17 Tricia hiện tại
Adrienne
ngày trước
Vậy mà sau đó tôi cũng ngủ được hết đêm, và theo đồng hồ trên tay thì lúc tôi thức dậy đã là chín giờ sáng hôm sau.
Ethan không còn ở trong phòng ngủ nữa, nhưng bên phía giường anh ấy có một mẩu giấy. Một lời nhắn cho tôi. Anh ấy đã viết vội vài chữ bằng bút đen: Đang làm đồ ăn sáng dưới lầu. Anh không muốn đánh thức em.
Chồng tôi chu đáo quá.
Tôi với lấy túi xách để trên bàn cạnh giường. Việc đầu tiên là tôi lấy điện thoại ra – vẫn chưa có sóng. Không biết Ethan có may mắn hơn tôi không. Nghi lắm.
Tôi ngồi trên giường vươn vai vài cái rồi ráng lết xuống giường. Tôi bước đến chỗ cửa sổ lớn gần giường, nhìn ra bên ngoài. Ôi trời, tuyết không là tuyết. Mọi thứ đều bị vùi dưới một lớp tuyết dày trắng xóa. Từng cái cây, từng bụi rậm – con đường mà chúng tôi đã đi lúc đến đây, bây giờ đã ngập trong tuyết. Tôi dám cá chiếc BMW lúc này chỉ còn là một ụ tuyết lớn.
Trước mắt thì thấy chúng tôi chưa thể rời khỏi chỗ này. Điều đó là chắc chắn. Tôi đành phải tận dụng khoảng thời gian này thôi. Tôi không tài nào mà tắm được trong phòng tắm đó, nhưng tôi dùng ngón tay để đánh răng với tuýp kem mà tôi cho là đã có từ ba năm trước. Điểm này khiến tôi thấy thoải mái hơn một chút.
Sau đêm hôm qua, mái tóc màu vàng mật ong của tôi không khác gì cái tổ quạ. Tôi vuốt một ít nước lên đầu, cố gắng dùng tay để gỡ rồi. Có một cái lược trên kệ trong nhà tắm, trên lược vẫn còn vài sợi tóc đỏ. Đừng hòng tôi động vào cái lược đó. Đành phải dùng vốn có sẵn thôi.
Tôi mặc áo và chiếc quần jean từ tối qua vào, cùng với đôi tất đã khô nhưng bên ngoài hơi giòn. Quả thật có hơi tiếc khi vẫn mặc quần áo cũ của tôi trong khi có cả một phòng thay đồ toàn những bộ cánh xịn sò dường như cùng cỡ với mình, nhưng tôi tuyệt đối không sờ tới bất cứ thứ gì trong ấy đâu. Quá đáng sợ.
Khi xuống cầu thang, tôi nghe tiếng Ethan đang hát trong nhà bếp. Tôi đi qua phòng khách và phát hiện ra là anh ấy đã gỡ bức tranh xuống lần nữa. Tôi biết ơn anh ấy vô vàn vì đã lại gỡ nó xuống để tôi không phải chịu đựng ánh mắt của bác sĩ Hale. Chúng tôi chỉ cần nhớ treo nó lên lại trước khi đi.
Khi tôi vào bếp, Ethan vẫn còn mặc cái áo thun Yankees và cái quần jean xanh dài thượt. Khi tới gần hơn, tôi nghe ra bài hát mà anh ấy đang ngâm nga. “Tôi đang đi dưới ánh mặt trời.” Anh ấy thích hát lúc đang tắm hoặc nấu ăn – thực ra thì giọng anh ấy cũng hay lắm – nhưng hiếm khi hát vang lên như này. Hẳn là Ethan đang rất vui.
“Chào em, Tricia.” Anh ấy nháy mắt với tôi trong lúc đang đảo thứ gì đó trong chảo. “Em ngủ được chứ?”
Tôi gật đầu. “Anh đang nấu món gì vậy?”
“Anh tìm được mấy quả trứng.”
Trong lúc anh ấy nói, mùi trứng xộc vào mũi tôi. Bất thình lình, bao tử tôi cuộn lên. Tôi cố gắng kìm lại, nhưng bất thành. Tôi nhào tới bên bồn rửa chén và nôn hết những gì còn lại của món bánh mì kẹp xúc xích đã ăn tối qua trong khi Ethan trợn mắt nhìn trân trối. Tôi nôn hết mấy phút, kèm theo một đợt nôn khan cả phút khác. Có lẽ đây chính là cái gọi là ốm nghén rồi.
