23 Adrienne ngày trước
ngày trước
“Hôm nay Luke có đến không chị?”
Hai mắt Gloria sáng rực lên trước câu hỏi của tôi. Nhưng chị ta không biết lí do tôi muốn nói chuyện với Luke, mà tôi cũng không định cho chị ta hay. “Có đấy. Cậu ta đang giúp bác sĩ Griffith trong phòng tài liệu phía sau.”
Lượt khám đầu tiên tại phòng khám được xếp lịch vào mười lăm phút nữa. Hôm nay tôi đã tới sớm để có thể trao đổi với Luke.
Tôi không chắc là anh ta sẽ có mặt, nhưng tôi đã để ý thấy anh ta luôn tìm được lý do để đến đây mỗi khi tôi có lịch làm việc. Ngẫu nhiên chăng? Có lẽ. Để xem.
“Với lại,” Gloria nói thêm, “có một tấm thiệp khác gửi em nè. Sô cô la nữa.”
Cô ấy đẩy cho tôi một hộp nhỏ kẹo sô cô la nhiều vị rẻ tiền mua ở nhà thuốc, kèm theo một phong thư chữ nhật màu hồng bên trên. Trên phong thư là dòng chữ “Bác sĩ Hale” viết bằng bút bi. Dù đang nóng lòng tìm Luke, nhưng tôi vẫn dành thời gian để mở phong thư. Tôi trút ra một tấm thiệp nhỏ có in hình một con chim đang bay trên bầu trời xanh trong vắt. Tôi mở tấm thiệp, đọc những chữ xiên xẹo bên trong:
Kính gửi bác sĩ Hale,
Tôi không biết phải nói thế nào, nhưng sự giúp đỡ của cô có ý nghĩa rất lớn với tôi. Khi tôi gặp cô, lúc đó tôi đang trải qua một giai đoạn u tối trong cuộc đời. Nếu không nhờ cô, không biết tôi có còn ở đây hôm nay không. Cô đã cứu mạng tôi. Trời cao phù hộ cho cô.
Lola Harnandez
Tôi đút tấm thiệp trở vào phong thư và nhét vào túi áo khoác. Tôi sẽ giữ lại tấm thiệp này. Tôi có cả một bộ sưu tập thiệp cảm ơn, thỉnh thoảng tôi đọc lại vào những ngày u tối của chính mình. Nhưng hôm nay, tôi không có thời gian để nghiền ngẫm và tự khen ngợi bản thân. Tôi còn phải cứu vãn sự nghiệp của mình.
“Đừng quên hộp sô cô la nhé, bác sĩ Hale,” Gloria kêu.
Tấm thiệp quả thật là hành động chu đáo, nhưng hộp sô cô la khẳng định là loại chất lượng kém. Tôi lắc đầu. “Chị cứ giữ đi, Gloria. Cho cháu của chị ăn.”
“Em nên ăn đi. Cho có da có thịt một chút. Đàn ông thích như thế.”
Tôi giật nảy. Gloria không phải người đầu tiên nhiều lần nhận xét rằng tôi quá ốm. Như bộ xương di động. Không hiểu nổi sao người ta cứ nghĩ tướng mạo của tôi lại có liên quan tới họ cơ chứ. Tôi còn không thèm đáp lại lời bình phẩm của chị ta. Thay vào đó, tôi xoay người đi vào hành lang dẫn đến phòng tài liệu, để lại hộp sô cô la.
Khi còn cách phòng tài liệu chừng ba mét, tôi nghe được tiếng Luke và bác sĩ Griffith lớn tuổi đang trao đổi với nhau. Giọng bác sĩ Griffith nghe rất mệt mỏi, vốn cũng không có gì lạ.
“Tôi chỉ muốn xem cái ghi chú thôi. Nhưng mỗi lần tôi nhấp vào, cái ghi chú lại mở ra để chỉnh sửa hoặc bổ sung.”
