25 Adrienne ngày trước
ngày trước
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại lên giường với Luke Strauss. Ăn tối? Có thể. Uống vài li? Có lẽ. Nhưng không phải thế này. Chuyện này hoàn toàn là một bất ngờ.
Nhưng không phải là bất ngờ khó chịu. Ngược lại là đằng khác. Tôi cứ cho rằng mình là kiểu người có thể sống mà không cần quan hệ xác thịt, nhưng thời khắc mà Luke hôn tôi sau khi tôi trêu anh ấy đến mức anh ấy phải hành động, thì tôi nhận ra mình chỉ đang tự huyễn hoặc bản thân. Tôi muốn điều này. Tha thiết đến mức khi anh ấy vì tôn trọng tôi mà cố chậm lại, tôi đã không để anh làm thế.
Bất cứ điều gì em muốn, Adrienne.
Tôi đã có được đúng thứ mình muốn. Một đêm nồng nhiệt với một người đàn ông đã khiến tôi kinh ngạc bởi sự thành thục. Anh ấy đã làm rất tốt việc lắp đặt hệ thống an ninh cho nhà tôi. Việc trên giường anh ấy còn làm tốt hơn.
Tôi vô cũng thỏa mãn.
Nhưng bây giờ, chuyện đã xong. Luke đang ôm vai tôi, cơ thể trần trụi của tôi ép sát vào thân người anh ấy, và suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này là, Làm sao bảo anh ấy đi về đây? Bây giờ đã hơn nửa đêm rồi – khẳng định là anh ấy muốn ở lại đây. Tôi thích anh ấy, nhưng tôi không muốn anh ấy nằm trên giường của mình nữa. Tôi không muốn anh ấy xoay tới xoay lui, ngáy o o rồi lại ôm ấp tôi lúc ngủ. Tôi cần ngủ.
Tôi cảm thấy thật là dở nếu bây giờ mà xoay sang nói với anh ấy, Anh này, cũng vui đó. Giờ anh đi về được chưa? Có lẽ tôi sẽ phải ở với anh ấy. Cả đêm nay.
“Em biết sao không?” Luke thì thầm vào tóc tôi. “Anh đói quá.”
Anh ấy vừa dứt lời thì bao tử tôi réo lên, to tới nỗi anh ấy cũng nghe thấy.
Luke bật cười. “Vậy là em cũng giống anh rồi.”
“Anh có muốn xuống lầu kiếm chút gì ăn không? Mình có thể xem trong tủ lạnh có gì không.”
“Được đó.”
Anh ấy sẽ không nói vậy đâu khi phát hiện ra bên trong tủ lạnh của tôi nghèo nàn tới mức nào. Nhưng lại nói, tôi có cảm giác anh ấy sẽ không thấy khó chịu. Luke là người rất dễ tính. Tôi vẫn chưa quyết định được là tôi có thích điểm này ở anh ấy hay không.
Luke trèo xuống giường, gom lại đống quần áo bị ném tứ tung trong lúc nhiệt huyết dâng trào. Khi đang kéo khóa quần, anh ấy thấy tôi đang nhìn bèn ngước lên cười toe toét với tôi. Lần đầu tiên kể từ lúc thấy đoạn video đó trên điện thoại, tôi thoáng có cảm giác hạnh phúc.
Đoạn video đó. EJ. Tên khốn nạn.
Không. Đừng nghĩ tới nó. Không phải lúc này.
Luke tròng chiếc áo sơ mi cài nút được phân nửa vào người nhưng không cài hết nút. Rồi anh ấy nhặt chiếc cà vạt nằm trên sàn lên, vắt bừa quanh cổ. Tôi nghĩ đến việc mặc lại quần áo hôm nay giống Luke, nhưng sau đó thì quyết định bỏ qua. Tôi lấy chiếc áo choàng ngủ màu đỏ choàng vào.
Anh ấy cười tán thành. Tôi mua cái áo choàng này vì nó ấm, nhưng nó còn một ưu điểm khác là có màu đỏ. Xin thề là tôi không hề nghĩ tới khía cạnh đó khi mua áo, nhưng có lẽ trong vô thức tôi có nghĩ tới thật.
