03 Adrienne ngày trước
03 Adrienne ngày trước
Paige rủa thầm trong miệng khi vấp chân vào một viên gạch lỏng lẻo trên lối đi bộ tới cửa trước nhà tôi. Tôi nhìn cô ta từ cửa sổ, phân vân có nên gọi người đến sửa viên gạch đó trong tuần này hay không. Tôi không mong có người ngã lên đó, vỡ mắt cá chân, rồi tôi phải chịu trách nhiệm. Về mặt pháp lý, thì đúng là tôi phải chịu trách nhiệm. Nếu Paige bị ngã, thì đó là do lỗi của bản thân cô ta. Cô ta sẽ đi đứng vững vàng hơn nếu tay phải không cầm một cái bìa hồ sơ còn tay trái thì lướt điện thoại trong lúc hai chân loạng choạng trên đôi giày cao gần tám phân.
Paige đã làm biên tập viên cho tôi được năm năm nay, và chưa một lần nào tôi trông thấy cô ta không cầm điện thoại. Có khả năng là nó đã tan chảy và hòa vào trong lòng bàn tay cô ta. Trước đây tôi từng nói chuyện với cô ta và tôi thể mình đã nghe nước từ tiếng vòi hoa sen ở đầu bên kia. Có một lần, tôi còn nghe tiếng dội toilet. Khi chúng tôi nói chuyện trực tiếp, cô ta ngước mắt khỏi màn hình để nhìn vào mắt tôi, nhưng chỉ vài giây ngắn ngủi.
Paige kẹp cái bìa hồ sơ dưới cánh tay để rảnh tay nhấn chuông cửa. Thật không cần thiết, khi mà tôi đã theo dõi từ khi chiếc Audi của cô ta chạy vào sân trước nhà tôi, nhưng cô ta không hay biết chuyện này. Tiếng chuông vang khắp căn nhà, tôi đủng đỉnh đi ra cửa trước. Có thể là Paige đang vội, nhưng tôi thì không. Cả buổi sáng nay tôi không bận gì, trước khi bệnh nhân đầu tiên của tôi tới.
Hai mắt Paige vẫn dán vào màn hình điện thoại khi tôi mở cửa. Mái tóc được nhuộm highlight thường ngày vẫn vào nếp hoàn hảo, lúc này hơi bị bạt ra sau do gió thổi trong lúc lái xe, nhưng ngoài điểm này ra thì trông cô ta không có chỗ nào chê được với chiếc váy lụa màu đèn và đôi giày cao gót gắn đinh nhọn.
“Adrienne!” Nụ cười giãn ra trên gương mặt người biên tập viên khi trông thấy tôi, tuy rằng cô ta vẫn chưa cất điện thoại đi. “Cô khỏe không?”
Cô khỏe không? Ba từ vô dụng nhất trong việc giao tiếp. Không một ai hỏi câu ấy mà thực lòng muốn biết câu trả lời. Và cũng không có ai trả lời mà trả lời thật lòng cả.
“Tôi khỏe, Paige.”
Cô ta ngừng một nhịp, chờ tôi hỏi thăm ngược lại. Khi thấy rõ là tôi sẽ không hỏi han gì, cô ta lắc lắc cái điện thoại trong tay trái. “Xin lỗi, tôi tới trễ rồi. Hệ thống định vị trên điện thoại tôi không hoạt động. Xung quanh đây tín hiệu kém quá.”
“Phải,” tôi đồng tình. “Kém thật.”
Tôi sống xa khu đô thị đông đúc nên đa số người tới đây đều không bắt được tín hiệu điện thoại. Bên trong nhà, tôi có tháp phát tín hiệu di động và wifi. Nhưng liệu trước việc Paige ghé qua, tôi đã tắt hết cả hai. Khi cô ta ở đây, tôi muốn cô ta tập trung hoàn toàn sự chú ý vào mình. Tôi sẽ không đời nào chú ý tới điện thoại của mình hơn là chú ý tới bệnh nhân, và tôi không ham thích gì việc phải nỗ lực để cô ta chú ý mình.
Tôi bước lùi lại để Paige có thể vào trong nhà. Cô ta chỉ mới tới đây một lần, và cô ta hít mạnh một hơi trước kích cỡ của ngôi nhà. Phòng khách vô cùng ấn tượng. Paige sống ở Manhattan, có lẽ là trong một căn hộ nhỏ như cái hộp giày với giá cắt cổ.
