30 Tricia hiện tại
hiện tại
Ethan đang nấu bữa trưa cho cả hai. Tôi bảo để tôi làm, vì hai bữa trước anh ấy đã nấu rồi, nhưng anh ấy khăng khăng không chịu.
“Em đang có thai mà. Anh phải chăm sóc cho em chứ.”
Anh ấy khiến tôi thấy mình thật ngớ ngẩn khi cứ lần lữa không nói chuyện em bé.
Anh ấy lấy túi thịt gà tây trong tủ lạnh ra. Nhưng thay vì cho thịt lên bánh mì, anh ấy lại để thịt lên một cái đĩa rồi đặt vào lò vi sóng. Rồi anh ấy hâm nóng thịt trong ba mươi giây.
“Anh làm gì thế?” Tôi hỏi, không hiểu gì cả.
“Phụ nữ mang thai không được ăn thịt nguội,” anh ấy giải thích. “Thịt phải làm nóng. Để giết vi khuẩn.”
“Thật hả?”
Anh ấy nghiêm trang gật đầu. “Anh đã nghiêm túc tìm hiểu đó. Em có thể bị bệnh đó.”
“Ồ….” tôi nghĩ tới món bánh mì xúc xích đã ăn hôm qua. Và trong tuần, có thể tôi đã ăn bánh mì thịt bò nướng nữa. Trời, tôi phải cẩn thận hơn mới được. Chuyện bầu bí này thật là khó khăn. “May mà anh có nghiên cứu. Nhưng mà làm sao anh biết được? Tụi mình đâu có kết nối Internet?”
Anh ấy ngập ngừng một lúc. “Dĩ nhiên không phải hôm nay anh mới đọc. Anh đọc hồi trước ấy. Lâu lắm rồi. Chỉ là anh mới nhớ ra.”
“Ồ.”
Tôi không biết tại sao chồng mình lại đọc về những thứ mà phụ nữ mang thai nên và không nên làm từ mấy năm trước. Nhưng tôi không thắc mắc. Có lẽ anh ấy đã đọc một bài báo nào đó và thông tin đó in vào trong đầu. Thỉnh thoảng tôi cũng như vậy. Chính nhờ vậy mà tôi biết là trên mặt trăng cũng có động đất. Và những cơn chấn động này gọi là nguyệt chấn.
“Không biết em sẽ sinh con trai hay con gái nhỉ,” anh ấy nói với vẻ thích thú trong lúc lấy thịt gà tây từ trong lò vi sóng ra.
“Em có cảm giác là con gái đó.”
“Dựa trên cái gì?”
Tôi nhún vai. “Em không biết nữa. Chỉ là linh cảm vậy thôi.”
Anh ấy cười vẻ bao dung. Có thể Ethan là người hiền lành, nhưng anh ấy không dị đoan. Anh ấy tin vào khoa học và sự thật, và là kiểu người sẽ đảo mắt khi tôi nói tôi có linh cảm về giới tính của con chúng tôi.
“Nếu là con gái,” tôi nói, “chúng ta có thể lấy tên mẹ anh đặt cho con. Nếu là con trai, có thể lấy tên ba anh để đặt.”
Cứ như một tấm rèm vừa chụp xuống mặt Ethan. Anh ấy bóp một ít mayo lên một lát bánh mì mà không thèm trét đều ra. “Anh với ba mẹ mình không gần gũi tới vậy.”
Tôi chau mày trước giọng điệu có phần giận dữ của Ethan. “Tại sao lại không?”
“Chỉ là không thân thiết thôi.”
“Anh cãi nhau với ba mẹ à?”
Anh ấy cầm lên một con dao, bắt đầu cắt những miếng bánh mì đã kẹp thịt. “Đôi khi. Anh không biết nữa.”
“Anh cãi với họ chuyện gì?”
“Anh không nhớ.”
“Anh phải nhớ chút gì đó chứ...”
Ethan đập mạnh con dao xuống bàn, tiếng động lớn tới nỗi tôi giật bắn mình. “Anh đã nói là anh không nhớ mà, Tricia.”
Tôi lùi xa khỏi cái bàn. “Em xin lỗi. Em không cố ý làm anh giận.”
Anh ấy quắc mắt nhìn tôi, đôi mắt xanh lóe sáng.
“Tại sao em cứ phải tò mò về mọi thứ vậy hả? Tại sao em cứ phải biết hết mọi chuyện về mọi người vậy hả?”
“Em chỉ...” hai bàn tay tôi vặn vẹo. “Em đâu cần phải biết hết mọi chuyện về mọi người. Em chỉ muốn biết về anh thôi. Vì anh là chồng em, và em yêu anh mà.”
Tôi không hiểu tại sao anh ấy không thể hiểu được chuyện này. Ethan đã gặp mọi người trong gia đình tôi – kể cả bà dì Bertha của tôi, đã chín mươi chín tuổi, ở đám cưới của chúng tôi. Thế nhưng tôi chưa gặp người nào trong gia đình anh ấy hết. Chưa một người nào.