Cái tủ lạnh còn trống hơn trong tưởng tượng của tôi. Trong đó có một ổ bánh mì, nhưng khi Luke lấy nó ra, bên dưới đã mọc mốc xanh rờn. Có một chai xốt cà chua. Trong tủ có nui nhưng không có nước xốt. Chỉ có xốt cà chua.
“Em thường ăn ngoài,” tôi nói với vẻ có lỗi.
“Anh cũng hy vọng là vậy.”
Anh ấy mở một cái tủ khác và tìm được một gói bánh quy mặn chỉ hơi mềm cùng với một ít bơ đậu phộng. Đây không hẳn là một bữa tối thượng hạng, nhưng cũng đủ no bụng. Tôi có một lốc chai nước uống ở ngăn dưới cùng trong tủ lạnh, tôi lấy một chai cho mình và đưa một chai cho Luke trong khi anh ấy đang bận làm bánh quy kẹp bơ đậu phộng.
“Xin lỗi anh,” tôi nói.
“Có gì mà phải xin lỗi.” Anh ấy dừng lại để liếm bơ đậu phộng trên con dao. “Đây là món anh thích nhất từ hồi bảy tới mười tuổi đó.”
Tôi mỉm cười, tưởng tượng cảnh Luke là cậu bé lớp hai mặt đầy tàn nhang. “Em dám cá lúc nhỏ anh dễ thương lắm.”
“Đúng vậy,” anh ấy khẳng định. Anh đưa tôi một cái bánh quy kẹp. Tôi cắn một miếng – mùi vị đúng như tưởng tượng. “Đến lúc dậy thì anh mới thành đứa nổi loạn hay gây chuyện.”
Tôi nhướng một bên chân mày. “Anh mà cũng gây chuyện khiến ba mẹ phiền lòng à? Em không tưởng tượng được đấy.”
Anh ấy liếm đi chút bơ đậu phộng dính ở môi trên. “Cũng không hẳn. Anh cũng có gây rắc rối đó chứ. Rắc rối với pháp luật ấy.”
“Dính tới pháp luật? Thật hả?”
Anh ấy ngần ngừ, như thể đang cân nhắc xem có nên nói xạo không, dù anh ấy vừa mới thừa nhận chuyện đó có thật. Tôi tin chắc Luke Strauss cũng có một tật gì đó khi nói dối, nhưng tôi chưa phát hiện ra. “Phải.”
“Ví dụ xem.”
“Thâm nhập máy tính bất hợp pháp.” Anh ấy nháy mắt. “Anh cứ nghĩ mình thông minh lắm... cho tới khi bị tóm cổ. Anh gặp đủ thứ rắc rối hết. Nhưng may là anh vẫn còn tuổi vị thành niên, với lại ba mẹ anh đã thuê được một luật sư giỏi. Anh chỉ phải làm công ích, và họ bảo đảm là tội đó không bị ghi vào lý lịch tư pháp của anh.”
“Oa. Ấn tượng thật.”
“Em thấy ấn tượng vì anh là hacker? Hay ấn tượng vì anh không phải ngồi tù?”
“Cả hai. Nhưng chủ yếu là cái đầu ấy.” Tôi vò vò một ít bánh quy giữa hai ngón tay. “Anh vẫn có thể làm việc đó chứ?”
“Làm gì?”
“Thâm nhập máy tính.”
Anh ấy bật cười. “Có lẽ, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ biết sự thật. Không ai thuê em làm công việc này nếu em bị bắt vì làm chuyện phi pháp đó. Anh lớn rồi, anh thừa biết không nên liều lĩnh ngu ngốc như thế nữa.”
Tôi đã biết Luke rất giỏi về máy tính. Nhưng chuyện này là một thông tin rất thú vị. Tôi thầm ghi nhớ để dành cho sau này.
“Dám cá lúc còn nhỏ em là một đứa bé hoàn hảo ha,” anh ấy nhận xét. “Chắc em là kiểu con nít mà người lớn nào cũng thích. Học trò cưng của các thầy các cô – đúng không?”
“Không hẳn.”
Chân mày bên trái của anh ấy nhếch lên. “Thật à?”
“Có rất nhiều giáo viên không ưa anh,” tôi nói, “khi anh thông minh hơn họ.”
Luke trợn mắt nhìn tôi một giây, rồi bật cười. “Ờ, chắc là vậy rồi.”