“Đó là tại bác đang nhấp đúp vào cái ghi chú. Bác muốn xem thì chỉ cần nhấp một lần thôi.”
“Tôi đang nhấp một lần đây này. Thấy không – cậu coi nó kìa.”
“Phải rồi. Đó là tại vì bác đã nhấp hai lần.”
“Tôi nào có.”
Tôi bước vào phòng tài liệu vừa đúng lúc nghe Luke kiên nhẫn giải thích với bác sĩ Griffith sự khác nhau giữa nhấp đơn và nhấp đúp chuột, lần thứ ba hay thứ tư gì đó. Nhìn hàng chân mày trắng rậm rì của bác sĩ Griffith đang nhíu khít rịt với nhau thì tôi biết bác ấy không hiểu rồi. Bác ấy sẽ chẳng bao giờ hiểu đâu.
Tôi gõ nhẹ lên cửa. Đôi mắt nâu của Luke sáng lên khi trông thấy tôi. Hôm nay tôi mặc một cái đầm màu đỏ mà tôi để sâu phía trong phòng thay đồ. Các nghiên cứu tâm lí học đã chỉ ra rằng đàn ông mê đắm phụ nữ mặc đồ đỏ hơn bất kì màu sắc nào khác. Họ có xu hướng bày tỏ mong muốn mời một phụ nữ mặc đồ đỏ đi hẹn hò nhiều hơn và cũng sẵn lòng chi nhiều tiền hơn cho buổi hẹn đó. Ngoài ra, những người đàn ông tham gia các cuộc nghiên cứu này không xác định được cảm xúc của mình xuất phát từ đâu. Chỉ là họ thích cô gái mặc đồ đỏ thôi.
“Adrienne!” Luke vui vẻ kêu lên. “Sao thế?”
“Anh có rảnh không, Luke?”
Anh ta nhìn tôi rồi nhìn bác sĩ Griffith, rõ ràng rất phân vân giữa lời hứa giúp vị bác sĩ lớn tuổi biết cách nhấp chuột vào một ghi chú với mong muốn giúp đỡ tôi. May thay, bác sĩ Griffith thấy tội cho anh ta nên lảo đảo đứng dậy.
“Khỏi lo, Luke à,” bác sĩ Griffith nói. “Để thử lại sau vậy.”
Luke đứng dậy để mặt đối mặt với tôi khi bác sĩ Griffith rời khỏi phòng. Hôm nay trông anh ta khác quá. Cái áo sơ mi màu xanh da trời đã ủi phẳng phiu, lại còn đeo một cái cà vạt nâu, là nên thắt chặt hơn một chút. Và sáng nay anh ta đã cạo râu rồi. Thường thì anh ta có mùi xà bông, cũng không gây khó chịu gì, nhưng hôm nay tôi phát hiện ra một mùi thơm lạ như mùi xạ hương. Nước hoa hoặc là đồ dưỡng da sau khi cạo râu.
“Có chuyện gì vậy?” anh ta hỏi.
Hai bàn tay tôi xoắn vào nhau. “Tôi cần anh giúp chút chuyện.”
Môi anh ta cong lên. “Tôi cảnh báo trước nha nếu em cần tôi chỉ em sự khác nhau giữa nhấp đúp và nhấp đơn, tôi sẽ nổi điên đó.”
Tiếng cười của tôi vào tai chính tôi nghe còn đầy gượng gạo. Sáng nay tôi đã cố gắng chỉn chu, dù là rất khó vì tôi chẳng ngủ được mấy kể từ khi đoạn video đó xuất hiện trên điện thoại của tôi. Tôi phải trát tới ba lớp phấn để che đi quầng thâm dưới mắt. “Không phải, là chuyện khác. Tôi... tôi đang mong anh có thể giúp lắp đặt một hệ thống an ninh cho nhà tôi.”
Đôi mắt nâu của anh ta chớp chớp sau cặp kính cận. “Hả?”
