22 Tricia hiện tại
hiện tại
Băng ghi âm dừng lại, máy cát-sét kêu cạch một tiếng, tự động tắt. Dựa theo đoạn băng này thì dường như EJ đang ép buộc bác sĩ Hale tiếp tục tư vấn điều trị cho hắn. Có thể hắn đã đe dọa cô ấy.
Chỉ là, hắn dùng cái gì để hăm dọa cô ấy đây?
Tôi nghĩ mình không thể nghe thêm buổi tư vấn nào của gã EJ này nữa. Giọng nói của hắn có cái gì đó làm tôi sởn hết da gà. Chỉ cần nghe hắn nói đã biết ngay đấy không phải người tốt.
Hắn là người xấu.
“Tricia oi?”
Tôi suýt thì trụy tim bởi âm thanh gõ cửa phòng làm việc. Tôi chỉ có đủ thời gian nhét vội cái máy cát-sét vào ngăn tủ trên cùng trước khi cửa bật mở. Ngôi nhà này không có nổi một cái ổ khóa, chuyện đó đang làm tôi cáu tiết lắm.
“Tricia?” Ethan đang đứng ở cửa, gấu quần hơi ẩm do tuyết dù anh ấy đã mang giày bốt. “Em đang làm gì trong này thế?”
Tôi nhặt bừa một cây bút nằm trên bàn và gõ lên bề mặt bàn gỗ với thái độ dứt khoát. “Em quyết định rồi, vì chẳng có gì để làm, nên em sẽ soạn sơ yếu lý lịch xin việc một chút vậy.”
Một lời nói dối hợp lý. Thời điểm này, tôi đang tìm việc. Tôi từng làm việc cho một tạp chí trực tuyến. Loại tạp chí với những bài viết kiểu mười hai mẹo để khiến bạn trai mê mệt, năm công thức giúp chuyện phòng the được thăng hoa, cách giảm bảy kí mà không cần tập luyện. Tôi là bậc thầy trong việc tạo mồi câu tương tác đấy. Nhưng sau đó tạp chí ấy bất ngờ phá sản ngay trước thềm đám cưới của tôi. Tôi cũng không định tìm việc trong kỳ trăng mật, thế nên nó cho tôi một cái cớ để trì hoãn. Ấy vậy mà đến hiện tại tôi đã thất nghiệp gần sáu tháng rồi.
Không phải tôi không muốn đi làm. Tôi rất muốn làm một công dân có đóng góp cho xã hội. Nhưng tôi nhớ mình đã mất quãng thời gian dài đằng đẵng để tìm được một vị trí toàn thời gian tại tờ tạp chí ấy, nên tôi không hứng thú với việc bắt đầu lại từ con số không. Bị từ chối quả thật là đau lòng, dù đó là một phần của quá trình xin việc. Và lúc này đây, việc tìm nhà lại trở thành một cái cớ khác để tôi né tránh. Nói cho cùng thì chuyển nhà và tân trang nhà mới là một công việc mất rất nhiều thời gian. Và dĩ nhiên, bây giờ còn có thêm em bé nữa.
Dường như Ethan cũng có cùng suy nghĩ với tôi, vì mũi anh ấy nhăn tít lại. “Bây giờ em lại tìm việc làm ư? Nhưng chúng ta sẽ sớm có em bé mà.”
“Không sớm vậy đâu anh,” tôi chỉ ra, dù rằng trong lòng tôi lại đồng tình với anh. “Em cũng không chắc là mình sẽ nhận công việc nào hay không, nhưng tìm kiếm một chút cũng không hại gì mà nhỉ?”
“Cũng phải. Em cứ tìm nếu muốn. Nhưng nếu em muốn ở nhà trong giai đoạn bầu bí này, thì anh thấy vẫn ổn.” Anh nhe răng cười với tôi. “Còn hơn cả ổn.”
Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người tôi. Trong lĩnh vực chọn chồng mà nói thì xem như tôi đã trúng xổ số rồi. Tôi không hiểu tại sao bạn tôi lại không thích anh ấy. Mỗi lần chúng tôi nói tới anh ấy, bọn nó cứ bảo, Cái này là dấu hiệu xấu đó, hoặc Cái kia là dấu hiệu xấu nha. Nhưng Ethan là một người đàn ông thực sự tốt. Việc anh ấy không có nhiều bạn gái trước khi quen tôi thì có vấn đề gì cơ chứ? Và tại sao việc anh ấy không còn cha mẹ cũng như không có mấy người họ hàng lại là lý do tôi nên tránh xa anh ấy?
Nếu là mẹ tôi, mẹ sẽ nói bọn họ đang ganh tị. Vì nói cho cùng, tôi có một ông chồng bảnh bao, giàu có, chỉ muốn tôi thuộc về một mình anh ấy.
Tôi hắng giọng. “Anh lấy được máy tính chưa?”
Anh ấy giơ chiếc máy tính xách tay MacBook lên với dáng điệu hồ hởi. “Anh suýt thì chìm nghỉm dưới hai mét tuyết đó, nhưng anh lấy được rồi.”
Tôi nhìn quanh phòng. Lần đầu chúng tôi vào trong này, hai mắt Ethan đã sáng lên, huyên thuyên mãi về việc muốn dùng phòng này làm phòng làm việc của mình. “Anh có muốn làm việc trong đây không?”
“Thực ra thì,” anh ấy nói, “không muốn lắm. Phòng rộng đó, đồ đạc cũng đẹp, nhưng trong này không có ánh sáng tự nhiên. Chỉ có cái cửa sổ tí xíu kia thôi.”
Tôi đưa mắt qua vai nhìn khung cửa sổ được nhắc tới. Anh ấy nói đúng. Đa số phòng trong nhà đều có cửa sổ kính rất lớn, nhưng phòng này lại không. Có lẽ vì vậy nên cô ấy đã chọn đây làm nơi thăm khám cho bệnh nhân. Vì nó tách biệt với mọi thứ.
“Vậy anh lên lầu làm việc nhé,” anh ấy nói. “Em cứ ở dưới này nếu muốn.”
“Chắc em sẽ ở đây.”
“Em soạn hồ sơ tìm việc thì cũng tốt,” anh nói thêm, “nhưng anh muốn em biết là anh sẵn sàng nuôi em cả đời, nếu em muốn.”
Tôi không muốn thế, nhưng hai má tôi hồng lên vì hài lòng trước đề nghị của chồng. Anh ấy nói thật lòng – tôi biết chắc như thế. Anh ấy muốn dành cả đời chăm sóc cho tôi.
Dĩ nhiên là đám bạn tôi sẽ lại xem chuyện đó là một dấu hiệu xấu khác. Anh ta muốn dùng tiền để kiểm soát mày đấy. Vớ vẩn. Chỉ đơn giản là anh ấy tốt tính thôi.
“Tóm lại,” Ethan lên tiếng, “em ở dưới này không sao chứ hả? Em có cần gì không?”
“Không có, em ổn mà.”
“Em chắc không?”
“Chắc mà. Thật đó.”
Lúc này mặt tôi lại nóng bừng với cảm giác tội lỗi khi anh ấy mau đi khỏi. Tôi muốn Ethan đi để tôi tiếp tục nghe mấy cuốn băng kia. Mới đấy mà tôi đã nghiện nghe chúng rồi. Nội dung của mấy cuốn băng này có giúp vén bức màn bí mật về chuyện đã thực sự xảy ra cho bác sĩ Adrienne Hale không? Tôi không thể rời khỏi ngôi nhà này mà chưa khám phá ra.
Tôi mở ngăn tủ dưới cùng ra, lục lọi trong mớ băng cát-sét trong đó, và cuốn băng khác lạ kia khiến tôi chú ý. LUKE. Người bạn trai của cô ấy. Tại sao lại có băng ghi âm bạn trai cô ấy nhỉ?
Tôi lấy cuốn băng từ trong ngăn kéo, tháo vỏ hộp ra. Tôi lấy cuốn băng thu buổi tư vấn với EJ ra, đặt cuốn mới vào máy. Rồi tôi nhấn nút Phát.