Tôi hài lòng khi anh ấy thấy lời khẳng định quả quyết của tôi có vẻ thú vị thay vì là ngạo mạn. Nói cho cùng, đó là sự thật. Từ khi còn nhỏ xíu, trí thông minh của tôi đã vượt trên những người được giao nhiệm vụ dạy dỗ tôi. Và quả thật, rất nhiều người lớn ghét bỏ một đứa trẻ thông minh hơn họ.
Rất nhiều bậc cha mẹ cũng vậy.
Tôi chờ đợi những câu hỏi khác về tuổi thơ và gia đình mình, nhưng anh ấy không hỏi gì thêm. Chúng tôi ngồi yên lặng trong nhà bếp, cùng ăn món bánh quy kẹp bơ đậu phộng. Cho dù tôi có muốn trò chuyện, thì cũng khó mà làm được khi bơ đậu phộng cứ dính vào vòm họng. Có lẽ đó là lí do Luke không hỏi nữa, chứ chẳng phải vì tôn trọng sự riêng tư của tôi. Anh ấy nhìn quanh quất trong lúc đang ăn, vẻ mặt có phần thích thú.
“Nhà em to thật đấy,” cuối cùng anh ấy nói.
“Vâng, chỉ có mình em thôi.”
“Anh không có hỏi nhé.”
“Anh không cần phải hỏi.” Tôi nhịp nhịp mấy ngón tay trên bàn. “Người ta nhìn ngôi nhà này và cho là nhất định em sống ở đây với chồng con. Khi em phủ nhận điều đó, họ có vẻ không vừa lòng. Người ta không thích khi có chuyện gì đó không giống như mong đợi của họ.”
“À,” Luke nói, “anh muốn em biết là em vượt quá sự mong đợi của anh đó.”
Tôi mỉm cười. “Vậy sao?”
“Ừ. Với lại, anh thấy mừng là em không có chồng. Dĩ nhiên rồi.”
Tôi đổi tư thế ngồi trên chiếc ghế ăn bằng gỗ. “Còn anh thì sao? Anh nói mình đã từng lấy vợ.”
Cái kiểu tụt cảm xúc hoàn toàn của Luke khi tôi nhắc tới cuộc hôn nhân trước đó thật là đáng kinh ngạc. Ban nãy khi tôi tư vấn cho anh ấy cũng vậy. Mắt anh ấy nhìn sang hướng khác, đôi môi mím chặt. “Anh không muốn nói tới chuyện đó.”
“Em hiểu.”
Anh ấy thật không công bằng. Anh ấy đã ba mươi sáu tuổi và là một người góa vợ. Anh ấy thừa biết lời nói lấp lửng như vậy sẽ khiến người ta tò mò. Vì sao anh lại mất vợ khi tuổi đời còn trẻ như vậy?
Anh ấy trông thấy vẻ mặt của tôi bèn thở dài. “Cô ấy bị tai nạn. Chuyện... khủng khiếp lắm. Anh hi vọng lời anh sắp nói không bị xem là lạnh nhạt, nhưng nói thật anh không muốn nghĩ tới chuyện đó khi anh ở đây với em.”
“Em hiểu mà.” Tôi thực lòng hiểu được. Nếu Luke có thao thao bất tuyệt về người vợ đã chết thì chuyện ấy cũng không tốt đẹp hơn được. Anh ấy nói chuyện đã qua rồi, và tôi tin đúng là như thế. Nhưng tôi vẫn không thể không thắc mắc. Tai nạn ấy là gì? Anh ấy có bị tai nạn cùng vợ không?
Dù sao thì tôi sẽ không tìm được câu trả lời cho những câu hỏi ấy vào tối nay.
Chúng tôi ăn hết chỗ bánh quy và bơ đậu phộng. Tôi liếc nhìn đồng hồ trên lò vi sóng – đã gần một giờ sáng. Tuy đã mặc quần áo vào, nhưng áo sơ mi của anh ấy hầu như không gài nút. Anh ấy sống ở tận khu Bronx, sẽ chẳng đời nào anh ấy lại muốn đi quãng đường xa tít tắp trở lại căn hộ của mình vào lúc muộn như này. Anh ấy sẽ muốn ở lại đây đêm nay.
Có lẽ anh ấy sẽ muốn hai đứa ôm ấp cả đêm. Một giọt mồ hôi lạnh túa ra trên gáy tôi.
