20 Adrienne ngày trước
ngày trước
Tôi trân trối nhìn màn hình điện thoại. Tôi thật thiếu chuyên nghiệp khi bảo bà Gail ra về ngay giữa buổi tư vấn như thế. Nhưng không còn cách nào khác. Tôi đọc dòng chữ trên màn hình lần thứ năm:
Chào bác sĩ. Tôi có một đoạn video ngắn quay cảnh cô trong một chỗ đậu xe ở Bronx. Tôi nghĩ chắc cô sẽ thích xem!
Tin nhắn của EJ. Tôi đã không xóa số điện thoại của hắn ta sau khi chấm dứt việc điều trị. Giá mà tôi xóa đi, nhưng cũng chẳng quan trọng gì. Tôi có cảm giác rồi hắn ta cũng sẽ tìm được cách để gửi tin nhắn này cho tôi.
Bên dưới tin nhắn là một đường dẫn tới một đoạn video. Tôi chưa xem. Hình ảnh thu nhỏ trên màn hình là ảnh của tôi trong chiếc áo blu trắng và bộ vest xám tôi đã mặc hôm đến phòng khám miễn phí. Tóc cột phía sau đầu, dù đã lợi ra ít nhiều trong lúc tôi đi bộ từ chỗ để xe đến phòng khám.
Tôi nhớ thời điểm đó. Và tôi nhớ chuyện đã xảy ra tiếp theo.
Tôi thực sự không dám xem. Nhưng tôi phải xem.
Hít một hơi thật sâu, tôi nhấp ngón tay lên đoạn video để bắt đầu phát. Ngay lập tức, hình ảnh của tôi chuyển động. Máy quay lia theo tôi một vài giây, sau đó phóng to lên khi tôi dừng chân trước một chiếc xe Jetta màu đỏ.
Cái tên chết bầm đã cướp chỗ đậu xe của tôi.
Đoạn video vô cùng rõ nét. Hiển nhiên EJ có đủ tiền để sở hữu chiếc điện thoại đắt nhất. Có thể thấy rõ chi tiết của tấm biển số xe. Có thể thấy tôi lục tìm thứ gì đó trong túi xách. Sau đó có thể thấy tôi cúi xuống bên cạnh bánh xe sau của chiếc Jetta và đánh mắt sang hai bên để bảo đảm không có ai nhìn mình. Trong một giây ngắn ngủi, máy quay đã thu được hình ảnh ánh sáng mặt trời phản chiếu trên một lưỡi dao trước khi lưỡi dao cắm phập vào bánh xe.
Phải. Tôi đã đâm thủng bánh xe sau của gã đó.
Thực tế không tệ như khi nghe kể lại như vậy. Khi đó tôi đã trễ giờ đến phòng khám, nơi mà sinh mạng các bệnh nhân phụ thuộc vào tôi. Chỗ đậu xe kia là của tôi. Tôi đã phát tín hiệu là tôi sẽ vào đậu ở đấy. Nhưng hắn cướp của tôi, nên hắn mới là kẻ phạm tội trước. Tôi chỉ trả đũa mà thôi.
Và đúng, tôi mang theo một con dao trong túi xách thật. Có đôi khi phòng khám đóng cửa trễ, mà khu vực đó không được an toàn cho lắm. Có lẽ tôi có thể mang theo một chai xịt cay mắt. Nhưng tôi chọn mang một con dao.
Đâm thủng bánh xe gã đó là một điều sai trái. Lẽ ra tôi không nên để cơn giận vì thái độ bất nhã và ích kỉ của gã đó làm mình mờ mắt. Lẽ ra tôi nên hành động đứng đắn hơn.
Hơn hết, tôi không hề biết là có người đang theo dõi mình.
Tôi giật bắn mình khi một tin nhắn khác xuất hiện trên điện thoại. Tin nhắn từ cùng một số điện thoại:
Tôi hình dung ra tiêu đề bài báo rồi đấy. BÁC SĨ TÂM LÝ CÓ SÁCH BÁN CHẠY CHỌC THỦNG BÁNH XE NGƯỜI KHÁC TRONG BÃI ĐẬU XE.