“Anh có nói anh đã lắp một cái cho mẹ anh ấy.” Tôi đằng hắng. “Nên là tôi nghĩ anh có thể giúp tôi.”
Anh ta di di ngón cái trên chiếc cằm vừa cạo sạch. “Thì đúng vậy, nhưng mà…”
“Dĩ nhiên tôi sẽ trả tiền cho anh.”
Lời này nói không đúng chỗ rồi. Mặt anh ta xụ xuống. “Không phải chuyện đó. Em không cần trả tiền gì cho tôi đâu. Chỉ là tôi nghĩ... nhà em lớn như vậy, có lẽ em nên thuê một công ty tới làm cho em thì hơn. Đúng là tôi đã lắp cho mẹ tôi nhưng nhà bà ấy chỉ như cái lỗ mũi thôi.”
Tôi nhăn mặt trước cảnh tượng một đám người lạ vào trong nhà mình, lắp đặt máy quay và thiết bị để rồi họ có thể dùng chúng theo dõi tôi. Tôi không muốn lắp thiết bị để họ có thể theo dõi tôi. Tôi muốn là người theo dõi.
“Tôi đã mua thiết bị rồi,” tôi nói. “Tôi chỉ cần người giúp tôi lắp đặt thôi. Tôi không biết cách làm.”
“Chỉ là thiết bị mà em mua không thể nào tốt bằng cái mà chuyên gia người ta lắp đặt được.”
“Tôi không cần chuyên gia.” Tôi siết tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay. “Tôi muốn anh làm giúp tôi. Xin anh đấy.”
“Adrienne à...”
“Tôi mời anh ăn tối nha. Bất cứ quán nào anh muốn.”
“Nhưng mà...”
“Làm ơn mà, Luke.”
Vai anh ta chùng xuống. “Thôi được rồi. Để tôi làm cho.”
Cứ như một tảng đá nặng vừa được hạ xuống vậy. Có hệ thống an ninh cũng không bảo vệ tôi khỏi EJ được, nhưng tôi cảm thấy yên tâm hơn. Tôi không thích việc hắn ta cứ thập thò lén lút trên đất nhà tôi và theo dõi tôi. Tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi không quen với cái cảm giác bị mất quyền kiểm soát này, và tôi không thích cảm giác này.
“Cảm ơn Luke.” Không kịp nghĩ ngợi, tôi vươn tay chạm vào cánh tay anh ta. Tôi không phải kiểu người thích động chạm, nhưng tôi cảm thấy biết ơn anh ta nhiều lắm. “Tôi rất cảm kích.”
“Không hề gì.” Anh ta mỉm cười. Hôm nay nhìn anh ta thật là khác trong chiếc áo sơ mi đã ủi và chiếc cà vạt, cùng gương mặt mày râu nhẵn nhụi. Đẹp trai một cách lạ lùng. “Em cũng không cần mời tôi ăn tối đâu.”
“Tôi muốn mời mà.”
“Em cứ suy nghĩ kỹ đi.”
Tôi định phản đối lần nữa, nhưng giọng Luke có vẻ cứng rắn. Tôi cảm kích việc anh ta không muốn đi ăn tối với tôi trừ khi là tôi thực sự muốn. Anh ta không định gây áp lực gì với tôi cả. “Thôi đành vậy.”
“Thế...” Hai bàn tay anh ta chà chà vào nhau. “Em muốn khi nào thì làm?”
“Càng sớm càng tốt.”
Anh ta nhướng cao chân mày. “Tối nay tôi rảnh.”
Không biết sao tôi đã biết trước là tối nay anh ta sẽ rảnh.
Luke đậu chiếc Toyota màu xanh của mình ngay phía sau xe tôi, trước nhà. Anh ta đã gài địa chỉ của tôi vào hệ thống định vị của xe mình, nhưng tôi đã bảo rằng có thể tín hiệu sẽ mất sau khi rời khỏi đường lớn, vì vậy tốt hơn anh ta nên chạy theo tôi. Tôi thường chỉ đường cụ thể cho những bệnh nhân đến nhà mình.
