Chương 15
Tôi vận hết khả năng kiềm chế của mình để không hét toáng lên.
Tôi có thể chấp nhận là chúng tôi đã tưởng tượng ra ánh sáng bên cửa sổ hoặc nó chỉ là một ảo ảnh thị giác nào đó. Thậm chí, tôi có thể miễn cưỡng chấp nhận là Judy đã mua bánh mì và xúc xích để trong tủ lạnh.
Nhưng bức tranh đó...
Ethan đã tháo nó xuống. Tôi đã nhìn anh ấy tháo nó xuống. Nó không có ở trên tường khi chúng tôi đi ngủ. Nhưng bây giờ thì có.
Tay vẫn siết chặt cây kéo, tôi phóng thẳng lên cầu thang nhanh tới nỗi suýt vấp chân và lộn nhào trở xuống. May là tôi gượng lại được và chạy được đến phòng ngủ. Tôi xô cánh cửa mở vào phòng ngủ lớn, nơi Ethan vẫn đang chìm trong mộng.
Tôi đóng cửa lại, nhìn quanh quất để tìm đồ chặn lại bên dưới tay nắm cửa. Có một cái hòm ở góc phòng nhìn có vẻ nặng. Tôi có thể lôi nó tới chặn cửa. Nó không thể chặn người khác xông vào phòng, nhưng sẽ làm hắn chậm nhịp.
Ethan ngọ nguậy trên giường vì những tiếng động tôi gây ra. Anh ấy dụi mắt. “Tricia hả?”
“Có người ở dưới lầu.” Giọng tôi hoảng loạn, tôi không đừng được. “Có người trong phòng khách.”
Ethan ngồi dậy trên giường, hai mắt đột ngột mở trừng trừng. “Em thấy có người ở dưới đó hả?”
“À không. Nhưng em nghe có tiếng động.”
Anh ấy rên rỉ. “Trời đất ơi, Tricia. Chỉ vì một tiếng động thôi hả? Có lẽ là tiếng căn nhà dịch chuyển thôi.”
“Không phải tiếng căn nhà chết tiệt này dịch chuyển đâu! Là tiếng đổ vỡ đồ.”
Anh ấy vẫn không có vẻ lo lắng gì. “Vậy thì là tuyết trượt trên mái nhà thôi. Anh có thể nghĩ ra cả triệu thứ gây ra âm thanh như vậy.” Anh ấy hít vào một hơi thật mạnh khi thấy cây kéo trong tay tôi. “Em định làm cái quỷ gì với cây kéo đó hả?”
“Trong nhà có kẻ đột nhập!”
“Ừ, nhưng mà...” Anh ấy dụi mắt thêm lần nữa. “Em nghĩ sao nào? Là có người đang muốn trộm đồ của mình trong một cơn bão tuyết ở một nơi xa xôi hẻo lánh như này hả?”
“Có thể có người đang chiếm dụng nhà bất hợp pháp. Và người đó vẫn ở đâu đó trong nhà.”
“Có thể...”
Dĩ nhiên, chuyện đó không giải thích được điều tôi trông thấy dưới lầu. Bức tranh đã bị di chuyển. Một kẻ ở lậu thì làm thế để làm gì?
“Bức tranh bị di chuyển rồi,” cuối cùng tôi nói. “Nên em mới biết có người khác ở dưới.”
“Chuyện em lo lắng là vậy đó hả?” Một cái rãnh xuất hiện giữa hai chân mày Ethan. “Anh đã di chuyển bức tranh đó.”
“Anh làm hả?” Thậm chí tôi không nghĩ tới chuyện anh ấy sẽ treo bức tranh trở lên. Tôi đoán là chúng tôi đã đồng ý sẽ đặt những thứ mình di chuyển trở lại chỗ cũ trước khi rời khỏi đây. Tôi cho là anh ấy đã di chuyển nó khi xuống lầu lấy nước cho tôi.
“Tricia, em làm anh lo đấy.” Anh ấy vươn người về phía tôi, bàn tay đặt lên vai tôi. “Em thấy khỏe chứ?”
Có lẽ việc có thai làm tôi bị hoang tưởng. Nhưng tôi không nói chuyện đó với anh ấy được. “Em khỏe. Em chỉ... hơi sợ một chút thôi.”
“Em bỏ kéo xuống được không?”
Tôi nghe lời chồng, để cho anh ấy lấy cây kéo ra khỏi tay, đặt lên đầu tủ. Khi cây kéo đã ở một chỗ an toàn cách xa chúng tôi, Ethan mới ôm lấy tôi. Tôi ngã đầu lên vai anh và lập tức thấy đỡ hơn. Quả là diễm phúc khi chồng tôi là người điềm tĩnh. Tôi thì dễ xúc động, nên anh ấy là sự cân bằng hoàn hảo dành cho tôi. Tôi thực sự may mắn khi có anh.
“Không có ai trong nhà ngoại trừ tụi mình đâu em.” Anh ấy đan bàn tay vào tay tôi. “Mà cho dù có ai, thì anh cũng sẽ bảo vệ em.”
“Anh hứa chứ?”
“Anh hứa.” Anh ấy ôm ghì lấy tôi. “Bây giờ tụi mình là một đội rồi, anh và em. Tụi mình luôn bảo vệ nhau, dù có chuyện gì xảy ra. Anh sẽ luôn ở bên em, Tricia, suốt cuộc đời này. Anh hứa với em như thế. Anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì đâu.”
Tim tôi dần an tĩnh lại. Có lẽ anh ấy đã nói đúng về tiếng động khi nãy. Có rất nhiều thứ có thể gây ra tiếng động lớn. Khi thật, có thể là mấy cái đĩa chúng tôi đã chồng lên nhau trên bếp. Chúng tôi đã tìm khắp nơi mà đâu có thấy ai khác trong nhà.
“Anh yêu em,” Ethan nói.
“Em cũng yêu anh.”
Chúng tôi cùng nằm trở xuống giường, tay anh ấy vẫn ôm lấy tôi. Tôi chợt nhận ra bây giờ là lúc thích hợp để nói về cái thai. Lúc này là một thời khắc tuyệt diệu giữa hai chúng tôi. Nhưng khi tôi ôm sát lấy chồng, tôi đột nhiên thấy mệt vô cùng. Không còn đủ sức để nói chuyện đó với anh ấy lúc này. Tôi chỉ muốn ngủ thôi.
Rồi tôi thiếp đi.