16 Adrienne ngày trước
ngày trước
Tôi đang bị muộn. Ngón tay tôi nôn nóng nhịp nhịp trên vô lăng. Như thế này thật không giống tôi. Tôi luôn tự hào vì sự đúng giờ của bản thân. Nhưng ban nãy, tôi đang đọc gần xong chương cuối cùng của bản in thử cuốn Giải phẫu cơn sợ hãi, và không thể ngưng đọc. Tôi vô cùng tự hào về cuốn sách ấy. Đó là sự kết hợp nhiều câu chuyện riêng tư của một số bệnh nhân đã sống sót sau những cơn kinh hoàng tột độ, kèm theo lời khuyên cho độc giả, những người có thể cũng từng trải qua việc tương tự.
Cuốn sách này sẽ thực sự có ích cho mọi người. Là thành tựu đỉnh cao của tôi.
Cột đèn trước mặt chuyển từ vàng sang đỏ – chúa ơi, ở ngã tư này, muốn đợi được một lượt đèn xanh nữa chắc phải mất cả đời. Không nghĩ nhiều, tôi nhấn mạnh chân ga để chạy vụt qua sau khi đèn đã chuyển được vài giây. Tôi nín thở trong chốc lát, gồng mình đợi tiếng còi xe cảnh sát.
Nhưng không có.
Xét một cách nghiêm túc thì tôi đã vượt đèn đỏ. Tuy tôi không tán thành việc phạm luật, nhưng việc đó cũng có những lợi ích về mặt sức khỏe tâm thần. Một nghiên cứu về tâm lý đã minh chứng rằng sau những lần gian lận hoặc phạm luật, người ta thường có tâm trạng tốt hơn. Cùng với cảm giác được giải phóng khỏi mọi ràng buộc, dù ngắn ngủi. Vì thế, có lẽ đôi khi tất cả chúng ta nên phá luật một chút.
Tôi đến bãi đậu xe của khu mua sắm khi chỉ còn một phút nữa là buổi khám bắt đầu. Tôi không quảng cáo việc này rình rang, nhưng mỗi tuần một lần, tôi tình nguyện đến khám chữa bệnh tại một phòng khám cho người thu nhập thấp ở quận Bronx. Tôi chịu trách nhiệm kê đơn cho những bệnh nhân bị các vấn đề tâm lý nghiêm trọng. Tôi là bác sĩ tâm lý duy nhất tại phòng khám này, và những bệnh nhân này rất cần tôi giúp đỡ. Nhiều người đã phải chờ đợi hàng năm trời để được một bác sĩ tâm lí có chuyên môn khám cho.
Những buổi khám tại nhà tôi mới là lúc tôi kiếm tiền. Và tuy cũng có một số ca bệnh khó nhằn, bệnh nhân đã trải qua tổn thương thực sự, như một vài người trong cuốn sách mới nhất của tôi, nhưng đa phần họ là những bà vợ nội trợ không được toại nguyện của những ông chủ ngân hàng hay luật sư giàu có, còn không thì cũng là những đứa con lớn xác của họ, như EJ, đến khám chỗ tôi bằng tiền của cha mẹ – một nỗ lực trong tuyệt vọng để giúp chúng trưởng thành.
Các bệnh nhân ở phòng khám miễn phí mới cần tôi. Tôi tạo ra sự khác biệt rõ rệt ở đây. Thậm chí tôi đã đóng góp một khoản tiền đáng kể từ việc viết sách của mình cho phòng khám khi biết họ đang gặp khó khăn tài chính và có thể phải đóng cửa.
Bây giờ đang là giờ ăn trưa, và hôm nay là một ngày đẹp trời, nên bãi đậu xe của khu mua sắm đã chật kín. Tôi vốn đã đến trễ rồi, thành ra huyết áp tôi tăng vọt khi tôi chạy suốt ba hàng xe mà không tìm được chỗ nào để đậu. Có một chỗ đậu xe bên ngoài bãi, nhưng từ đó phải mất mười phút đi bộ đến phòng khám. Phòng khám đặt lịch cho các bệnh nhân liên tiếp nhau, và có nhiều ca cần nhiều thời gian hơn thời gian chỉ định eo hẹp, nên tôi không thể đến trễ được.
Cuối cùng, tôi thấy được một chỗ ở cuối hàng thứ tư mà tôi chạy qua. Tạ ơn trời đất. Tôi sẽ chỉ trễ chừng một phút.
Tôi cho xe chạy xuôi theo hàng xe, nhắm thẳng tới chỗ trống, đèn xi nhan bật sẵn. Nhưng chỉ trong một giây trước khi tôi tới nơi, một chiếc Jetta màu đỏ đánh lái vào hàng xe, bốn bánh xe rít kin kít. Trước khi tôi kịp chớp mắt, chiếc xe nọ đã chạy vào chỗ trống kia.
