29 Bản chép lại nội dung băng thu âm
Đây là buổi tư vấn thứ 179 với EJ, một người đàn ông 29 tuổi, mắc chứng rối loạn nhân cách ái kỷ.
EJ: “Cảm ơn bác sĩ đã đồng ý gặp tôi khi được thông báo gấp như vậy.”
DH: “Tôi còn lựa chọn nào khác đâu?”
EJ: “Đừng nói vậy chứ. Cô cũng thích những buổi tư vấn này như tôi mà.”
DH: “Hôm nay tôi giúp được gì cho anh đây?”
EJ: “Chuyện là thế này. Hôm qua tôi đã đi chạy bộ. Cô đã khuyên thế, rằng tôi nên tích cực hơn. Vì vậy tôi đã cố gắng thực hiện điều cô gợi ý.”
DH: “Rất tốt.”
EJ: “Phải, nhưng mà lúc chạy, tôi đã bị trật đầu gối.”
DH: “Thật không may.”
EJ: “Đau lắm. Trên thang điểm mười, đầu gối tôi đau tới mức mười hai luôn đó.”
DH: “Tôi không thấy anh đi khập khiễng.”
EJ: “Không phải đau kiểu đó. Hãy tin tôi, đau lắm. Sâu bên trong lận.”
DH: “Tôi lấy làm tiếc khi nghe điều này.”
EJ: “Vậy có lẽ cô sẽ giúp được tôi. Đặc biệt khi đó là lỗi của cô. Cô là người bảo tôi đi chạy bộ mà.”
DH: “E rằng tôi không biết gì về các cơn đau đầu gối. Có lẽ anh nên tới khám chỗ bác sĩ của anh?”
EJ: “Tôi không có bác sĩ quen.”
DH: “Vậy đến phòng khám.”
EJ: “Tôi nghĩ là không có gì nghiêm trọng đâu. Tôi chỉ cần chút thuốc để giảm cơn đau. Tôi đang hy vọng cô có thể kê đơn cho tôi một ít thuốc oxycodone[*].”
DH: “Oxy...”
EJ: “Chừng ba mươi viên là được. Loại mười milligram.”
DH: “Nếu đầu gối anh bị thương, anh nên đi khám bác sĩ chuyên khoa. Tôi là bác sĩ tâm lý. Tôi không học để điều trị đau đầu gối.”
EJ: “Nhưng cô từng học trường y mà, không phải sao?”
DH: “Phải, nhưng đã lâu lắm rồi.”
EJ: “Không quan trọng. Đầu gối tôi không việc gì. Tôi chỉ cần thuốc oxycodone để giảm đau. Như tôi có nói đó, ba mươi viên là được.”
DH: “Tôi không thể kê đơn thuốc gây mê cho anh được. Những thuốc này được kiểm soát chặt chẽ lắm.”
EJ:”Đừng có tào lao. Cô kê đơn những thuốc còn mạnh hơn oxycodone hoài đó thôi.”
DH: “Đó là thuốc chữa bệnh tâm lý. Không phải thuốc gây mê. Tôi không thể kê cho anh ba mươi viên có oxycodone được. Tôi có thể gặp phiền phức.”
EJ: “Phiền phức nhiều hay ít hơn nếu xuất hiện một đoạn video quay cảnh cô đâm thủng bánh xe người khác?”
DH: “Tôi...”
EJ: “Tôi nói rồi, ba mươi viên là được. Tôi sẽ không bán lại cho người khác. Tôi chỉ muốn thuốc để giảm đau đầu gối. Làm ơn thương xót tôi với, bác sĩ à.”
DH: “Tôi sẽ kê cho anh hai mươi viên. Mỗi viên năm miligram.”
EJ: “Tôi không biết còn có thể thương lượng đó.”
DH: “Tôi có thể bị tước giấy phép.”
EJ: “Ba mươi viên. Cứ kê loại năm milligram nếu làm vậy khiến cô thấy dễ chịu hơn.”
DH: “Thôi được. Nhưng chỉ một lần này thôi.”
EJ: “Phải. Dĩ nhiên rồi, bác sĩ. Tôi sẽ không xin cô thêm thuốc nữa đâu. Trừ khi tôi lại bị đau đầu gối.”