Chương 27
Tôi thả cái túi ngủ và gối vào chỗ cũ, tim đập dữ dội. Tôi phải ra khỏi căn gác mái này. Vì tôi không còn dám chắc là tôi chỉ có một mình ở đây nữa.
Tôi bước nhanh về phía cửa sập. Hai bàn tay tôi run rẩy đến nỗi tôi sợ mình sẽ trượt chân rơi xuyên qua cửa mất. Tôi phải hít vài hơi thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Sẽ không có ai dám tấn công tôi trên gác mái này. Không, khi mà Ethan có thể nghe thấy động tĩnh.
Nhờ một phép màu nào đó mà tôi xuống khỏi chiếc thang, đặt chân xuống tầng một mà không bị ngã. Ngay khi chân chạm sàn, tôi xoay ngoắt về phía cửa phòng ngủ đang đóng và động mạnh lên cửa. Sau một giây, tôi nhận ra có lẽ cửa không khóa, nên tôi thử cầm vào tay nắm và nó xoay theo bàn tay tôi xoay.
“Tricia?”
Ethan đang ngồi ở chỗ bàn giấy trong phòng, hai tay đặt phía trên bàn phím máy tính xách tay. Anh ấy có vẻ sốc khi thấy tôi đứng đó.
“Có người ở trên gác mái!” Tôi vừa nói vừa há hốc.
Ethan đứng bật dậy. “Cái gì?”
“Em…” tôi bắt đầu thở gấp. Hơi thở nhanh và ngắn. Ethan đi vòng qua bàn, ôm chầm lấy tôi. “Có một…”
Anh ấy ôm ghì lấy tôi vào lòng. “Một gã đàn ông?”
Tôi lắc đầu. “Một cái túi ngủ.”
“Một…” vòng tay bảo hộ quanh vai tôi hơi nới lỏng. “Một cái túi ngủ hả?”
“Phải! Và nó sạch trơn!”
“Anh... anh không hiểu, Tricia à.”
Tôi vùng ra khỏi vòng tay anh ấy, cảm thấy tức giận vì anh ấy không còn bận tâm nữa. “Có người đang ngủ trên gác mái!”
Anh ấy sờ mấy sợi râu đang mọc lún phún trên cằm. Ở nhà, anh ấy thường cạo râu mỗi buổi sáng. “Chỉ vì có một cái túi ngủ ở trên đó, đâu có nghĩa là có người đang ngủ trên gác mái đầu em. Người ta vẫn trữ túi ngủ trên gác mái suốt mà.”
“Nhưng mà nó sạch bong!” Tôi tuyệt vọng tìm cách nói cho anh ấy hiểu. “Mọi thứ trong ngôi nhà này đều bụi bặm, nhưng cái túi ngủ mới được sử dụng gần đây. Nó không dính bụi.”
“Có lẽ vì nó nằm dưới cái gì khác nên không bị dính bụi chăng?”
Tôi trừng mắt.
“Anh xin lỗi, Tricia,” anh ấy thở dài. “Anh chỉ nghĩ một cái túi ngủ trên gác mái không phải là bằng chứng cho thấy có người lạ trong nhà. Chúng ta đâu có thấy ai ở đây đâu. Anh không thấy có dấu hiệu gì là có người khác ở đây.”
“Anh giỡn mặt với em hả? Có cả tá dấu hiệu là có người khác ở đây đó! Có đèn sáng trên lầu, sau đó lại bị tắt đi một cách bí ẩn. Tất cả mớ đồ ăn trong tủ lạnh. Mấy dấu chân trên sàn. Em đã nghe tiếng đổ vỡ khi em ở dưới lầu. Thêm cả bức tranh đã dịch chuyển...”
Tôi ngừng nói, vì rõ ràng từ vẻ mặt của Ethan có thể thấy những gì tôi nói chẳng thể thuyết phục được anh ấy dù chỉ một chút.
“Thôi được,” tôi lầu bầu. “Đừng tin em.”
“Không phải là anh không tin em.”
“Ừ hử. Không phải sao?”
“Anh chỉ nghĩ là...” Anh ấy lại muốn ôm tôi, và tôi miễn cưỡng để cho anh ấy choàng tay qua vai mình. “Lúc này em đang bị căng thẳng quá độ. Tụi mình đang mắc kẹt ở đây với hai cái điện thoại không có sóng. Và cơ thể em đang trong quá trình tạo ra cả một con người khác. Anh không đổ lỗi cho việc em cảm thấy căng thẳng. Hơn nữa...” Hai bàn tay anh ấy chà lên chà xuống cánh tay tôi, lúc này tôi mới nhận ra mình đang nổi da gà. “Em đang lạnh nè.”
