26 Tricia hiện tại
hiện tại
Anh ta thích cô ấy. Anh ta rất thích cô ấy. Tôi nghe ra được điều đó trong giọng nói của anh ta. Cuốn băng này rõ ràng được thu âm trước khi họ bắt đầu hẹn hò, và lúc này anh ta đã thầm thích cô ấy rồi. Nghe ngọt ngào tới mức buồn nôn. Nghe như thế cô ấy đã cho phép anh ta hôn mình. Và nhiều chuyện khác nữa.
Luke nghe không giống một kẻ giết người. Anh ta chỉ như một người đàn ông bình thường, nếu không muốn nói là hơi mọt sách. Giọng của anh ta không có mùi xấu xa như giọng EJ.
Nhưng mà dĩ nhiên, đây chỉ mới là khởi đầu của mối quan hệ giữa họ. Có thể rất nhiều chuyện đã thay đổi. Có phải cô ấy đã làm gì đó khiến anh ta ghét? Hẳn là vậy rồi.
Ngồi trên chiếc ghế da của bác sĩ Hale, tôi rùng mình. Cái áo tôi đang mặc mỏng như giấy vậy, chẳng đủ ấm gì cả, dù lò sưởi đang được bật. Có lẽ tôi nên bảo Ethan tăng nhiệt độ lên một chút. Anh ấy không kể với tôi làm thế nào anh ấy bật nó lên được. Tôi còn không biết hệ thống sưởi nằm ở đâu nữa. Trong căn nhà khổng lồ này, nó có thể nằm ở bất cứ đâu. Tôi rất ấn tượng vì anh ấy có thể tìm ra, khi chưa từng tới đây lần nào.
Tôi lấy cuốn băng LUKE ra khỏi máy cát-sét và nhét nó vào ngăn tủ dưới cùng. Rồi tôi ra khỏi phòng làm việc, đi lên lầu tìm Ethan.
Thật đáng ngạc nhiên trước sự khác biệt của cảnh trí hành lang tầng một khi mặt trời lên cao. Tối qua chỗ này đáng sợ cực kỳ, nhưng lúc này thì không đến nỗi nào. Tôi vẫn chưa muốn sống ở đây, nhưng nếu phải sống ở đây thì cũng không phải là chuyện tồi tệ nhất trần đời. Mấy ô cửa sổ giúp hành lang sáng rực và mang vẻ vui tươi, dù chúng soi tỏ luôn từng vết nứt và khiếm khuyết trên tường.
Chúng còn soi tỏ một thứ khác nữa:
Một sợi dây thòng xuống từ trần nhà.
Tôi không biết làm sao mà tối hôm qua tôi lại không thấy nó. Có lẽ do hành lang tối quá, mà sợi dây cũng không dễ thấy gì cho cam. Lúc này tôi thấy sợi dây được nối vào một hình chữ nhật trên trần nhà.
Đây là lối đi lên gác mái.
Hiển nhiên rồi! Lúc này tôi mới nhớ ra, trong lời mô tả về ngôi nhà trên trang web, Judy có nhắc tới “một cái gác mái thích hợp làm kho chứa đổ”. Nhưng không hiểu sao tối qua tôi không hề nghĩ tới. Khi chúng tôi kiểm tra những căn phòng trên tầng một, tôi cứ cho rằng chúng tôi đã kiểm tra tất cả những nơi mà người ta có thể vào.
Nhưng vẫn còn một nơi khác. Gác mái.
Tôi giơ tay lên giật lấy sợi dây. Chẳng có gì xảy ra. Tôi giật mạnh hơn, lần này đã nghe được một tiếng cạch, cái ô hình chữ nhật bật mở. Bên trong có một cái thang gấp, khi tôi kéo nó, cái thang hạ xuống, chân thang nằm cạnh bàn chân tôi.
Tôi liếc vào căn phòng bên cạnh – cửa đang đóng chặt. Đó nhất định là chỗ Ethan đang làm việc. Tôi muốn bảo anh ấy tới kiểm tra gác mái, nhưng tôi có cảm giác anh ấy sẽ không vui lắm đâu. Anh ấy có vẻ đã cáu tiết lắm rồi sau khi tôi buộc anh ấy phải kiểm tra từng phòng trên tầng này. Và tôi chỉ khiến cho tình hình trầm trọng thêm khi lại phát hoảng lên vào nửa đêm nửa hôm. Anh ấy đã nói tôi “kỳ quặc” rồi và đổ lỗi cho hoóc-môn khi mang thai.
