24 Bản chép lại nội dung băng thu âm
DH: “Đây là buổi tư vấn đầu tiên với LS, một người đàn ông ba mươi...?”
LS: “Ba mươi sáu.”
DH: “Ba mươi sáu tuổi, trông có vẻ bình thường nhưng lại cực kì giỏi về điện tử và máy tính, hơn nữa hình như luôn mang theo một cây búa trong cốp xe. Có vẻ đáng ngờ nhỉ?”
LS: “Nè, em nên mừng là tôi có mang theo cây búa nha.”
DH: “Thế, Luke, hãy nói một chút về bản thân anh đi.”
LS: “Nói gì bây giờ?”
DH: “Bất cứ chuyện gì anh xem là quan trọng.”
LS: “Chà chà. Tôi có bằng thạc sĩ khoa học máy tính. Tôi đã làm trong ngành công nghệ thông tin được... ờ, từ sau khi lấy bằng thạc sĩ. Năm năm trở lại đây, tôi đang hỗ trợ các cơ sở y tế thiết lập hệ thống bệnh án điện tử.”
DH: “Anh có thích công việc của mình không?”
LS: “Có chứ. Thì nó là công việc. Nhưng cũng không tệ.”
DH: “Anh có gia đình chưa, Luke?”
LS: “Em biết tôi chưa mà.”
DH: “Làm sao tôi biết được?”
LS: “Thì tôi đâu có đeo nhẫn.”
DH: “Rất nhiều đàn ông có gia đình không đeo nhẫn cưới.”
LS: “Cũng đúng. Nhưng tôi chưa có gia đình.”
DH: “Trước đây anh có từng kết hôn chưa?”
LS: “Ờ...”
DH: “Luke?”
LS: “Có. Đã từng.”
DH: “Tôi hiểu rồi. Cuộc hôn nhân ấy kết thúc như thế nào?”
LS: “Vợ tôi đã chết.”
DH: “Tôi rất lấy làm tiếc.”
LS: “Không….. không sao. Chuyện cũng lâu rồi.”
DH: “Anh có muốn nói….”
LS: “Tôi không muốn nói về chuyện đó. Nói chuyện khác được không?”
DH: “Cũng được. Chỉ là tôi nghĩ.”
LS: “Ý này không hay chút nào. Tắt máy thu âm đi.”
DH: “Tôi không đồng tình. Chúng ta có nhiều điều để khám phá lắm.”
LS: “Thật à?”
DH: “Phải. Anh là một người rất phức tạp và thú vị, anh Luke Strauss ạ.”
LS: “Thật sao?”
DH: “Anh đừng cười. Anh vừa hy sinh cả buổi tối của mình để giúp đỡ một phụ nữ mà anh chỉ quen biết sơ sơ. Và anh không mong đợi người phụ nữ ấy báo đáp cái gì cả.”
LS: “Tôi không còn cách nào khác. Cô ấy sống ở nơi hoang vắng như vậy. Tôi không muốn cô ấy gặp chuyện gì không may.”
DH: “Anh thật là có tâm.”
LS: “Có lẽ tôi là người tốt bụng. Hoặc là một gã cơ hội.”
DH: “Anh chỉ là kẻ cơ hội nếu thực sự anh mong đợi điều gì đó từ cô ấy, điều mà cô ấy không định cho anh.”
LS: “Tôi không... ý là, tôi không mong đợi gì cả. Chắc là hy vọng thì đúng hơn.”
DH: “Hy vọng điều gì?”
LS: “Không có gì. Thôi em đừng bận tâm.”
DH: “Không được, nói tôi biết đi.”
LS: “Ừ thì, người phụ nữ mà tôi giúp đỡ tối hôm nay... Em nói tôi phức tạp và thú vị, tôi cũng không biết có đúng không, nhưng người phụ nữ này mới là phức tạp và thú vị. Không chỉ có vậy. Cô ấy còn rất thông minh, không ngờ tới luôn ấy. Hơn nữa, vào thời gian rảnh, cô ấy còn tới làm việc ở một phòng khám cho người thu nhập thấp, và cô ấy thực lòng quan tâm tới những bệnh nhân ở đó. Cô ấy làm như không có gì lớn lao, nhưng những gì cô ấy làm cho họ rất tuyệt vời. Họ rất mến cô ấy.”
DH: “Vậy là anh muốn giúp cô ấy vì cô ấy giúp người khác à?”
LS: “Ừ... ý là, một phần là vậy, nhưng mà…”
DH: “Nhưng mà gì?”
LS: “Cô ấy thú vị, phức tạp, chu đáo, và thông minh. Nhưng cô ấy cũng…”
DH: “Cũng gì?”
LS: “Cô ấy xinh đẹp.”
DH: “Anh nghĩ vậy ư?”
LS: “Phải. Tôi thực sự thấy như vậy.”
DH: “Hiểu rồi. Vậy anh muốn nói là anh có ý định cưa cẩm cô gái này à?”
LS: “À…”
DH: “Anh có biết là mặt anh đang đỏ lắm không?”
LS: “Ha ha, vui ghê. Ờ thì... em muốn tôi nói gì bây giờ đây? Phải. Phải, tôi thích cô ấy.”
DH: “Vậy cảm xúc của cô ấy với anh thì sao?”
LS: “Trước đây, tôi cho rằng cô ấy không ưa tôi lắm. Nhưng hiện tại thì tôi không chắc. Cô ấy rất khó đoán.”
DH: “Thế à?”
LS: “Phải. Tôi đã ở trong nhà cô ấy hai tiếng đồng hồ rồi, rồi cô ấy bảo tôi ngồi lên ghế và chơi trò tư vấn giả đò kỳ cục này, hỏi tôi mấy câu hỏi vừa rồi. Và suốt thời gian đó, tôi cứ nghĩ, nếu tôi đứng dậy và tới hôn cô ấy thì sao ta? Cô ấy sẽ phản ứng như thế nào đây?”
DH: “Sao anh không làm vậy đi?”
LS: “Nếu cô ấy không muốn thì sao? Lỡ cô ấy tát tôi thì sao?”
DH: “Tôi nghĩ chắc sẽ không đâu.”
LS: “Không à?”
DH: “Phải thử mới biết.”