“Thế…” tôi hắng giọng. “Hôm nay thật là hay.”
“Ừ.” Một nụ cười nở ra trên môi anh ấy. “Đúng là rất hay.”
“Em không ngại làm lần nữa, vào một lúc nào đó,” tôi nói. Câu này không hoàn toàn là nói dối. Nhưng lần tới sẽ là ở nhà anh ấy để tôi có thể ra về sau khi xong chuyện.
“Anh tán thành.”
“Bất cứ lúc nào. Cứ... anh biết đó, nhắn tin cho em.”
“Anh sẽ nhắn.”
“Vâng. Thế.”
Hai chúng tôi im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, Luke phá vỡ sự im lặng. Bằng cách bật cười khanh khách.
Tôi trừng mắt nhìn anh ấy, cảm thấy bị xúc phạm. “Có gì mà vui dữ vậy?”
Luke quẹt nước mắt. Anh ấy cười nhiều tới nỗi nước mắt ứa ra. “Em muốn anh đi về chết đi được, nhưng lại ngại không dám nói ra.”
“Ừ thì...” tôi khoanh hai tay trước ngực. “Do em quen ngủ một mình thôi mà. Anh cũng thích ngủ trên giường của mình hơn đúng không?”
“Chắc chắn.” Anh ấy chồm người tới, hôn lướt qua môi tôi. “Nói thật, sáng mai anh phải tới một bệnh viện khác trong thành phố, anh không muốn phải chạy trối chết về nhà khi trời vừa hừng sáng để tắm táp, thay đồ. Anh sẽ ở lại nếu em muốn, nhưng đi về cũng không hề gì.”
Cả người tôi rũ ra vì nhẹ nhõm. “Cảm ơn anh.”
“Nhưng,” – anh ấy giơ lên một ngón tay – “em phải để anh mời em ăn tối đó.”
“Em mới là người nợ anh bữa tối mà, nhớ không?”
“Anh nhớ, nhưng không đời nào. Anh muốn mời em đi ăn tối.”
Xét từ khía cạnh tiến hóa, thì giống cái có giá trị về mặt sinh sản hơn so với giống đực. Nói cho cùng thì ở mỗi thời điểm, chúng ta chỉ có thể mang bầu một lần trong khi đàn ông có thể tự do phát tán nòi giống hơn. Kết quả là, động vật có vú giống đực cần phải “giành được” quyền tiếp cận giống cái để giao phối bằng cách tặng quà. Hành vi này chắc chắn không chỉ có ở người, nhưng riêng cừu hay bò thì hiếm khi lâm vào tình cảnh rối rắm này.
Từ quan điểm tâm lý học xã hội, thì đàn ông thường thuận theo kiểu phân chia vai trò truyền thống của hai giới. Họ cảm thấy mình có nghĩa vụ phải ra quyết định và nắm quyền kiểm soát, trong khi phụ nữ tuân theo. Bằng cách đặt ra một tiền lệ như trả tiền cho bữa ăn ở cuộc hẹn đầu tiên, đàn ông đang thiết lập vai trò lãnh đạo cho bản thân mình trong mối quan hệ ấy và giao cho người phụ nữ vai trò thụ động.
Tôi định giải thích những điều này cho Luke nghe, nhưng anh ấy lại ngả người ra lưng ghế làm cái ghế kêu cót két dưới trọng lượng của mình.
“Anh sẽ ở đây suốt đêm nếu cần thiết đó, Adrienne.”
Thôi được. Nếu anh ấy muốn mời đến vậy, thì tôi không tranh cãi nữa. Dù không thích cái viễn cảnh rơi vào kiểu phân chia vai trò truyền thống giữa hai giới, nhưng tôi cũng hơi mát lòng. “Được rồi. Anh có thể mời em đi ăn tối.”
Tôi tiễn Luke ra cửa. Trước khi đi, anh ấy ôm tôi lần cuối và hôn tôi. Một nụ hôn ngọt ngào khiến toàn thân tôi râm ran. Tôi nóng lòng được gặp anh ấy lần nữa.
Lúc anh ấy ra khỏi cửa, trong đầu tôi nhoáng lên suy nghĩ rằng có lẽ Luke có thể giúp tôi giải quyết rắc rối từ EJ.