“Trời ơi.” Anh ấy tắt bếp. “Em không sao chứ?”
“Ừm.” Tôi mở vòi nước, vốc một ít nước vào tay để rửa miệng. Tôi ghét bị nôn. Dĩ nhiên là cũng chẳng có ai thích bị nôn, nhưng tôi thấy nó đặc biệt khó chịu. “Em không sao.”
“Do đồ ăn hôm qua chăng?”
“Không phải. Em chỉ...”
“Em chỉ sao?”
Ethan đang nhìn tôi đăm đăm, trán nhăn hết lại. Anh ấy thực sự lo lắng cho tôi. Tôi có thể nói dối, đổ thừa tại món bánh mì kẹp, nhưng cuối cùng tôi vẫn phải cho anh ấy biết thôi. Tốt hơn nên nói luôn cho rồi.
“Em có chuyện cần nói với anh, Ethan.”
Hai mắt anh ấy tối sầm. “Được...”
Nói đi. Cứ nói đi, đồ thỏ đế. Anh ấy sẽ làm gì chứ – nổi trận lôi đình, giết mình, rồi chôn xác dưới tuyết hay gì?
“Em có thai rồi,” tôi nói vọt ra.
Miệng anh há hốc. Cái nĩa anh cầm trên tay nãy giờ rơi xuống bàn bếp kêu loảng xoảng. “Em có...”
“Em xin lỗi anh. Rõ ràng không phải mình chủ động có. Chỉ là ngẫu nhiên thôi anh. Mấy chuyện kiểu này ấy mà.” Tôi biết mình đang nói lan man, nhưng tôi không kìm được. “Em vẫn uống thuốc ngừa thai... Anh có biết là thuốc kháng sinh làm cho thuốc ngừa thai mất tác dụng không? Em cũng không biết. Cho nên là, em chỉ mới phát hiện ra thôi. À, khoảng một tuần trước. Em biết là tụi mình đã thống nhất sẽ đợi hai năm, nhưng mà…”
“Gượm đã.” Anh ấy giơ lên một bàn tay. “Em chắc chứ? Đúng là em đang có thai hả?”
Tôi cúi gằm mặt. “Phải. Em... em xin lỗi.”
“Thiệt là...” Ethan im lặng một giây, cố tìm một từ thích hợp. Tôi gồng mình chịu trận. “Thiệt là... Hay quá! Tuyệt cú mèo!”
Tôi giật lùi lại, cố đoán xem mình có nghe nhầm hay không. “Sao cơ? Em tưởng anh muốn đợi.”
“Ừ thì...” Anh ấy gãi gãi đầu. “Anh tưởng là em muốn đợi. Nói thật là anh muốn bắt đầu một gia đình ngay và luôn, nhưng anh không muốn làm em sợ. Anh đã du lịch đây đó nhiều rồi. Nhưng cái anh muốn ngay lúc này là có một đứa con.” Anh vươn tay ra nắm lấy hai tay tôi. “Với em.”
Cảm giác như tảng đá đè nặng trên vai tôi bấy lâu vừa được hạ xuống. “Anh nói thật không? Không phải anh chỉ nói để an ủi em đấy chứ?”
“Không đâu! Em nghĩ tại sao anh lại muốn mua nhà chứ? Vì anh muốn có con!”
“Ôi trời.” Tôi siết chặt hai tay anh. “Thiệt là nhẹ nhõm. Em cứ nghĩ biết rồi anh sẽ nổi giận cơ.”
Anh nhướng một bên mày. “Anh nổi giận với em khi nào?”
Anh ấy nói đúng. Anh ấy chưa từng giận dữ với tôi. Có lúc anh bực bội, nhưng có vẻ như khi ở cạnh tôi anh luôn điềm tĩnh. Nhưng còn cuộc điện thoại với người nhân viên mà tôi tình cờ nghe được. Lúc anh ấy mắng nhiếc anh chàng tội nghiệp kia. Nhưng tôi không thể nhắc tới chuyện đó.