“Ôi trời đất ơi, Adrienne.” Luke nới lỏng cà vạt khi bước ra khỏi xe. “Em đúng là tách biệt với nhân loại ở ngoài này. Trong vòng chục cây số quanh đây chỉ có mỗi căn nhà này.”
Thực ra căn nhà cuối cùng chúng tôi đi qua cách đây có ba cây số thôi. Nhưng tôi quyết định không nói ra làm gì. “Vâng.”
Anh ta nhìn lướt qua hàng cây vây quanh con đường đất hẹp dẫn tới nhà tôi. “Lúc có tuyết lớn thì em làm sao? Chắc chắn là em bị kẹt ở trong này.”
“Tôi có thỏa thuận với công ty xúc tuyết. Họ xúc tuyết toàn bộ con đường này cho tôi.”
Tôi gồng mình đón chờ những câu hỏi khác, nhưng không có. Thay vì hỏi tiếp, anh ta lại mở cốp xe và lấy ra một thùng dụng cụ, rồi theo chân tôi tới cửa chính. Khi tôi mở cửa và Luke bước lên ngưỡng cửa, anh ta không kìm được mà huýt sáo một tiếng.
“Quao,” anh ta nhận xét.
“Tôi biết.”
“Ngôi nhà lớn thật.”
“Phải, tôi biết.”
Luke cười chữa thẹn. “Xin lỗi em, chỉ là tôi chưa từng quen biết ai sống trong một lâu đài như vậy.”
Tôi bỏ qua cái phép so sánh nhà của tôi với một lâu đài ấy.
“Tôi để bộ công cụ đã mua để lắp đặt hệ thống an ninh ở đằng kia.” Tôi gật đầu về phía cái thùng các-tông đặt sát tường. Nó được gửi tới hôm qua, tôi đã mất hai mươi phút đọc phần hướng dẫn và xác định là tôi không tài nào tự mình lắp đặt được.
Anh ta cắn môi. “Em thực sự muốn tôi làm hả? Chuyên gia người ta sẽ...”
“Luke à.”
Anh ta thở ra một hơi dài thượt. “Thôi được. Để tôi.”
Anh ta ngồi xuống sục sạo trong thùng các-tông. Tôi đứng trên chân này rồi lại đổi sang chân kia, lo lắng không biết việc này có quá khó với anh ta không. Theo tôi thấy, anh ta là thiên tài công nghệ. Nhưng tiêu chuẩn của tôi cũng không gọi là cao. Đa số nhân viên ở cửa hàng Apple cũng thuộc vào nhóm thiên tài này. Nhưng tôi cũng thấy yên tâm khi anh ta có mang theo thùng dụng cụ trong cốp xe.
“Anh thấy mình làm được không?” Tôi hỏi.
“Tôi không thấy có vấn đề gì.”
Hai vai tôi hơi thả lỏng. “Anh có thể lắp cái máy quay để nhìn chỗ cửa trước không? Để khi xem điện thoại tôi thấy được ai tới trước cửa?”
“Được.”
“Hay quá.”
Anh ta lôi ra một túi ni lông nhỏ đựng ốc vít, nhíu mày nhìn chúng qua cặp kính. “Em không phản đối việc tôi khoan vài cái lỗ nhỏ trên tường chứ?”
“Cứ làm những gì anh cần làm.”
Anh ta ngước lên nhìn tôi. “Em không cần đứng đó xem tôi làm đâu. Làm cái này không nhanh được đâu. Em cứ làm việc hay gì cũng được, tôi sẽ cho em hay khi nào làm xong.”