“Căn nhà này thật hết chỗ chê,” cô ta thì thào. Cô ta kinh ngạc đến nỗi đã buông thõng cánh tay cầm điện thoại xuống bên hông. “Rộng quá chừng.”
“Cảm ơn.”
Mắt cô ta lia khắp cùng, từ bộ ghế sô pha lớn bằng da tới những kệ sách kiểu cổ, tới cầu thang xoắn ốc dẫn lên lầu một. Cô ta vốn có thể dừng việc khen ngợi ở đó, nhưng như vậy thì không phải là Paige nữa rồi. Thế nên, cô ta cảm thấy mình phải nói thêm, “Chỉ có mình cô ở căn nhà lớn như vậy ư?”
Cô ta biết tôi chưa kết hôn. Không con cái. Ba mẹ tôi đã mất từ lâu. “Phải. Chỉ mình tôi.”
“Ôi thật là...” Cô ta gãi gãi gò má. “Tôi mà sống ở đây thì tôi sợ lắm. Ở cái chỗ sơn cùng thủy tận này. Thậm chí sóng di động cũng chập chờn. Lỡ mà có ai vào đây và...”
Paige cũng không phải là người đầu tiên đề cập tới việc này. Nếu tôi có bất kì người thân hay bạn bè thân thiết nào, tôi chắc chắn họ cũng sẽ lo lắng cho mình. Nhưng cá nhân tôi lại không lo.
“Nhà cô có hệ thống an ninh chứ?” cô ta hỏi.
Tôi nhún một bên vai. “Cửa nhà tôi có ổ khóa.”
Cô ta nhìn tôi như thể tôi đã phát rồ. Nhưng ở đây, tôi cảm thấy an toàn. Biệt lập không có nghĩa là nguy hiểm. Chỗ để rẽ vào con đường đất nhỏ dẫn tới nhà tôi hẹp tới nỗi rất nhiều người lái xe qua mà không hề nhìn thấy. Và tôi cần không gian rộng bởi vì căn nhà này đồng thời là văn phòng của tôi. Tôi viết sách tại đây, và có một căn phòng dùng làm nơi tư vấn cho bệnh nhân.
Tôi thấy thất vọng ở Paige vì cách cô ta phán xét, dù rằng tôi không bất ngờ. Tôi chắc là nhiều người có thể sẽ phán xét cô ta. Nếu cô ta không dành thời gian sinh tận hai đứa con, thì có lẽ đã tiến xa trong sự nghiệp. Không chỉ vậy, cô ta trang điểm quá đậm. Tôi không tin tưởng những phụ nữ trát cả tấn kem nền lên mặt, như một cái mặt nạ dính chặt vào da vậy.
“Cô biết không….” Paige nghiêng đầu vẻ thông cảm. “Tôi có thể hỏi giúp cô xem Alex có quen ai không. Tôi cam đoan một đồng nghiệp nào đó của anh ấy sẽ rất sẵn lòng mời cô đi chơi.”
“Không cần,” tôi gắn qua hai hàm răng cắn chặt.
“Cô có chắc không? Bởi vì...”
“Tôi chắc chắn.”
Cái kiểu nhún vai của cô ta như thể cô ta nghĩ tôi vừa có một quyết định sai trầm trọng khi không chấp nhận một buổi hẹn hò do chồng cô ta ban ơn cho. Đây cũng không phải lần đầu cô ta đề nghị chuyện này. Sau vài lần, hẳn ai cũng nghĩ cô ta đã hiểu là tôi không hứng thú đúng không, nhưng đáng buồn là cô ta vẫn vô tri như vậy.
“Dù sao thì...” Paige đẩy cái bìa hồ sơ cho tôi, mấy cái móng tay màu đỏ tươi ánh lên dưới những ngọn đèn phía trên đầu. “Bản in thử cuốn sách mới của cô đây.”
Tôi nhận lấy cái bìa từ tay cô ta. Tôi không định mở ra. Cuốn sách này là hai năm dày công nghiên cứu và những đêm thức muộn nghiền ngẫm các ghi chú, gõ gõ đánh đánh trên bàn phím của tôi. Nhưng tôi không muốn xem nó trước mặt Paige. Tôi sẽ xem sau khi cô ta đi về.
“Cảm ơn,” tôi nói.