Tôi nuốt nước bọt. Hắn nói đúng, việc này sẽ trở thành một tin tức đáng quan tâm. Một tin tức có thể dìm chết tôi. Tất cả đều đã được quay phim lại. Hai tay tôi run rẩy khi bấm tin nhắn trả lời. Phải mất đến ba lần tôi mới nhắn đúng:
Anh muốn gì?
Câu trả lời của hắn ta đến ngay lập tức:
Tôi đang ở trước cửa nhà cô.
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi đã cười vào mũi những người như Paige và Gloria khi họ đề xuất việc lắp hệ thống an ninh ở nhà tôi. Tôi vẫn luôn cảm thấy an toàn khi ở đây. Nhưng lúc này, khi nhìn dòng chữ trên điện thoại, tôi không còn cảm giác an toàn ấy nữa. Tôi không chắc là mình còn cảm thấy an toàn được nữa.
Tôi đang ở trước cửa nhà cô.
Tôi nhìn ra cửa sổ phía sau lưng – mặt trời đã lặn, lúc này bên ngoài đã tối. Tôi đứng bật dậy khỏi ghế, nhanh tới nỗi nó trượt trên mặt sàn, tông mạnh vào bức tường phía sau. Tôi không thể làm ngơ những tin nhắn này được. Tôi biết EJ đã một thời gian, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này.
Tôi cầm theo điện thoại đi ra cửa trước, siết chặt trong tay hệt như cái cách Paige đã làm khi cô ta đến đây. Tôi nghĩ đến việc gọi đến số điện thoại khẩn cấp nhưng đã nhanh chóng bác đi. EJ vẫn chưa làm gì sai. Đúng là hắn đang ở trên đất của tôi, nhưng tôi không có bằng chứng cho thấy mình đã chấm dứt việc điều trị cho hắn. Hắn vẫn chưa phá sập cửa nhà tôi. Và nếu hắn cho cảnh sát xem đoạn video đó, sự nghiệp của tôi sẽ chấm dứt.
Hắn đang là kẻ nắm đằng chuôi.
Cửa chính nhà tôi cũng làm từ loại gỗ màu nâu sẫm giống như bàn làm việc – hình như là gỗ gụ – có gắn hai ô kính mờ. Có ổ khóa và chốt cài trên cửa, nhưng cách đó chỉ vài bước chân là một ô cửa sổ có thể dễ dàng bị đập vỡ bằng một hòn đá. Trên đường ra cửa chính, tôi đi qua cửa sổ và từ đó nhìn thấy bóng dáng của người ở trước cửa. Tôi đứng đó một lúc, chần chừ đến khi điện thoại trong tay reo lên.
“Cô cứ đứng đó làm gì hả bác sĩ? Mở cửa cho tôi.”
Tôi nghiến răng. Tôi xoay chốt rồi vặn ổ khóa. Tôi hít nhanh một hơi để trấn tĩnh, nhớ ra rằng tôi hiểu con người EJ hơn là hắn hiểu tôi. Tôi biết tất cả điểm mạnh và điểm yếu của hắn. Hắn thông minh và giỏi thao túng, nhưng hắn cũng rất bộp chộp. Có thể hắn bắt quả tang được tôi trong một phút sai lầm, nhưng tôi thông minh hơn hẳn.
Tôi mở tung cửa ra, và hắn đứng ngay đó. Mặc chiếc áo khoác hiệu Michael Kors, chắc chắn là mua bằng tiền của hai vị phụ huynh giàu có. Mái tóc vàng hơi rối, và trên mặt hắn là nụ cười nửa miệng. EJ có khuôn mặt điển trai – điều đó là không thể chối cãi, dù rằng hắn hơi thấp, khiến hắn có dáng vẻ như Napoleon. Trong quãng thời gian tôi điều trị cho hắn, hắn đã có nhiều mối tình dài ngắn khác nhau – từ một đêm tới sáu tháng – với vô số phụ nữ. Những cuộc tình một đêm dễ dàng bị cắt đứt. Tôi thấy tiếc thay cho những phụ nữ đã gặp phải gã này.
“Cô không định mời tôi vào nhà sao, bác sĩ?” hắn hỏi.
Tôi không muốn cho hắn vào nhà, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác trong chuyện này. Thế nên tôi lùi lại để hắn đủng đỉnh bước vào.