Tôi ngồi chết trân trong chiếc Lexus, đèn xi nhan vẫn còn chớp. Bình thường tôi không để mọi chuyện khiến mình tức tối. Nhưng tôi phải đi tới phòng khám. Bệnh nhân đầu tiên của tôi là một người đàn ông bị tâm thần phân liệt, cứ đinh ninh rằng mình là Siêu nhân, và tôi muốn xem liều thuốc Geodon mới có đủ để ngăn ông ta nhảy khỏi một tòa nhà cao tầng, với niềm tin rằng mình có thể liệng trong không trung. Tôi không có thời gian để mà dành thêm mười phút nữa tìm chỗ đậu khác. Thế nên tôi đã làm một chuyện mà tôi không nên làm. Tôi đặt lòng bàn tay lên còi xe, dùng hết sức ấn xuống.
Âm thanh vừa vang ra thì tôi đã biết ngay đó là điều hoàn toàn sai lầm. Lẽ ra nếu tôi ra khỏi xe và giải thích tình huống của mình, gã ta có thể sẽ chịu nghe. Nhưng nói đi thì phải nói lại, gã tài xế đó đã biết tôi đang muốn chỗ đậu ấy. Hắn ta biết chính xác việc mình đã làm.
Một gã đàn ông tầm ba mươi, tóc ngắn, cặp kính Ray-Ban chễm chệ trên sống mũi bước ra khỏi xe. Tôi bấm còi lần nữa. Hắn nhe hàm răng trắng hếu ra cười với tôi và giơ lên ngón tay giữa. Rồi hắn bước đi.
Gã này đúng là gan to bằng trời. Khi hắn bước ngang qua mũi xe tôi, tôi tự nhủ lòng rằng chỉ cần tôi chuyển bàn chân từ cần thắng sang cần ga thì cuộc đời hắn sẽ sang một trang mới ngay. Việc đó chắc chắn sẽ phải rụng nụ cười khẩy trên mặt hắn.
Nhưng tôi là một con người văn minh. Tôi sẽ không cho xe cán qua một người đi bộ ở một bãi đậu xe đông đúc. Chuyện tôi sẽ làm là bình tĩnh tìm một chỗ đậu xe khác.
Khi tới được phòng khám, tôi phì phò không ra hơi và thật lòng hối hận vì đã mang giày cao gót. Nhất định tối nay chân tôi sẽ bị rộp lên cho xem, và trên hết, tôi đã trễ mười lăm phút. Thật là đáng xấu hổ. Đó là chưa kể đến gương mặt đỏ bừng, mái tóc xổ bung ra và trán lấm tấm mồ hôi.
“Bác sĩ Hale!” Gloria, nhân viên lễ tân luống tuổi, thân hình mũm mĩm, tươi cười với tôi khi tôi bước vào. “Em khỏe không?”
Ba từ vô dụng. Chị ta nghĩ tôi có khỏe không? Mồ hôi tôi đang tuôn như tắm đây. “Ông Harris có trong phòng khám không?”
“Thực ra ông ấy đã hẹn lại hôm khác rồi.” Chị ta cười, lộ ra một chiếc răng vàng ở phía trước. “Nên là bác sĩ còn năm phút nữa trước khi gặp bệnh nhân đầu tiên.”
Tôi cảm nhận một sự nhẹ nhõm dâng trào khắp trong người, kèm theo một chút bực tức khi Gloria không thèm gọi điện hay nhắn tin báo cho tôi biết việc bệnh nhân hủy lịch. Chị ta có thể tìm được số điện thoại của từng người đàn ông trong gia đình mình, ở độ tuổi ba mươi tới năm mươi, nhưng lại không thể gọi báo cho tôi biết việc hủy hẹn.
“Xin chào, Adrienne. Mọi chuyện ổn không?”
Tôi xoay sang khu vực máy tính đằng sau bàn lễ tân, nhìn chằm chằm người đàn ông đang rê chuột. Khi tôi quyên góp cho phòng khám thì một phần trong số tiền đó là dành riêng cho việc chuyển đổi toàn bộ hồ sơ giấy của phòng khám sang bệnh án điện tử. Tôi thấy cái hệ thống ghi tay đó thật là điên rồ, nó có nhiều lỗ hổng và sai sót, gây thiệt hại cho bệnh nhân của tôi. Và người đàn ông này, Luke Strauss, được mời đến để hỗ trợ việc chuyển đổi của phòng khám. Thực ra thì anh ta làm việc cho công ty EMR, nhưng có vẻ như gần đây anh ta đã trở thành nhân viên toàn thời gian của phòng khám khi mà các nhân viên mù công nghệ ở đây gặp khó khăn khi sử dụng hệ thống mới. Phải thừa nhận tôi cũng là một trong số đó thật, nhưng đến cuối cùng sẽ thấy được lợi ích của nó. Bệnh án điện tử là hiện tại – còn phòng khám này trước đây sống trong quá khứ.
“Sáng nay hơi chật vật một chút,” tôi thừa nhận, vì tôi tin Luke thực lòng muốn biết câu trả lời.
“Ừm.” Anh ta nghiêng đầu. “Tôi thấy rồi. Cà phê không?”
