19 Bản chép lại nội dung bằng thu âm
Đây là buổi tư vấn thứ 89 với GW, một góa phụ 68 tuổi, mắc chứng hoang tưởng ảo giác.
GW: “Xin chào bác sĩ Hale.”
DH: “Mời bà ngồi, Gail.”
GW: “À vâng. Dĩ nhiên. Xin lỗi cô.”
DH: “Bà đừng xin lỗi. Tôi muốn bà được thoải mái khi chúng ta nói chuyện.”
GW: “Vâng. Tôi biết chứ. Tôi chỉ… tôi cảm thấy như...”
DH: “Bà có khỏe không? Hôm nay bà có vẻ lo lắng nhiều. Hai tay bà đang run kìa.”
GW: “Tôi chỉ...”
DH: “Bà có uống những thuốc tôi kê cho bà không?”
GW: “Không. Tôi không uống.”
DH: “Tại sao vậy?”
GW: “Ừm, tôi... nếu tôi nói ra, tôi biết cô sẽ nói là tôi hoang tưởng cho xem.”
DH: “Xin bà cứ nói.”
GW: “Tôi... tôi cho là người bán thuốc muốn giết tôi.”
DH: “Bà Gail à...”
GW: “Tôi biết mà. Cô nghĩ tôi bị điên chứ gì. Cô nghĩ tôi bị hoang tưởng. Nhưng lần này là thật đó. Ý tôi là, ông ta là dược sĩ mà. Chuyện đó với ông ta có khó gì đâu. Ông ta chỉ cần đổi thuốc của tôi thành loại khác là xong.”
DH: “Bà nghĩ tại sao ông ta lại muốn hại bà?”
GW: “Do cái kiểu hắn nhìn tôi. Tôi không diễn tả được. Rồi lúc đưa tôi túi thuốc, hắn còn nháy mắt với tôi nữa.”
DH: “Thì...?”
GW: “Cô không hiểu hả bác sĩ? Hắn nháy mắt với tôi vì hắn biết có thứ độc hại trong mấy lọ thuốc chứ gì nữa.”
DH: “Có lẽ ông ta chỉ tỏ ra thân thiện thôi? Hay thậm chí là ve vãn bà?”
GW: “Không. Chắc chắn không phải.”
DH: “Ông ta vì sao lại muốn giết bà chứ?”
GW: “Ai biết được? Vì ổng là một lão già biến thái chứ sao. Cô biết đó, ngoài kia toàn những người điên khùng không thôi. Họ đâu cần lí do gì khi giết cô. Họ ra tay chỉ tại họ bị điên thôi!”
DH: “Gail, bà phải uống thuốc mới được.”
GW: “Nhưng đâu có được! Cô không hiểu tôi đang nói gì hả? Nếu uống mấy cái thuốc đó, tôi sẽ chết đó!”
DH: “Bà có nhớ cái lúc bà nghĩ người bưu tá định giết bà không?”
GW: “Ừm...”
DH: “Bà Gail? Anh ta có thực sự định giết bà không nào?”
GW: “Tôi vẫn không dám chắc nha. Có thể lắm chứ. Hắn ta cứ ở bên ngoài nhà tôi, lần nào cũng đúng giờ đó. Ngay ngoài cửa. Lén nhìn vào.”
DH: “Anh ta đang phát thư cho bà, Gail ạ.”
GW: “Cái kiểu phát thư cứ sao sao đó cô à.”
DH: “Người bưu tá không có ý định giết bà. Người bán thuốc cũng không định giết bà. Bà thực sự phải uống những thuốc tôi kê cho bà.”
GW: “Con trai tôi cũng nói vậy.”
DH: “Thì đấy. Bà nên nghe lời con mình.”
GW: “Nhưng mà cô nghĩ đi, bác sĩ. Nếu tôi chết, con tôi sẽ được một khoản bồi thường bảo hiểm kếch xù. Nên nếu thằng cha bán thuốc giết tôi thì nó còn mừng.”
DH: “Gail, bà nghe tôi này. Bà phải cố gắng nhận định rằng đây... đây...” [tạm dừng]
GW: “Sao hả cô?”
DH: “Chờ đã. Tôi... Điện thoại tôi vừa rung. Tôi phải xem có phải bệnh nhân nào đó có chuyện khẩn cấp không. Cái...”
GW: “Bác sĩ Hale?”
DH: “Khoan.”
GW: “Bác sĩ? Có chuyện gì không? Tin nhắn nói gì vậy?”
DH: “Xin lỗi bà, Gail. E là chúng ta phải hẹn lại hôm khác thôi. Có chuyện khẩn cấp.”