Chẳng lẽ tò mò về xuất thân của anh ấy là sai sao? Dù sao thì anh ấy cũng sắp trở thành cha của con tôi mà.
“Anh không muốn nói về cha mẹ anh.” Giọng anh ấy lặng lẽ nhưng cương quyết. “Nó... gợi lên những kỉ niệm không vui, được chưa? Anh muốn tiến về tương lai... với em. Anh không muốn nhìn lại quá khứ.”
“Được rồi,” tôi nói. “Em hiểu rồi.”
Ethan mang mấy cái đĩa đựng bánh mì kẹp gà tây đến bàn ăn. Tôi tới bên bàn cùng anh ấy, nhưng vẫn thấy hơi sợ hãi về cơn giận vừa bộc phát. Hai chúng tôi ăn bánh mì kẹp, nhưng im lặng hơn so với những bữa ăn bình thường khác. Hiển nhiên sẽ có những đề tài mà Ethan cảm thấy không thể chia sẻ với tôi.
Nhưng anh ấy sai rồi. Tôi muốn anh ấy biết rằng anh ấy có thể tâm sự với tôi mọi chuyện. Bất cứ chuyện gì.
Nhưng mà có lẽ không phải là ngay lúc này, khi mà chúng tôi mắc kẹt trong một ngôi nhà ở nơi hiu quạnh không thấy lối ra này.
“Làm sao tụi mình ra khỏi đây được?” Tôi buột miệng hỏi.
“Hỏi hay lắm.” Ethan nhìn ra một ô cửa sổ. Màn tuyết vẫn trắng xóa một màu. “Anh cứ tưởng lúc này Judy đã phải gọi người tới giúp chúng ta rồi chứ.”
“Lỡ cô ấy không biết tụi mình ở đây thì sao?” Tôi nhai một mẩu bánh mì kẹp. Lò vi sóng làm cho thịt gà bị khô, mà xốt mayo cũng không có ích gì mấy. “Có lẽ cô ấy đã nhắn tin báo với tụi mình cô ấy sẽ không tới, và cho là tụi mình cũng không tới?”
Anh ấy cào mấy ngón tay qua mái tóc vàng. “Ừ, có thể lắm. Nhưng tới thứ Hai thì mọi người sẽ bắt đầu nhớ tụi mình cho xem. Gia đình em, đồng nghiệp của anh... Họ sẽ đoán ra là tụi mình đã biến mất.”
“Thứ Hai!” Tôi hét toáng lên. “Ý anh là mình phải ở đây thêm một đêm nữa hả?”
“Em có cần phản ứng dữ dội vậy không?”
Tối hôm qua là buổi tối đầu tiên sau một thời gian dài mà tôi trằn trọc không ngủ được. Thế nên tôi không hề hào hứng trước viễn cảnh phải ở đây thêm một đêm nữa.
Mà Ethan còn khiến tình hình tồi tệ hơn khi nói thêm, “Nói cho cùng thì sớm muộn tụi mình cũng sống ở đây thôi.”
Tôi họ một tiếng vào bàn tay không cầm bánh mì. “À, về chuyện đó...”
“Sao?” Hàng chân mày anh ấy nhướng lên cao tít.
Tôi biết nói thế nào đây? Sao tôi có thể từ chối ngôi nhà trong mơ của anh ấy đây? Nhưng tôi không thể sống ở đây được, đúng không? Tôi sẽ gặp ác mộng mỗi đêm, cho đến lúc cuối cùng tôi sẽ bị giết chết trong khi đang ngủ – bị một cái áo lông dê màu trắng siết cổ tới chết.
“Còn nhiều ngôi nhà khác mà,” tôi nói. “Em chỉ không muốn vội vàng chọn nơi này rồi bỏ lỡ một chỗ tốt hơn thôi.”
“Tốt hơn ấy hả? Tricia, tụi mình đi xem nhà suốt mấy tháng trời rồi. Chẳng có chỗ nào tốt hơn ở đây đâu. Những ngôi nhà khác chẳng ra làm sao cả.”
Anh ấy nói cũng không hoàn toàn sai. Đây đúng là ngôi nhà đẹp nhất chúng tôi từng xem, và giá cả cũng phải chăng. Nhưng tôi không sống ở đây được. Đơn giản là không được.
“Em sẽ suy nghĩ,” tôi lầm bầm trong miệng.
“Anh chỉ nghĩ là ngôi nhà này thật hoàn hảo.” Anh ấy cười, nhe ra một hàm răng trắng đều như bắp. Nhất định là đã niềng răng nhiều năm. Nhưng tôi không thể hỏi, vì như vậy là hỏi về quá khứ của anh ấy, và dường như là tôi không được phép hỏi về quá khứ. “Anh có thể hình dung ra cảnh tụi mình già đi, nu nấng con cái ở nơi này. Em có hình dung ra không?”
“Dạ,” tôi nói dối. “Có.”