao tôi cũng sẽ không ở lại cả đêm trong văn phòng này. Tôi sục sạo các ngăn kéo khác trên bàn, tìm một thứ gì đó có thể làm vũ khí được. Ngăn kéo đầu tiên chủ yếu là giấy và cuốn băng tôi đã ném vào lúc trước. Ngăn thứ hai lại là giấy, và một cuộn băng keo. Ba tôi luôn nói băng keo có vô số công dụng, nhưng tôi không nghĩ có thể dùng làm vũ khí – tôi không tưởng tượng ra được việc chế băng keo thành một con dao. Ngăn thứ ba vẫn là các đồ dùng văn phòng, trong đó có một cái kéo nhìn có vẻ bén. Chỉ có thể dùng nó thôi.
Phòng bị bằng cây kéo, tôi xoay tay nắm cửa. Tôi cầm kéo bằng tay phải trong lúc giật mạnh cánh cửa ra. Tôi đã sẵn sàng đối mặt với bất kì ai đang ở bên ngoài.
Chỉ có điều phòng khách bên ngoài hoàn toàn im lặng.
“Xin chào?” Tôi kêu lên.
Không ai trả lời.
Tay cầm kéo của tôi đang run bần bật. Tôi bước vài bước tới trước, nheo mắt nhìn vào phòng khách gần như tối đen. Thấy một cái công tắc đèn, tôi liền bật nó lên, tay siết chặt cây kéo.
Không. Vẫn không có ai.
Tôi thở chậm lại. Không thấy một ai ngoài này. Không có vết tích di chuyển nào cả. Phòng khách yên tĩnh và trống vắng. Tôi không rõ âm thanh vừa rồi là gì, nhưng có thể nó xuất phát từ trên lầu. Nói cho cùng thì trong nhà này còn một người khác là Ethan.
Nhưng rồi tim tôi chùng xuống.
Bức tranh vẽ bác sĩ Adrienne Hale. Bức tranh mà Ethan đã tháo xuống, quay mặt vào trong. Nó đã trở lại trên tường. Và đôi mắt xanh lá của bác sĩ Hale đang chiếu thẳng vào tôi.