Quá kích động khi phát hiện cái túi ngủ trên gác mà tôi quên béng đi mục đích tôi lên tầng này. “Trong nhà lạnh quá ạ.”
Anh ấy gật đầu. “Anh biết. Tiếc là anh không biết có thể ấm hơn được bao nhiêu. Khả năng cách nhiệt kém quá. Tụi mình sẽ phải tốn một khoản lớn để sửa đó.”
Hay thật. Răng tôi sắp va lập cập đến nơi rồi. “Vậy tụi mình phải làm gì đây? Mặc áo khoác ư?”
“À thì..” Anh ấy liếc ra hành lang. “Phòng ngủ lớn có cả một phòng thay đồ có vô số quần áo. Chắc trong đó phải có món nào đó ấm mà thoải mái hơn là mặc áo khoác nhỉ.”
Tôi nghiến chặt hai hàm răng đang va vào nhau. “Em không mặc quần áo của người chết đâu.”
“Được thôi, nhưng mà em có hai lựa chọn. Một là mặc đồ của cô ta, hai là mặc áo khoác của em. Ba, chắc là chịu lạnh thôi.”
Tôi ghét phải sục sạo trong phòng thay đồ của Adrienne Hale để tìm quần áo. Nhưng ngồi trong nhà mà vận áo khoác thì không thoải mái chút nào. Có lẽ tôi đang bày vẽ mà thôi. Tôi có thể lấy một chiếc áo nào đó ở sâu trong tủ. Một cái áo mà cô ấy hiếm khi mặc. Khỉ thật, tôi dám cá là một phụ nữ như thế có thể sẽ có vài bộ trang phục vẫn nguyên mác.
“Thôi được rồi,” tôi lầm bầm. “Em sẽ tìm trong phòng thay đồ xem sao.”
Ethan hôn lên đỉnh đầu tôi. “Ngoan. Sau khi em tìm được đồ ấm để mặc, tụi mình sẽ xuống lầu ăn trưa.”
“Đừng ăn xúc xích nữa nha anh.”
Anh ấy cười ma mãnh. “Anh thấy có gà tây đó.”
Đến lúc ra khỏi nơi này, chắc tôi sẽ phát ốm khi nhìn thấy đồ nguội mất thôi.
Ethan trở lại chỗ máy tính trong lúc tôi đi ra hành lang, đến phòng ngủ lớn. Tôi sẽ lấy một cái áo nỉ trong phòng thay đồ của cô ấy, chỉ vậy thôi. Và tôi chỉ mượn tạm thôi. Tôi sẽ trả lại trước khi chúng tôi rời khỏi đây. Trả lại đúng tình trạng trước khi tôi lấy.
Khi tôi trở lại phòng thay đồ của bác sĩ Hale, chỗ này thậm chí còn có nhiều quần áo hơn tôi nhớ. Tôi cũng có rất nhiều quần áo – tôi không phủ nhận – nhưng quần áo của cô bác sĩ này rất thời thượng. Mọi thứ cô ấy mặc đều theo mốt. Mà không chỉ có vậy – cô ấy không có món đồ nào bình dân cả. Tôi đã xem qua vài hộc tủ của cô ấy hồi tối qua, dường như cô ấy không có cả một cái quần jean.
Tôi dám cược là trong cái phòng thay đồ này không có món đồ nào giá dưới hai trăm đô la. Tôi đã định tìm một cái áo ở phía sâu trong phòng thay đồ mà cô ấy ít khi mặc, nhưng suy nghĩ của tôi trở lại với chiếc áo lông dê màu trắng mà tôi thèm nhỏ dãi khi nhìn tối hôm qua. Tôi thích áo lông dê. Ai mà chẳng thích chứ. Người dị hợm như thế nào mới không thích áo lông dê?
Với lại chiếc áo màu trắng tinh. Giống như tuyết. Tôi kéo cái áo ra khỏi mắc áo. Tôi tròng vào cổ, gần như rên lên vì sung sướng trước cảm xúc dễ chịu khi cái áo chạm vào da. Tôi thích áo lông dê.
Ừ thì tôi đã không làm những gì tôi định làm. Nhưng mà một cái áo như thế này mà bị cất trong tủ, không được mặc, thì gần như là một tội ác vậy. Nó đang khẩn cầu được mặc. Khóc than để được ai đó mặc.
Hơn nữa, cũng đâu phải Adrienne Hale sẽ đột nhiên trở về và muốn mặc cái áo này chứ.