“Chỗ này của cô đẹp thật đó, bác sĩ,” EJ khen ngợi như thể hắn mới thấy nhà tôi lần đầu. “Đồ nội thất cũng xịn sò. Cô có khiếu thẩm mỹ đó. Cái đó là da thật đấy à?”
“Anh muốn gì?” Tôi nói qua hai hàm răng nghiến chặt.
Hắn bước lùi lại, chớp mắt nhìn tôi. “Ây. Thôi nào, bác sĩ. Đừng giận tôi chứ.”
“Đừng giận anh ư?” Bàn tay phải tôi co lại thành nắm đấm, trong khi tay trái vẫn siết chặt cái điện thoại. “Anh đã theo dõi tôi. Anh đã quay hình tôi mà chưa được tôi cho phép.”
“Tôi nào có theo dõi cô. Chỉ là tình cờ mà thôi.”
Giống như nhiều người, EJ có một cái tật. Hắn nói dối là tôi biết ngay. Một nhóm cơ nhỏ dưới mắt phải của hắn sẽ giật nhẹ mỗi khi hắn bịa chuyện. Lúc này nó đang giật, nhưng tôi cũng chẳng cần tới nó mới biết hắn đang dối trá. Làm sao có chuyện hắn chỉ tình cờ trông thấy tôi ở một khu mua sắm cách nơi này cả tiếng đồng hồ được cơ chứ? Nhưng đó không phải là vấn đề. Dù hắn có theo dõi tôi hay không thì hắn vẫn có đoạn video kia.
Tôi khoanh tay trước ngực. “Anh muốn thế nào?”
“Chuyện là thế này.” Đôi mắt xám của EJ nhìn tôi chăm chăm. “Tôi không muốn gây phiền hà gì cho cô cả, bác sĩ à. Tôi xin thề. Tôi chỉ cảm thấy là cô thực sự đã giúp tôi rất nhiều, và tôi thấy không vui khi cô từ bỏ tôi. Tôi chỉ muốn bắt đầu điều trị lại ở chỗ cô mà thôi.”
Tôi há hốc. “Anh muốn bắt đầu điều trị lại? Ở chỗ tôi?”
“Đúng vậy.”
Cái suy nghĩ ở một mình trong phòng tư vấn với EJ khiến tôi nổi gai ốc. “Tôi nghĩ như vậy không thích hợp đâu. Để tôi giới thiệu một đồng nghiệp của tôi cho anh. Tôi... tôi sẽ trả chi phí khám chữa bệnh cho anh.”
Có vài bác sĩ cùng khóa với tôi mà tôi muốn tống khứ hắn sang. Rất sẵn lòng là đằng khác.
Nhưng EJ lắc đầu. “Không, cô đã đề cập chuyện này rồi, và tôi không muốn như vậy. Cô và tôi đã có nhiều tiến bộ đáng kể. Cô là người giỏi nhất. Tôi muốn cô.”
“Tôi thực lòng cảm thấy mình đã làm hết khả năng với anh rồi.”
“Tôi không đồng ý.”
Tôi cắn vào bên trong má. Cái vị kim loại của máu tỏa ra đầy miệng. “Thôi được. Hai buổi một tháng.”
“Trước đây chúng ta có một buổi mỗi tuần cơ mà.”
“Lịch làm việc của tôi không còn nhiều giờ trống như vậy nữa.”
Hắn tặc lưỡi. “Tôi không biết nữa, bác sĩ à. Có lẽ cô nên tìm ra thời gian trống vậy.”
Tôi làm được. Tôi có thể ngồi với người này một tiếng mỗi tuần và giả vờ như đang lắng nghe các vấn đề của hắn. Tôi đã từng có những trải nghiệm còn tệ hơn thế.
“Được,” tôi nói. “Nhưng chỉ như vậy thôi, được chưa?”
EJ giơ hai tay lên. “Tôi chỉ muốn có vậy thôi. Chỉ một tiếng của cô mỗi tuần để tôi được khỏe hơn. Tôi sẽ không đòi hỏi gì thêm. Hứa đấy.”
Khi những lời này thốt ra, bó cơ bên dưới mắt phải của hắn giật nhẹ.