Nói thật là tôi không ngại quan sát anh ta chút nào. Tôi thấy việc này khá thú vị. Và tuy không muốn thừa nhận, nhưng quả thật tôi cảm thấy Luke ngày càng quyến rũ khi tôi quan sát dáng vẻ anh ta bận rộn với cái thùng dụng cụ. Nguyên tắc của tôi là không yêu đương. Hiếm khi tôi tìm được một người đàn ông có vẻ đáng để tôi thử. Tôi luôn cảm thấy mình miễn nhiễm với những ham muốn của đa số phụ nữ khác.
Nhưng khi nhìn Luke, tôi tự hỏi liệu điều đó có đúng không.
Tôi húng hắng ho, xua đi những suy nghĩ không mong muốn. “Tôi sẽ làm việc ở đằng đó, trong căn phòng tôi hay tư vấn cho bệnh nhân. Cứ báo tôi biết nếu anh cần thứ gì nhé.”
“Được.”
Chín mươi phút tiếp theo đó tôi dành để trả lời email trong phòng làm việc. Tôi nóng lòng muốn ra ngoài xem Luke đã lắp đặt đến đâu, nhưng lại không muốn xàng xê trước mặt anh ta. Thế nên tôi nhẫn nại đợi anh ta đến tìm mình. Mỗi phút trôi qua, tôi lại cảm thấy có lỗi hơn vì khoảng thời gian anh ta dành ra để giúp tôi.
Cuối cùng, khi tôi định đứng dậy đi xem anh ta thế nào thì có tiếng gõ cửa. “Adrienne?”
“Đợi một chút!”
Tôi vội hoàn tất bức thư đang viết dở, rồi lại đứng lên. Khi tôi ra khỏi văn phòng, Luke đang đứng gần cửa, bên cạnh kệ sách. Anh ta đang cầm một cuốn sách của tôi, và tôi lập tức nhận ra đó là cuốn sách mới nhất của mình – sắp được bày bán tại các cửa hàng trên khắp cả nước. Giải phẫu cơn sợ hãi.
“Ồ, chào em.” Mặt anh ta đỏ lên. “Xin lỗi, không định nghe lén đâu. Tôi thấy cuốn sách có tên em nên hơi tò mò.”
“Chỉ là bản in thử thôi.”
“Nhìn nó thú vị ghê.” Anh ta lại cười bẽn lẽn. “Tôi có đọc cuốn kia của em. Sách hay lắm. Thông thái, nhưng cũng hấp dẫn. Loại sách mà ai ai cũng thích.”
“Cảm ơn anh.”
“Chắc em nghe những lời này suốt nhỉ.”
“Không nhiều vậy đâu.” Tôi nhìn xuống cuốn sách trong tay anh ta. “Cuốn này sẽ ra mắt trong vài tháng tới. Tôi rất tự hào về nó.”
“Sách viết về... nỗi sợ à?”
Tôi gật đầu, hào hứng muốn thảo luận về cuốn sách. Khi sách được phát hành, sẽ có nhiều chuyến đi giới thiệu, phỏng vấn, có thể có cả chương trình truyền hình. Nhưng đến hiện tại thì chưa có chi. Mà tôi thèm được nói về cuốn sách của mình quá đỗi. “Thực ra, cuốn sách viết về những người đã sống sót qua những tình huống khủng khiếp và cách họ ứng phó với hậu quả.”
“Nghe nặng nề nhỉ.”
“Trường hợp ấn tượng nhất là bệnh nhân nọ, PL, mà tôi đã điều trị được vài năm,” tôi nói. “Cô ấy tới một cabin nghỉ ngơi cuối tuần với chồng sắp cưới và hai người bạn thân. Giữa chốn hoang sơ, không sóng điện thoại, thế này thế kia.”
Anh ta cười ranh mãnh. “Ý em là giống ở đây hả?”