“Những câu chuyện kinh khủng,” cô ta nhận xét, mũi nhăn lại.
Cô ta đã không thèm mất công giấu giếm ý muốn tôi hãy giảm nhẹ một số cảnh tượng bạo lực được mô tả trong sách, nhưng tôi cương quyết giữ nguyên. “Sách này khó đọc, với một số người.”
“Toàn bộ đều là sự thật.”
Paige liếc cái bìa hồ sơ trong tay tôi. Cô ta đang hi vọng tôi sẽ mở nó ra trước mặt cô ta. Nói cho cùng thì cô ta đã từ Manhattan đi đến tận đây. Đường đến Westchester không phải dễ dàng, nhưng cuốn sách đầu tiên của tôi với tựa Hiểu chính mình, đã ở trong danh sách bán chạy của Thời báo New York tận hai mươi bốn tuần. Cuốn sách nối tiếp được độc giả khắp nơi mong đợi này có thể đáng giá cả gia tài với cô ta. Cô ta muốn tôi được hài lòng.
Cô ta đứng đấy một lúc, chờ xem tôi có dẫn cô ta đi xem một vòng hoặc là mời một tách cà phê chẳng hạn. Cô ta muốn làm bạn với tôi. Hay ít nhất thì cô ta muốn có một tình bạn vờ vịt, hai người chuyện trò tầm phào, cùng ăn trưa ở quán cà phê, và hành động như thể chúng tôi mến nhau lắm.
Tôi không có bạn. Chưa từng có bạn.
“Tôi có thể...” Cô ta liếm môi. “Có thể phiền cô cho tôi một ly nước không?”
Tôi ném ánh mắt về phía nhà bếp. “Được chứ. Nhưng mà tôi phải báo trước là nước ở đây hơi nâu một chút. Tôi thì đã quen với cái vị kim loại ấy rồi, nhưng nhiều người không nuốt trôi được.”
Mũi cô ta lại nhăn nhúm. Trên sống mũi có vài nốt tàn nhang nhạt màu, cam đoan là đã được che đi bằng nhiều lớp trang điểm. “Nước màu nâu ư? Adrienne, cô nên tìm người tới kiểm tra đi chứ.”
“Ồ, tôi không bận tâm. Mùi vị cũng bình thường. Để tôi lấy cho cô ly nhé.”
“Thực ra thì không cần đâu.”
“Cô chắc không?”
“Ừ, không sao đâu.” Mặt cô ta hơi xanh trước cái ý nghĩ uống ly nước màu nâu hư cấu của tôi. Đúng là cô ta muốn làm bạn với tôi, nhưng không muốn tới mức ấy. “Tôi nên về thôi. Từ đây về lại thành phố xa lắm.”
Tôi gật đầu. “Lái xe cẩn thận.”
Cô ta nhìn quanh nhà tôi thêm một lượt. Có lẽ đang thắc mắc căn nhà đã ngốn của tôi bao nhiêu. Ở một thế giới khác, Paige có thể là một nhân viên môi giới nhà đất được việc. Tính cách của cô ta hợp với nghề ấy vô cùng. Lì lợm hết phần người khác.
“Nói thật nhé,” cô ta lên tiếng, “cô nên nghĩ tới việc lắp đặt hệ thống an ninh cho nơi này đi. Tôi không muốn một ngày tôi tới đây rồi phát hiện cô đã bị giết trong phòng khách.”
Theo thống kê mà nói, nguy cơ xảy ra việc như vậy rất thấp. Chưa tới một phần tư nạn nhân các vụ giết người là phụ nữ. Đa số những người này còn trẻ và có thu nhập thấp.
“Hoặc là tìm một anh bạn trai cũng được,” Paige nói thêm và cười lớn. “Ban nãy tôi có nói đấy, tôi sẵn lòng giúp cô việc này.”
Trong số những phụ nữ bị giết kia, có tới bảy mươi phần trăm là bị người tình sát hại. Vậy nên, trên thực tế thì lời đề nghị “tìm một anh bạn trai” của cô ta không những phiến diện và xúc phạm mà càng tăng thêm nguy cơ tôi sẽ gặp một kết cục bi thảm. Nhưng tôi không thèm đôi co với người phụ nữ này.
“Tôi thực sự sống rất ổn,” tôi lặp lại. “Tôi không cần hệ thống an ninh.”
