28 Adrienne ngày trước
ngày trước
Trong căn bếp của mình, tôi nhìn Luke thái rau đầy chuyên nghiệp. Tôi là đứa vô dụng trong nhà bếp, nhưng anh ấy lại nấu nướng tuyệt đỉnh. Chúng tôi vẫn hay ăn đồ ăn ngoài, nhưng anh ấy thích nấu cho tôi ăn vào những buổi tối anh đến đây. Mà việc ấy xảy ra ngày càng thường xuyên hơn.
Luke và tôi đã hẹn hò được bốn tháng rồi. Đây là một kỉ lục với tôi đấy. Sau một tháng yêu nhau, nỗi bất an của tôi đã giảm xuống, đến mức cuối cùng tôi đã đồng ý cho anh ấy ở lại qua đêm. Và hiện tại, anh ấy ở đây ba bốn tối một tuần.
Dĩ nhiên phải có một vài quy tắc. Anh ấy phải nằm bên phía giường của mình – không được ôm ấp giữa đêm hôm. Và nếu có tối nào tôi không muốn có người bên cạnh, anh ấy phải đi về mà không được tranh cãi. Tháng đầu tiên, chuyện đó rất hay xảy ra. Nhưng hiện nay đã mấy tuần rồi tôi chưa bảo anh ấy về.
Sự thật là, tôi ngày càng thích nằm chung giường với Luke. Vào những tối anh ấy ở nhà mình, tôi nhìn sang chỗ trống bên cạnh – bây giờ đã trở thành bên của anh ấy (bên trái) – và cảm thấy lồng ngực đau nhói.
“Mùi thơm quá,” tôi nhận xét.
Luke lấy một cái muỗng cán dài, khuấy món nước xốt đang sủi tăm trên lò đã được hai mươi phút. Nhìn anh ấy thật quyến rũ khi nấu ăn, có lẽ bởi vì anh ấy nấu rất khéo. “Đây là món mới. Bảo đảm em sẽ thích.”
“Em biết em sẽ thích mà. Em thích hết mọi món ăn mà anh nấu.”
Và em thích anh.
Suy nghĩ ấy nảy ra trong đầu mà tôi không đừng được. Ba từ ấy cứ xuất hiện và nhắc nhở tôi. Tôi không thể nói ra cho anh ấy nghe. Trước hết, vì anh ấy chưa nói thế với tôi. Và cho dù anh ấy có nói thì tôi vẫn nghĩ mình không thể nói ra được. Tôi còn không dám chắc cảm xúc đó có thật hay không.
Tôi chưa từng nói lời yêu với người đàn ông nào. Nghe có vẻ lạ lùng, nhất định rồi, ở độ tuổi của tôi. Đã có vài người nói yêu tôi trước đây, và tôi chưa từng đáp lại. Theo thống kê thì so với phụ nữ, đàn ông thể hiện tình cảm yêu đương nhanh hơn, bất chấp những định kiến rằng phụ nữ mới là người dễ nói lời yêu. Tôi đã từng tư vấn cho bệnh nhân về khía cạnh này, và tôi luôn khuyên họ không nên nói “Em/Anh yêu anh/em” với người khác trừ khi họ thực sự có tình cảm đó.
Tôi chưa từng nói yêu người đàn ông nào vì tội chưa từng cảm thấy tôi yêu bất kì ai trong số những người yêu của mình trước đây. Nếu tôi trao đổi với một chuyên viên trị liệu về điều này, tôi bảo đảm họ sẽ có nhiều cái để nói về tình trạng thiếu sự thân mật trong cuộc sống của tôi. Tôi không thân thiết với cha mẹ mình. Cha tôi là một bưu tá, còn mẹ tôi làm lễ tân. Hai người không ai học đại học, chứ đừng nói đến việc lấy được nhiều bằng cấp. Họ chưa từng hiểu được con người tôi.
Khi còn trẻ, tôi cứ đinh ninh rằng mình đã bị tráo với một đứa bé khác lúc mới sinh. Hoặc là tôi được nhận nuôi, dựa trên sự thật rằng mẹ tôi khi ở độ tuổi hai mươi được cho biết bà sẽ không thể có con, và tôi là đứa con cầu con khẩn. Tôi đã từng mơ đến việc ngày nào đó sẽ đoàn tụ với cha mẹ ruột của mình, những người hiểu được tôi.