Tôi nheo mắt nhìn lên ô cửa của gác mái. Trên đó dường như không tối lắm. Có rất nhiều cửa sổ, không thể nào có người trốn ở trên đó để nhảy xổ vào người tôi. Tôi có thể tự mình kiểm tra. Nếu có phát hiện ra cái gì đáng lo, tôi sẽ hét gọi Ethan. Anh ấy sẽ nghe tiếng tôi – tường nhà này khá mỏng.
Tôi nắm lấy một bậc thang, đặt chân lên để kiểm tra xem nó có ổn định không. Có vẻ chắc chắn – mà tôi cũng có nặng lắm đâu. Tôi bước một chân lên bậc dưới cùng, rồi bước chân kia lên bậc tiếp theo. Không kịp suy nghĩ gì, tôi bắt đầu thận trọng leo lên chiếc thang. Tôi phải xem trong cái gác mái này có gì.
Vài giây sau, tôi lên tới đỉnh thang. Sau khi ngập ngừng chừng một giây, tôi đưa đầu vào ô cửa. Và nhìn xung quanh. Nhìn chỗ này giống như...
Một cái gác mái.
Một cái gác mái hoàn toàn bình thường, không có gì đặc biệt. Ở một góc, có một đống thùng các-tông bụi bặm, ở góc khác là một cây thông bằng nhựa nhàu nhĩ. Tưởng tượng đến cảnh người phụ nữ có đôi mắt xanh lá sáng rực loay hoay lỗi cây thông Giáng sinh to đùng ấy xuống khỏi gác xếp, vào trong phòng khách mà tôi suýt bật cười. Cảnh tượng đó làm cho bức tranh hiền hòa hơn một chút.
Tôi trèo hẳn vào trong gác mái, hài lòng khi thấy không có ai đợi để nhảy bổ lên người tôi trong này. Trần nhà ở đây thấp hơn hẳn – khác biệt rõ rệt với trần của tầng trệt. Nếu vươn người lên, có lẽ tôi sẽ chạm tới.
Phần lớn diện tích gác mái bị những thùng các-tông chiếm cứ. Những cái thùng bụi bặm. Tôi ngạc nhiên là không có ai dọn dẹp trên này. Không biết cảnh sát có mở mấy cái thùng ra xem khi họ tìm cô ấy không nhỉ. Không giống như căn mật thất giấu băng ghi âm, mấy cái thùng này rành rành ra đó.
Tôi chậm rãi đi quanh gác mái nhỏ hẹp, thắc mắc có căn mật thất nào trên này nữa không. Dù sao thì trên đây không có cái kệ sách nào. Tôi bước tới bên chồng thùng giấy, thổi bớt lớp bụi trên cái thùng trên cùng. Trên thùng có ghi chú bằng mực đen, với nét chữ của Adrienne mà lúc này tôi đã thấy quen mắt: đồ trang trí.
Tôi nhấc cái thùng lên, lắc lắc. Tôi liền nghe tiếng mấy món đồ trang trí kêu lạo xạo bên trong.
Không biết những món đồ trên gác mái này sẽ ra sao nếu chúng tôi mua lại ngôi nhà. Không phải tôi đang nghiêm túc cân nhắc chuyện đó, chỉ là những thứ này sẽ bị bỏ lại sao? Họ có cho rằng chúng tôi sẽ soạn lại đồ đạc của bác sĩ Hale không? Cô ấy không có người thân nào để làm việc đó à?
Nhưng dường như là không có. Không có vẻ gì là có người muốn mau chóng giành lấy mấy món đồ nội thất của cô ấy. Bên bán ngôi nhà là một ngân hàng – tôi cho rằng họ đã phát mại ngôi nhà sau khi cô ấy mất tích.
Lúc bỏ cái thùng đồ trang trí lên chồng thùng giấy như cũ, tôi để ý thấy một thứ được nhét vội sau mấy cái thùng. Một thứ gì đó bằng vải. Tôi kéo nó ra và hít vào một hơi khi nhận ra thứ mình vừa phát hiện.
Một cái túi ngủ.
Không có gì đáng ngại khi tìm được một cái túi ngủ trên gác mái nhà ai đó. Ngược lại, nó là thứ rất có khả năng chúng ta sẽ tìm thấy. Cái đáng ngại là mọi thứ trên gác mái này đều phủ đầy bụi, nhưng cái túi ngủ thì không. Cái túi ngủ sạch bong. Vừa được giặt cách đây không lâu.
Đằng sau đó còn có một cái gối, có vẻ cũng sạch sẽ. Cái gối được bọc trong bao gối, tất cả đều sạch. Nó không bị phủ bụi như những thứ khác trên gác. Tôi chỉ có thể kết luận một điều.
Gần đây, có người đã dùng cái túi ngủ này.