21 Bản chép lại nội dung băng thu âm
Đây là buổi tư vấn số 138 với EJ, bệnh nhân nam, 29 tuổi, mắc chứng rối loạn nhân cách ái kỷ.
EJ: “Thiệt là dễ chịu khi lại được ngồi trên ghế của cô, thưa bác sĩ.”
DH: “Ừ.”
EJ: “Tôi rất biết ơn vì cô đã nhận lại tôi.”
DH: “Tôi đâu có lựa chọn nào khác, đúng không?”
EJ: “Đừng như vậy mà, bác sĩ. Cô nên thấy tự hào mới phải. Cô thực sự đã giúp được tôi mà. Tôi chỉ muốn như vậy thôi. Cô rất giỏi trong chuyên môn của mình.”
DH: “Phải, ừm... hôm nay anh muốn nói về chuyện gì?”
EJ: “Tôi chưa biết nữa. Gần đây tôi thấy chuyện gì cũng chán phèo. Tôi thấy đời mình chẳng có gì thú vị hết.”
DH: “Có lẽ đó là dấu hiệu cho thấy anh nên tìm một công việc.”
EJ: “Chắc vậy. Nhưng nghe có vẻ vô nghĩa quá. Cuối cùng thì cha mẹ tôi cũng sẽ chết và để hết tiền lại cho tôi mà. Vậy thì tại sao phải tốn công tìm việc làm khi đằng nào rồi tôi cũng sẽ giàu?”
DH: “Anh không muốn tự mình kiếm tiền và đóng góp cho xã hội sao?”
EJ: “Không hẳn.”
DH: “Anh từng nói có nghĩ đến chuyện làm chuyên gia tư vấn rượu, phải không? Anh thích rượu vang mà.”
EJ: “Ừ, tôi đã từng nghĩ tới. Nhưng khi xem qua quá trình đào tạo, tôi thấy quá nhiều việc phải làm. Mất tận mấy năm mới lấy được bằng cấp.”
DH: “Vậy thì làm việc khác đi. Anh không muốn có tiền riêng sao? Anh muốn sống dựa vào cha mẹ mình đến khi họ qua đời à?”
EJ: “À thì, họ cũng già rồi.” [tạm ngưng] “Hơn nữa, mẹ tôi lái xe dở lắm. Biết đâu có một ngày, bà ấy đang chở ba tôi rồi tông vào một chiếc xe tải, và cả hai người đều lên thiên đàng.”
DH: “Anh nghĩ mẹ anh sẽ tông vào xe tải ư? Bà ấy lái xe tệ vậy à?”
EJ: “À, có lẽ không tệ đến thế. Có lẽ thắng xe sẽ bị hư sao đó.”
DH: “Tôi hiểu rồi.”
EJ: “Sao vậy, bác sĩ? Mặt cô tái quá.”
DH: “Anh đang nói rằng anh sẽ phá thắng xe của ba mẹ anh...”
EJ: “Không có! Ây dà, thôi nào. Tôi không làm vậy đâu, bác sĩ. Tôi yêu ba mẹ mình lắm, cho dù họ phiền chết đi được. Tôi chỉ ví dụ thôi. Có thể xảy ra chuyện như vậy mà. Thắng xe cũng hay bị hư lắm.”
DH: “Tôi... tôi không biết nói gì nữa.”
EJ: “Mà thôi, tôi đã có kế hoạch kiếm tiền vào cuối tuần này.”
DH: “Kế hoạch là?”
EJ: “Tôi sẽ đến sòng bài Foxwoods và nghỉ cuối tuần ở đó.”
DH: “Tôi không chắc đó được xem là một cách kiếm tiền đáng tin cậy đâu.”
EJ: “Ui, tôi chơi bài chưa bao giờ thua. Tôi có tài lắm. Cô cứ tin tôi. Trưa thứ Bảy tôi sẽ kiếm được vài ngàn đô, rồi tối thứ bảy tôi sẽ vui vẻ một tí.”
DH: “Vui vẻ?”
EJ: “Cô biết mà. Tôi sẽ tìm một em gái.”
DH: “Hiểu.”
EJ: “Trừ khi cô muốn đi với tôi, hả bác sĩ? Nếu cô đi cùng thì tôi mừng lắm. Cô rất xinh.”
DH: “Tôi không nghĩ vậy đâu.”
EJ: “Có lẽ để lần khác.”
DH: “Tôi không nghĩ vậy.”
EJ: “Này, muốn nghe về giấc mộng của tôi không?”
DH: “Tôi đã nghe những giấc mộng của anh rồi. Tôi nghĩ cách này không có hiệu quả. Chúng ta lẽ ra phải nói về việc giúp anh tìm lại lí lẽ cho cuộc sống.”
EJ: “Thì phải rồi, nhưng đây là buổi trị liệu của tôi. Tôi đã vất vả mới có được. Và đây là điều mà tôi muốn trao đổi.”
DH: “Anh đã nói lý do anh muốn được trị liệu là vì anh muốn tôi giúp đỡ anh.”
EJ: “Phải, nhưng tôi đã trị liệu ở chỗ cô lâu rồi, và chúng ta đều đồng ý là cô không giúp ích gì mấy cho tôi. Có lẽ làm theo cách của tôi thì sẽ tốt hơn. Nói về những chuyện tôi muốn nói để thay đổi không khí.”
DH: “Anh nghe này—”
EJ: “Đây là chuyện mà tôi muốn nói. Cô hiểu không, hả bác sĩ?”
DH: “...”
EJ: “Bác sĩ?”
DH: “Được. Nói đi. Kể tôi nghe ‘giấc mộng’ của anh đi.”
EJ: “Cô đừng lo quá thế. Đâu phải chuyện gì to tát đâu. Chỉ là tôi đã hình dung là tôi đang ngồi tại bàn chơi bài ở Foxwoods, và có một cô gái cực kì nóng bỏng ngồi xuống cạnh tôi.”
DH: “Ừ…..”
EJ: “Cô ta không nói một lời, không cho tôi biết cả tên. Cô ta chỉ đẩy một ly rượu về phía tôi, và tôi biết ngay là cô ta muốn tôi. Sau đó cô ta lên phòng tôi và chúng tôi vờn nhau cả đêm, như những con thú. Rồi khi xong chuyện, cô ta rời khỏi phòng và tôi không bao giờ gặp lại cô ta nữa.”
DH: “Mộng đẹp làm sao.”
EJ: “Cô không hợp với cách nói chuyện mỉa mai đâu, bác sĩ. Tôi đang trút hết nỗi lòng với cô đây này. Ít nhất cô nên có chút cảm thông chứ hả. Họ không dạy cô cái đó trong trường tâm lý à?”
DH: “Đơn giản là tôi thấy những buổi tư vấn này không mang lại hiệu quả. Như đã nói, tôi rất vui được giới thiệu một đồng nghiệp tài giỏi cho anh. Tôi sẽ thanh toán các chi phí cho anh.”
EJ: “Không. Chúng ta không làm như thế.”
DH: “Tại sao không?”
EJ: “Vì tôi muốn cô.”