Cô ta cân nhắc lời này của tôi một chút, rồi khịt mũi. “Phải rồi. Cô mời mấy người khùng khùng điên điên vào nhà suốt ấy mà, đúng không?”
Tôi bàng hoàng nhận ra một điều. Không hiểu sao trước đây tôi chưa từng phát hiện. Paige không tôn trọng công việc của tôi. Cô ta đã ủng hộ tôi qua hai lần xuất bản, và theo lý lẽ của cô ta thì cô ta đã làm quá tốt. Nhưng cô ta không tin vào bất kì điều gì trong sách. Với cô ta thì những người tôi giúp đỡ là một đám “khùng điên”.
Trong suốt năm năm quen biết Paige, cô ta đã xúc phạm tôi vì cách tôi lựa chọn nhà cửa và lối sống, và cô ta là người phê bình nghiêm khắc nhất các bản thảo của tôi. Tôi đã chấp nhận mọi sự chê bai của cô ta vì cô ta là người giỏi. Nhưng hôm nay, cô ta đã chạm tới giới hạn.
Không ai được phép nói về bệnh nhân của tôi như vậy.
“Paige.” Tôi gõ nhẹ lên góc mắt phải của mình. “Ở đây bị vón một ít mascara đấy.”
“Ồ!” Hàng lông mi đen tuyền của cô ta chớp chớp, bàn tay tự giác đưa lên mắt. Cô ta theo thói quen mà cho tay vào túi xách để lục tìm một hộp phấn, nhưng trong quá trình đó, chiếc điện thoại đã trượt khỏi bàn tay trái của cô ta và rơi đánh cạch xuống sàn. “Chết tiệt…”
Cô ta nhặt điện thoại lên, màn hình đã bị nứt chằng chịt như mạng nhện. Cô ta có vẻ sắp khóc rồi.
“Ôi không,” tôi nói. “Hình như điện thoại cô bị vỡ rồi.”
“Khốn kiếp.” Cô ta vuốt ngón trỏ mình trên màn hình, cứ như cô ta có thể khắc phục nó bằng một cú chạm tay ma thuật. Cô ta lại chửi thề lần nữa và giật ngón tay lại. Lớp kính vỡ cắt vào ngón tay cô ta. “Sao mà xúi quẩy thế không biết?”
“Có thể đây là một điềm báo đấy,” tôi phán. “Có lẽ cô nên bớt thời gian bấm điện thoại đi.”
Paige cười to như thể tôi vừa quăng miếng hài. Cô ta không hiểu tôi đến mức biết là tôi không bao giờ đùa.
Nụ cười của cô ta trở thành gượng gạo khi tôi tiễn cô ta ra cửa, và khi đã ra bên ngoài, nụ cười tuột khỏi mặt cô ta như chưa từng xuất hiện. Tôi từ cửa sổ nhìn ra trong lúc cô ta đi trở ra xe, lần này đã tránh được viên gạch bị bung ra. Ngay lúc trườn người vào trong ghế lái, cô ta lập tức xoay người để nhìn vào gương chiếu hậu. Cô ta đưa tay chạm vào góc mắt, nhíu mày tìm chỗ mascara bị vón mà tôi đã nói.
Ngày hôm nay của cô ta đang đen đủi. Nhưng nó sẽ còn đen hơn khi cô ta nhận được email tôi thông báo chấm dứt hợp tác với cô ta.
Tôi xoay lưng về phía cửa sổ và nhìn xuống cái bìa hồ sơ mà Paige để lại. Cuốn sách của tôi. Hai năm với máu, mồ hôi, và nước mắt.
Tôi cẩn thận giở nắp bìa để mở ra. Tôi lấy bản in thử từ bên trong ra. Môi tôi nhếch sang hai bên. Cuốn sách giống hệt với tưởng tượng của tôi. Tên tôi được viết hoa và in đậm: Thạc sĩ, Bác sĩ Adrienne Hale. Nhà xuất bản đã rất miễn cưỡng khi tôi đề nghị để hình bìa sách là một con dao đang nhỏ máu, nhưng sau thành công của cuốn sách trước đó, thì tôi đã được nắm quyền quyết định. Lúc này hẳn là họ đã nhận ra đó là một ý tưởng sáng chói – bức hình gây ấn tượng vô cùng. Tay tôi vuốt những chữ cái của tựa sách trong lúc đọc to lên:
Giải phẫu cơn sợ hãi.