Nhưng hiển nhiên, toàn bộ chuyện đó chỉ là mơ ước viển vông của trẻ con. Thay vào đó, mẹ tôi bị ung thư buồng trứng lúc tôi đang học đại học. Cha tôi, vốn không bao giờ hiểu được mục đích của việc học đại học, đã ép tôi phải nghỉ học để giúp ông chăm sóc mẹ trong giai đoạn hóa trị đau đớn. Tôi từ chối, và mẹ đã mất gần như đúng một năm sau khi được chẩn đoán mắc bệnh. Sáu tháng sau khi mất đi tình yêu của đời mình, cha tôi qua đời vì một cơn đau tim.
Luke cũng từng trải qua mất mát. Dù anh ấy không thích nói tới, nhưng tôi cũng đã moi được vài thông tin về người vợ quá cố của anh ấy. Họ yêu nhau thời đại học. Đã xảy ra một vụ tai nạn xe. Cô ấy chết ngay tại chỗ.
Khi kể câu chuyện tai nạn xe, anh ấy nói bằng giọng đều đều, như thể đang khóa chặt cảm xúc của mình. Tôi hỏi anh ấy có đi trị liệu tâm lý sau vụ tai nạn không, anh ấy bảo có, nhưng rồi lại không chịu nói thêm nữa.
Xét ở một khía cạnh nào đó, tôi thấy nhẹ nhõm khi anh ấy không nói về cuộc hôn nhân trước. Vì nếu anh ấy mở lòng với tôi về chuyện đó, có thể anh ấy cũng mong tôi nói về sự ra đi của cha mẹ mình. Mà tôi không hề muốn nói tới chuyện ấy. Tôi không muốn thừa nhận với anh ấy rằng ba mẹ tôi không quan tâm tới tôi, và tôi cũng không quan tâm tới họ.
“Em trông chừng bếp vài phút được không?” Luke hỏi tôi.
Tôi giật mình. Chỉ trong vài phút, tôi hoàn toàn có thể phá hỏng bữa ăn này. “Tại sao vậy?”
“Anh muốn đi lấy quần áo trong xe. Anh không muốn chốc nữa tối lại phải ra ngoài đó.”
“Ồ.”
“Em biết không...” Anh ấy thẳng thừng nhìn tôi. “Anh đâu cần phải sống như một kẻ du cư.”
Tôi lùi lại một bước, tim đập rộn. Có phải anh ấy muốn chuyển đến sống cùng tôi không? Gần đây anh ấy thường xuyên ở đây, nhưng tôi không thể cân nhắc tới chuyện như thế. Dù đã lâu rồi tôi không bảo anh ấy ra về, nhưng sống chung vẫn là một lựa chọn. Chúng tôi có không gian riêng của mình. Nếu anh ấy dọn vào đây, anh ấy sẽ có mặt ở đây suốt. Đúng là nhà tôi rất lớn, nhưng đột nhiên tôi lại có cảm giác nhà thật nhỏ.
“Em bình tĩnh đi nào,” anh ấy nói nhanh. “Anh không định dọn tới ở chung đâu. Anh chỉ muốn nói, có lẽ em có thể dành cho anh một hộc tủ hay gì đó. Được không?”
“Ồ.” Hơi thở tôi chậm lại. “Vâng. Em làm được. Em... em xin lỗi. Em không cố tình...”
“Không sao.” Anh ấy đặt cái muỗng xuống và kéo tôi lại gần để hôn tôi. Lại một nụ hôn nhẹ và lâu khiến cả người tôi râm ran. Anh ấy vẫn khiến tôi mê mẩn, dù đã bốn tháng rồi. “Anh biết em khác người mà. Đó là một điểm mà anh yêu thích ở em.”