Công việc của Luke hiển nhiên không phải là pha cà phê cho tôi, nhưng theo kinh nghiệm tôi biết rằng anh ta sẽ khăng khăng đi pha cho dù tôi có phản đối. Thế nên tôi gật đầu. “Cảm ơn anh.”
Anh ta nháy mắt với tôi. “Một phần kem, không đường.”
Anh ta nhớ đúng rồi. Mà tôi cũng không lấy làm ngạc nhiên.
Gloria đưa mắt nhìn theo Luke khi anh ta chui tọt vào phòng nghỉ ở phía sau để rót cho tôi một cốc cà phê rẻ tiền. Khi anh ta đã khuất tầm mắt, chị ta nhe rằng cười với tôi. “Cậu ta dễ thương nhỉ?”
Tôi nhún vai, vì tôi không muốn khuyến khích chị ta. Luke Strauss có dễ thương không? Tôi cho là một vài phụ nữ sẽ nghĩ như vậy. Những phụ nữ thích đàn ông mặc áo sơ mi nhăn nhúm như trái nho khô, đeo cà vạt lỏng lẻo, mái tóc màu nâu đậm trông như thể anh ta vừa ngủ dậy cách đây năm phút, đeo cặp kính đầy dấu tay ở quanh viền, và cằm lởm chởm râu. Anh ta nhét cái áo vào trong quần thì chết à? Tôi hiếm khi yêu đương, nhưng khi yêu, tôi không yêu những tên luộm thuộm. Điểm sáng duy nhất tôi thấy là anh ta có mùi xà bông tươi mát. Một tên luộm thuộm sạch sẽ, nhưng vẫn cứ là luộm thuộm.
“Và cậu ta thích em đấy,” Gloria nói thêm.
Tôi giả vờ không nghe. Tôi không muốn thừa nhận rằng tôi biết Luke thích mình. Tuy nhiên, tôi không muốn mối quan hệ này vượt quá việc anh ta pha cà phê cho tôi và chỉ tôi cách gửi đơn thuốc Seroquel tới nhà thuốc dành cho bệnh nhân ngoại trú.
Luke trở lại, tay cầm cốc cà phê của tôi. Cà phê đen, và anh ta mang thêm cho tôi một cốc kem nhỏ kèm với một cái que khuấy đặt sẵn trong ly. Thậm chí tôi không cần phải nói với anh ta là tôi muốn cốc cà phê như vậy. Bằng cách nào đó, anh ta đã đoán ra tôi muốn tự mình thêm kem vào.
“Cảm ơn anh,” tôi nói.
Khóe miệng anh ta nhếch lên. “Hi vọng nó có ích cho em.”
Tôi rót kem vào cốc cà phê, khuấy chầm chậm đến khi màu đen chuyển sang màu nâu đậm. Tôi uống một ngụm lớn, thở ra một hơi. “Quả thật là tôi cần cà phê.”
“Chắc bác sĩ mệt lắm,” Gloria nhận xét. “Quãng đường em lái xe đi về xa quá. Bao lâu nhỉ – một tiếng chăng?”
Mấy ngón tay tôi bấu lấy cốc cà phê. “Cỡ vậy.”
Luke nhướng chân mày. “Em sống ở Manhattan à?”
“Không.” Gloria không cho tôi cơ hội mở lời. “Em ấy sống tuốt ngoài Westchester. Trong một ngôi nhà cực đẹp. Chỉ một mình thôi.”
Tôi rủa thầm chuyện Gloria được phép biết địa chỉ nhà của tôi. Nhưng tôi mừng là Luke không biết. Có thể anh ta có tình cảm với tôi một tình cảm vô vọng và hơi gây bực mình nhưng anh ta không phải kẻ biến thái theo dõi người khác, ít nhất là anh ta được ở điểm ấy.
“Ngoài đó không an toàn chút nào,” Gloria tiếp tục huyện thuyên. “Chỉ có mình em, ở nơi sơn cùng thủy tận ấy. Chắc em không có hệ thống báo động đâu hả?”
Hệt như những gì Paige nói với tôi khi cô ta đến đưa bản in thử cuốn sách của tôi. Sao mọi người cứ cho rằng tôi không thể tự lo cho bản thân nhỉ? “Tôi không sao. Thật đấy.”
“Em biết không...” Luke ngước mắt khỏi máy tính để nhìn tôi. Là đàn ông nhưng lông mi anh ta dài thật. “Hệ thống an ninh cũng không tồi đâu. Tôi vừa lắp một cái cho mẹ tôi. Dễ lắm, giờ tôi cảm thấy mẹ được an toàn hơn nhiều.”
Gloria ném cho tôi một ánh mắt như thể muốn nói, Thấy chưa? Chị đã nói là em cần hệ thống an ninh mà. Với lại, Luke thiệt là một đứa con trai ngoan. Em không muốn hẹn hò với cậu ta sao?
Tôi cười chiếu lệ. “Tôi sẽ suy nghĩ.”
Tôi sẽ không nghĩ về chuyện ấy đâu. Tôi như hiện tại hoàn toàn ổn mà.