Chương 18
Sau bữa sáng, chúng tôi ngồi ở bàn ăn trong bếp để nghĩ cách ra khỏi chỗ này.
Điện thoại hai đứa không cái nào có sóng, trong nhà thì chẳng thấy điện thoại bàn. Không những vậy, cơn bão tối qua dường như đã trút một lớp tuyết dày tận ba mét xuống khu vực xung quanh căn nhà. Từ cửa sổ, chúng tôi chỉ loáng thoáng nhìn thấy chiếc xe của Ethan, trông nó không khác gì một ụ tuyết lớn. Trong cốp xe có một cái xẻng, nhưng như thế vẫn không đủ. Dù gì cũng không đủ để chúng tôi ra khỏi đây.
“Hi vọng sẽ có xe xúc tuyết tới đây,” Ethan nói. “Anh nghĩ Judy chắc đã gọi cho họ rồi.”
“Ừ.” Nhìn vẻ mặt anh ấy lạc quan hơn tôi. “Có thể.”
“Em này, nếu tình hình tệ hơn, có khả năng chúng ta sẽ kẹt ở đây ngày hôm nay. Có thức ăn, nước uống, có điện. Cũng không tệ lắm đâu.”
“Ừm...”
Hai tay chống bàn, Ethan đứng dậy. “Anh định đi ra xe lấy máy tính để làm ít việc. Em có muốn anh lấy cho em cái gì không?”
Tim tôi chùng xuống. “Anh để em ở đây ư?”
“Chỉ chừng mười lăm phút thôi.”
Mười lăm phút cái khỉ ấy. Tối qua, từ chỗ chiếc xe đi tới căn nhà chúng tôi đã mất mười lăm phút ngụp lặn trong tuyết rồi. “Em muốn đi với anh.”
“Không được. Tricia, em đang có thai đó. Với lại giày của em không thích hợp đi trong tuyết.”
Có lẽ anh ấy nói đúng. Bảo anh ấy cũng tôi từ đây ra xe rồi trở về thì thật không phải. Hiển nhiên tôi có thể mượn của bác sĩ Hale một đôi bốt. Có vẻ chúng tôi có cùng cỡ chân...
Không. Tuyệt đối không.
“Thôi được rồi,” tôi lầu bầu. “Nhưng anh phải hứa là nhanh quay lại nhé?”
“Anh sẽ về trước khi em kịp nói xong từ ‘ngôi nhà mơ ước’.”
Tôi sẽ không nói “ngôi nhà mơ ước” gì hết.
Tôi dọn đĩa trong lúc Ethan đi tới cửa trước, anh ấy để giày và áo khoác ở đó. Tôi nhìn anh thọc chân vào đôi bốt màu đen, cố đè lại mong muốn níu lấy chân anh ấy, xin anh ấy đừng để tôi lại đây. Nhưng phải thừa nhận rằng, trong ánh sáng ban ngày, ngôi nhà không còn đáng sợ như vậy nữa. Và khi tôi thấy bức tranh trên sàn, xoay mặt vào trong, thì có vẻ như chuyện nó được treo lên lại vào tối qua là điều không tưởng. Có vẻ giống như một giấc mơ hơn.
Ethan gửi tôi một nụ hôn gió từ chỗ cửa trước, chụp cái mũ len lên mái tóc, rồi mất hút. Tôi chỉ còn một mình.
Tôi chậm rãi hít vài hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Giá mà trong nhà có cái tivi để tôi có thể ngủ gật trước màn hình, nhưng đi tới đi lui từ hôm qua đến giờ tôi chưa từng thấy một cái nào. Có lẽ bác sĩ Hale không có tivi. Thời buổi này, người kiểu gì lại không có tivi trong nhà nhỉ?
Điều ấy chỉ khiến tôi muốn tìm hiểu nhiều hơn về cô ấy. Và dĩ nhiên, luồng suy nghĩ của tôi lập tức trở lại với những cuốn băng cát-sét.
Phải ít nhất nửa tiếng nửa Ethan mới trở lại. Tôi sẽ có thời gian để nghe thêm ít nhất một vài cuốn. Tôi nôn nóng muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong buổi tư vấn sau cái buổi mà tôi vừa nghe. Tại sao cô ấy đồng ý tiếp tục chữa trị cho gã đàn ông đó? Tôi thấy bác sĩ Adrienne Hale không phải kiểu người dễ bị thuyết phục.
Trước khi kịp nghĩ lại, tôi ba chân bốn cẳng chạy tới chỗ kệ sách ở phía sau. Tôi không chần chừ một giây nào mà tìm ngay cuốn tiểu thuyết Thị kiến và giật gáy sách một cái. Tôi nghe cái tiếng cạch bây giờ đã trở nên quen thuộc và lách người vào trong phòng, túm lấy sợi dây để mở đèn.
Lần này, tôi quyết định gom thật nhiều băng ghi âm. Tôi có thể giấu chúng trong hộc tủ bàn phòng làm việc. Tôi lấy hết những cuốn băng có chữ EJ được thu sau cuốn đánh dấu bằng mực đỏ. Rồi tôi chọn một số cuốn băng khác trong cùng khoảng thời gian đó. Đó nhất định là khoảng thời gian ngay trước vụ mất tích của bác sĩ Hale, bởi vì không có cuốn băng nào khác sau đó nữa.
Tôi sẽ nghe những thông tin mà cảnh sát đã bỏ sót. Tôi sẽ nghe mọi chuyện xảy ra với bác sĩ Hale trong những tháng trước khi cô ấy biến mất. Cái bí ẩn mà cả đất nước đã bàn tán sôi nổi suốt gần năm trời.
Tôi lia mắt qua mấy hàng kệ một lần nữa. Lúc đó, cái cuốn băng được ghi nhãn khác hẳn nọ khiến tôi chú ý lần nữa. LUKE. Người bạn trai. Người mà cảnh sát cho là hung thủ giết cô ấy. Tại sao cô ấy lại có một cuốn băng ghi âm hắn ta? Hắn là bệnh nhân của cô chăng? Nhưng nếu vậy thì tại sao cuốn băng của hắn lại được ghi nhãn khác những cuốn băng khác?
Mẹ tôi luôn nói là tôi quá tò mò, có ngày hại thân.
Tôi lấy cuốn băng Luke, bỏ thêm vào chồng băng. Tôi sẽ có đủ thời gian để nghe ít nhất một cuốn trong số này trước khi Ethan trở lại.
Tôi đóng cửa mật thất, khệ nệ ôm chồng băng đi tới phòng làm việc của bác sĩ. Tôi cất chúng vào ngăn tủ dưới cùng, chỗ tôi tìm thấy cây kéo vào tối qua. Tôi chọn ngẫu nhiên một cuốn băng cho vào máy.
Ngón tay tôi ngần ngừ phía trên nút Phát. Tôi thèm nghe mấy cuốn băng này chết đi được, nhưng có một chuyện tôi cần làm trước.
Tôi đứng dậy đóng cửa phòng làm việc.
Được rồi, giờ thì nghe được rồi.