Anh ấy lại làm thế. Chơi đùa với từ “yêu”. Anh yêu thích món xốt của em. Anh yêu thích sự khác người của em. Anh ấy sẽ nói ba từ đó với tôi – tôi có thể thấy nó viết đầy trên mặt anh ấy. Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Khi anh ấy đang hôn tôi, có tiếng đinh đoong phát ra từ cửa trước. Chuông cửa. Vào lúc tám giờ rưỡi tối.
“Ai vậy trời?” Luke hỏi.
Tôi cầm lấy điện thoại đang để trên bàn bếp. Tôi mở ứng dụng máy quay an ninh lên để xem ai đang ở trước cửa. Tim tôi chùng xuống. Là EJ.
Chuông cửa kêu lên lần nữa.
Luke xoay người định đi mở cửa, nhưng tôi nắm lấy cánh tay anh.
“Đừng mở.”
Anh ấy cau mày. “Ai vậy?”
“Một bệnh nhân. Cứ mặc kệ đi. Hắn sẽ đi ngay ấy mà.”
Trán Luke nhăn tít lại. “Tại sao bệnh nhân của em lại ấn chuông cửa lúc tám giờ tối chứ?”
“Không sao đâu.” Tôi nuốt nước bọt. “Hắn ta không biết đâu là giới hạn. Tốt nhất cứ mặc kệ hắn.”
Chuông cửa lại vang lên, mặt Luke tối sầm. “Không được. Anh phải cảnh cáo hắn làm như vậy là không thỏa đáng, hắn nên để em được yên.”
“Đừng. Đừng.” Trước khi Luke rời khỏi nhà bếp, tôi túm lấy cánh tay anh ấy, tay kia vẫn còn đang siết chặt chiếc điện thoại. Móng tay tôi lún sâu vào da anh ấy. “Hãy tin em chuyện này. Cứ mặc kệ, hắn sẽ đi thôi. Em hứa đấy.”
Tôi không chịu buông tay Luke ra, cho đến khi anh ấy thả lỏng người. Anh thở dài. “Thôi được. Em mới là bác sĩ tâm lý. Em biết điều gì là tốt nhất.”
Chuông cửa không còn kêu nữa, nhưng tôi thừa biết EJ vẫn chưa đi. Tôi nhìn vào màn hình điện thoại trong lúc Luke tiếp tục nấu bữa tối. Sau vài giây, tin nhắn hiện lên:
Tôi biết cô đang ở nhà.
Tôi liếc mắt lên nhìn Luke, rồi trả lời tin nhắn: Tôi đang bận.
Bận ở chung với bạn trai hả?
Dĩ nhiên EJ sẽ biết về Luke. Tôi không thể nào giữ bí mật với hắn bất kì mối quan hệ nào của mình. Thông thường, khi hắn đến vào tối muộn, hắn chọn những tối mà Luke không ở đây. Nhưng hắn đang ngày một táo tợn hơn.
Tôi cần một buổi trị liệu với cô, bác sĩ Hale.
Tôi đang bận. Tôi có thể gặp anh vào chiều mai.
Không. Sáng mai.
Tôi cắn chặt môi. Hắn luôn như thế. Hắn cứ lấn tới để xem có thể ép buộc tôi làm những gì. Hắn có công bố đoạn video chỉ vì tôi không chịu gặp hắn vào buổi sáng thay vì buổi chiều không? Tôi cho là không. Nhưng tôi không dám chắc. Hắn là kẻ rất bốc đồng, hắn có thể sẽ công khai nó trong lúc tức giận. Thế nên tôi phải xuôi theo hắn.
Tôi phụ thuộc vào cơn hứng của hắn. Tôi đã hứa sẽ tư vấn cho hắn hằng tuần, nhưng gần đây đã lên mức hai ba buổi một tuần. Những buổi tư vấn này chẳng mang lại hiệu quả gì. Hắn cứ bắt tôi phải nghe hắn mô tả chi tiết những thành tích về tình dục tởm lợm của mình. Tệ nhất là hắn luôn đề nghị tôi tham gia cùng. Nhưng hắn chưa từng ép buộc tôi.
Chưa thôi.
Thôi được, tôi nhắn. Sáng mai 10 giờ. Nhớ đúng giờ.
Tôi luôn đúng giờ.