“Không hề.” Tôi lườm anh ta. “Tóm lại, họ đã uống khá nhiều rượu và hút cần sa nữa, nên đã không hề đề phòng khi một gã đàn ông cầm dao phay xông vào cabin.” Tôi liếm môi, nhớ lại phần mô tả tôi viết trong sách. “Hắn đã đâm thủng bánh xe để họ không thể chạy trốn. Rồi hắn đâm hết cả bốn người, để họ chảy máu tới chết. Bệnh nhân của tôi sống sót nhờ giả vờ bất tỉnh. Sau khi hung thủ bỏ đi, cô ấy loạng choạng chạy trốn trong rừng đến lúc ra được đường lớn và ngoắc được một chiếc xe để nhờ giúp đỡ.”
“Trời đất,” Luke thở ra. “Nghe... kinh khủng quá.”
Tôi lấy cuốn sách từ tay anh ta, giở qua những trang giấy in các câu chữ của chính tôi, đang kể lại câu chuyện mà bệnh nhân đã kể về những nỗi kinh hoàng cô ấy phải chịu đựng. “Điều kinh khủng nhất là cảnh sát không bắt được gã đồ tể kia. Hắn vẫn còn nhởn nhơ đâu đó ngoài kia.”
“Ôi trời.” Anh ta lắc đầu. “Cảnh sát chưa bắt được hắn nữa? Họ có biết vì sao hắn lại giết người không?”
“Có ai biết tại sao một người lại muốn giết bốn người ngẫu nhiên nào đó trong rừng không chứ?”
Luke không có câu trả lời.
“Suốt một năm trời, tối nào cô ấy cũng giật mình tỉnh giấc và gào thét.” Tôi như thấy được đôi mắt đầy tơ máu của cô gái phía trên hai quầng thâm. “Cô ấy gặp ác mộng, thấy gã đó ở bên ngoài cửa sổ nhà cô. Tinh thần cô ấy căng thẳng cực độ vì hắn vẫn còn tự do. Cần rất nhiều kỹ thuật tư vấn mới giúp cô ấy khỏe lại. Kỹ thuật và thời gian.”
“Tôi chắc chắn em đã góp phần không nhỏ trong việc đó.”
“Tôi thích nghĩ rằng mình đã giúp được cô ấy. Rất khó để vượt qua được tổn thương kiểu như vậy.”
“Nhân nói tới chuyện này…” Anh ta hất đầu về phía phòng khách. “Để tôi giới thiệu cho em hệ thống an ninh mới trong nhà.”
Nửa tiếng sau đó là thời gian Luke chỉ cho tôi những công sức anh ta đã bỏ ra để đảm bảo an ninh cho nhà của tôi. Có nhiều bộ cảm biến gắn trên tất cả cửa sổ ở tầng trệt. Bảng điều khiển nằm ngay bên trong cửa chính, anh ta xoay mặt đi để tôi nhập sáu chữ số mật khẩu. Là sinh nhật người mẹ quá cố của tôi.
“Em có thể bật hoặc tắt hệ thống an ninh sau khi nhập mật khẩu,” anh ta giải thích. “Bảng điều khiển này còn cho phép em ấn định thời điểm tắt hệ thống nếu em muốn.”
“Còn máy quay thì sao?”
“Tôi gắn nó bên ngoài cửa chính nhà em rồi. Tôi chỉ cần kết nối nó với điện thoại của em nữa thôi.” Anh ta giơ tay ra. “Nếu em đưa điện thoại cho tôi, tôi sẽ cài đặt hết cho em.”
Tôi để điện thoại ở phòng làm việc, vì thế tôi dẫn anh ta tới đó. Ngay khi nhận lấy điện thoại, anh ta nhanh chóng cài đặt ứng dụng mà tôi cần và kết nối nó với máy quay an ninh. Khi anh ta trả lại điện thoại, tôi thấy được hình ảnh của khu vực bên ngoài cửa chính nhà mình trên màn hình.
“Hay quá,” tôi thì thầm. “Cảm ơn anh nhiều lắm.”
Nhưng Luke không đáp lại. Anh ta đang chăm chăm nhìn cái kệ sách trong văn phòng của tôi. Hai mắt chú ý đến khoảng hở giữa hai cuốn sách. “Cái đó là gì thế?”