Anh ấy bật cười. “Thảo nào dạo gần đây em cứ kì quặc sao ấy. Giờ thì rõ rồi.”
Tôi thấy hơi tự ái. Tôi nghĩ mình không cư xử kỳ quặc đến vậy. Dù quả thật tôi đã chặn cửa phòng ngủ vào lúc ba giờ sáng.
“Để anh bỏ món trứng đi vậy.” Ethan nhấc cái chảo lên khỏi bếp. “Rõ ràng món này làm em khó chịu. Anh sẽ làm bánh mì nướng cho em.”
“Anh không cần tốn công vậy đâu.”
Anh ấy nghiêng người hôn lên chóp mũi tôi. “Cứ để anh chăm sóc cho vợ bầu của anh.”
“Thôi đành vậy.” Tôi mỉm cười. “Với lại, cảm ơn anh vì đã tháo bức tranh đó xuống lần nữa. Tối qua em sợ thật sự ấy.”
“Lần nữa?”
“Ừ.” Tôi nhìn anh ấy cạo món trứng đang nấu dở trong chảo. “Em nghĩ sáng nay anh đã tháo nó xuống lần nữa.”
Ethan nhìn tôi như thể tôi bị điên. “Đâu có, anh tháo nó xuống tối hôm qua mà. Nhớ không? Mình đang ngồi trên ghế sô pha, bức tranh làm em sợ nên anh đã tháo nó xuống.”
“Không phải.” Tâm trạng vui vẻ của tôi bốc hơi đi mất. “Anh đã nói tối qua anh treo nó lên lại mà. Lúc anh đi xuống lấy nước ấy?”
“Anh đâu có treo nó lên lại. Treo lên lại làm gì chứ?”
“Bởi vì anh đã nói vậy mà!” Mồ hôi túa ra hai lòng bàn tay tôi. “Lúc ba giờ sáng, em hỏi anh là anh có treo bức tranh lên lại không, anh đã nói là có mà!”
“Không phải. Em hỏi anh tối qua anh có di chuyển nó không. Anh nói là có. Anh di chuyển nó lúc tụi mình ngồi trên ghế. Anh đã tháo nó xuống. Em thấy anh tháo nó xuống mà.”
Ôi trời đất quỷ thần ơi. Đây không phải là chuyện mà tôi cần nghe. “Ethan, tối qua lúc em xuống lầu, bức tranh đã được treo lại lên tường. Nên nếu không phải anh thì có người khác đã treo lên.”
Anh ấy thả cái chảo vào bồn rửa làm nó kêu xoảng một tiếng và xoay sang nhìn tôi. “Anh không hiểu em đang nói gì nữa, Tricia. Ý em là có người vào phòng khách rồi treo bức tranh lên tường? Sau đó, người đó lại tháo nó trở xuống? Em nghĩ vậy đúng không?”
Nói theo kiểu anh ấy thì... “Em biết là nghe kì lạ.”
“Hơi lạ.”
“Nhưng em biết em đã nhìn thấy cái gì.”
“Em chắc không?”
Tôi trừng mắt. Anh ấy đang đánh mất hết những điểm cộng cho một ông chồng tốt mà anh vừa giành được vài phút trước. “Chắc.”
“Ý anh là…” Anh ấy khoanh hai cánh tay săn chắc trước ngực. “Lúc đó là ba giờ sáng. Căn nhà thì tối thui. Em kiểu đang buồn ngủ và mất tập trung. Có thể em đã nhìn nhầm chăng?”
“Không. Không thể.”
“Em chắc chắn?”
Tôi muốn hét vào mặt anh ấy là tôi biết rõ mình đã thấy cái gì. Tôi không thể nào lại tưởng tượng ra cảnh đôi mắt xanh lá ấy nhìn chằm chằm vào mình. Đó không phải là chuyện có thể nhầm lẫn.
Nhưng anh ấy càng hỏi, tôi lại càng phân vân. Khi đó đúng là nửa đêm. Và ngôi nhà tối thật. Có thể nào tôi đã tưởng tượng ra, kiểu như bị ảo giác?
“Cũng có thể,” tôi lầm bầm.
Ethan có vẻ hài lòng với chuyện này. Nhưng tôi thì không. Căn nhà này có điều bất thường. Tôi cam đoan như thế, cho dù anh ấy không tin tôi.