Trong suốt những năm tôi làm công việc tư vấn cho bệnh nhân trong văn phòng này, anh ta là người đầu tiên chú ý đến chiếc ý máy thu âm được giấu giữa hai cuốn sách bìa cứng nọ. Tôi nảy sinh cảm xúc lẫn lộn giữa ghét bỏ và khâm phục. “Máy thu âm.”
“Máy thu âm?”
“Tôi thu âm các buổi tư vấn cho bệnh nhân.”
Hai chân mày của Luke nhướng cao thiếu điều chạm vào tóc. “Tất cả bệnh nhân sao?”
“Ừ.” Tôi nhún vai, biểu thị chuyện đó không có gì to tát. Ở New York, việc thu âm một cuộc trò chuyện mà bạn tham gia không phải là phạm pháp, cho dù người kia không hề biết đang được thu âm. “Tôi không dùng những cuốn băng này vào việc gì khác ngoài việc nghe lại buổi tư vấn gần nhất nếu cần. Tôi dùng băng thu âm thay vì ghi chú bằng tay. Trong nhà tôi còn không có bệnh án điện tử.”
Tôi quan sát biểu cảm của Luke. Tôi trân người chờ anh ta giáo huấn rằng chuyện tôi đang làm là rất sai trái, hoặc là hăm dọa sẽ báo cho bệnh nhân của tôi biết về sự vi phạm vấn đề bảo mật danh tính này. Nhưng khi anh ta lên tiếng sau một hồi im lặng, điều anh ta nói lại khiến tôi kinh ngạc. “Em không nên dùng băng thu âm. Em nên thu âm dạng kỹ thuật số mới phải.”
“Kỹ thuật số?”
“Ừ.” Anh ta lắc đầu. “Nhất định là em có tới cả ngàn cuốn băng như này. Em lưu hết mọi thứ vào máy tính chẳng phải tốt hơn sao?”
“Tôi thích băng thu âm.”
“Băng thu âm hở trời? Thôi mà. Chẳng lẽ tôi đã lên nhầm một cỗ máy thời gian và được đưa về những năm tám mươi hay gì?”
Nụ cười ngố trên mặt anh ta làm tôi bất giác cười theo.
Lần đầu tiên gặp Luke ở phòng khám, tôi thấy anh ta hơi phiền phức, cho dù về chuyên môn thì anh ta giỏi. Nhưng tôi ngày càng có cảm tình với anh ta.
“Băng cát-sét là thiết bị thu âm cực kỳ hay ho,” tôi nói. “Tôi rất sẵn lòng làm thử cho anh xem.”
“Làm thử hả?”
“Trải nghiệm với bác sĩ Adrienne Hale.” Tôi nháy mắt với anh ta. “Anh hãy ngồi lên sô pha đi, tôi sẽ cho anh xem cách tôi làm việc.”
Nụ cười của anh ta héo đi khi liếc ra sau lưng, về phía chiếc ghế sô pha bằng da của tôi. “Trên sô pha à?”
“Phải. Sẽ vui lắm đó.”
“Vui hả?”
“Đúng rồi. Sao lại không chứ?”
Bàn tay anh ta lướt nhẹ trên tay vịn của chiếc ghế. “Trải nghiệm với bác sĩ Adrienne Hale à?”
“Nói thật nhé, có rất nhiều người chi tiền khủng cho trải nghiệm này đấy.”
“Ờ, chắc là vậy rồi.” Anh ta lại nhìn xuống chiếc ghế. Anh ta không muốn làm việc này, nhưng cũng không muốn từ chối. Anh ta vừa mất cả buổi tối ở nhà tôi rồi. Dù có là người tử tế thì chắc hẳn anh ta cũng có động cơ sâu kín nào đó. “Thôi được. Chơi thì chơi. Để tôi trải nghiệm với bác sĩ Adrienne Hale xem sao.”