04 Tricia hiện tại
hiện tại
Tôi không hi vọng gì nhiều ở cái nhà bếp. Nếu căn nhà này đã vắng chủ suốt ba năm mà Adrienne Hale mất tích, vậy thì làm sao tủ lạnh có thức ăn cho được cơ chứ? Chúng tôi chỉ có thể hy vọng sẽ có vài món đồ hộp có thể làm nóng lên để ăn.
Cái tủ lạnh ở đây ít nhất là lớn gấp đôi cái tủ bé xíu mà chúng tôi nhét vào nhà bếp của mình. Mọi thứ ở đây dường như đều lớn hơn những gì chúng tôi sở hữu ở trong thành phố. Mười cái nhà bếp của chúng tôi đặt vào trong này cũng vừa. Tôi thắc mắc liệu bác sĩ Adrienne Hale có giỏi nấu nướng hay không. Cô ấy giống kiểu phụ nữ có thể nấu một bữa ăn thịnh soạn trong chớp mắt.
Ethan mở cửa tủ lạnh ra nhìn vào trong.
“Ừm, mình có thể làm bánh mì kẹp đấy.”
“Thật hả?” Tôi nhìn vào tủ lạnh qua vai anh. Có một ổ bánh mì và một số đồ nguội. Thậm chí có luôn một lọ mayo. Bao tử tôi quặn lại, suýt chút nữa đã nôn ra khi nghĩ đến quãng thời gian mà những thứ này nằm trong đây. “Em không ăn đâu nha. Chắc đã hết hạn mấy năm rồi.”
Anh ấy nhặt lên một gói xúc xích. “Không hề nha. Hạn còn một tuần nữa lận. Chắc là Judy đã mua đó.”
Tôi cố gắng tưởng tượng ra cảnh Judy mua một gói xúc xích cho một trong những căn nhà mà cô ấy giới thiệu. Nhưng tôi không hình dung nổi. Cô ấy thuộc kiểu người ăn trứng cá tầm và cá hồi xông khói hơn.
“Anh có chắc không đó? Anh có nhìn cái năm chưa?”
“Rồi. Đây nè, em xem đi.”
Anh ấy đưa tôi gói xúc xích. Đúng thật, ngày tháng in trên đó là của năm nay, một tuần nữa. Tôi mở ra ngửi thử, nó không có mùi ôi. Màu sắc cũng bình thường.
“Anh sẽ làm bánh mì kẹp,” anh nói.
Ethan đặt ổ bánh mì, gói xúc xích, và một lọ mayo lên bàn bếp, rồi bắt đầu làm bánh mì kẹp cho hai vợ chồng. Anh ấy thích nấu cho tôi ăn. Quá dễ thương. Không phải tôi không thể tự làm một cái bánh mì kẹp đơn giản, nhưng cảm giác thật là lãng mạn khi anh ấy thích chăm sóc cho tôi. Lại thêm một điểm nữa mà tôi nhanh chóng phát hiện và yêu thích ở chồng mình.
Tôi chỉ hy vọng cảm giác của anh ấy về tôi cũng giống như thế sau khi phát hiện ra bí mật của tôi. Tôi thấy muốn bệnh mỗi lần nghĩ tới nó. Nhưng tôi không thể giấu anh ấy lâu hơn được nữa.
“Em có thể phụ anh chuyện gì không?” Tôi hỏi.
“Em đi tìm nước uống nhé?”
Chuyện này thì tôi làm được. Tôi đi sang đầu kia của nhà bếp để tìm hai cái ly. Tôi sẽ lấy nước máy tạm vậy – tôi chắc là không sao đâu. Nhưng khi đi tới gần bồn rửa chén, có một thứ khiến tôi phải dừng chân.
Đó là một cái ly nằm ngay bên bồn rửa. Nước đầy đến nửa ly. Bên ngoài ly còn có vài giọt nước đọng.
“Ethan?” Giọng tôi run run.
“Ừ, sao thế em?”
“Em...” tôi nuốt nước bọt, mắt vẫn nhìn chăm chăm cái ly không dứt. “Em nghĩ có người khác ở trong nhà.”
Anh ấy ngẩng phắt đầu dậy trong lúc đang làm bánh mì kẹp. Bàn tay phải của anh nắm một lát xúc xích. “Em đang nói gì vậy?”
“Ở đây có một cái ly này.” Tôi lùi lại một lúc, như thể cái ly có thể vươn tay ra bóp cổ mình. “Có người đã dùng cái ly này uống nước cách đây không lâu.”
“Có lẽ là Judy đấy.”
Nếu anh ấy còn nhắc tới Judy lần nữa, tôi sẽ đấm vào mặt cho biết. “Không phải là Judy đâu, được chưa? Judy sẽ không bao giờ để lại một cái ly còn nước trên bàn bếp như thế này. Và nếu đúng là cô ấy, thì trên miệng ly sẽ in đầy son môi cho xem.”
Cái này thì anh ấy không thể cãi tôi được. Điểm đặc trưng của Judy chính là son môi màu đỏ tươi của cô ấy. Cô ấy không đời nào có thể uống nước trực tiếp bằng ly mà không làm dính một ít son môi.
“Còn cái dấu chân em đã thấy ở trên sàn nữa,” tôi nhắc anh ấy.
“Dấu chân đó có thể là dấu chân Judy,” anh ấy nói, mặc dù lời này hoàn toàn bất hợp lý. “Hoặc là dấu chân của anh.”
“Còn nữa,” tôi nói thêm, “chúng ta đã thấy ánh đèn đó ở trên lầu lúc chúng ta đi bộ tới đây. Có người nào đó ở trên lầu.”
Ethan chu miệng. Anh phóng mắt về phía ly nước ở đầu kia nhà bếp, sau đó nhìn lên cái cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng một. “Anh không biết nữa, Tricia. Nếu có người ở đây, họ sẽ xuống đây và bảo tụi mình biến ra khỏi nhà chứ, đúng không?”
Lời này nghe cũng hợp lý. “Có lẽ vốn dĩ người đó không được phép ở đây,” tôi nói.
Anh ấy không phản đối khả năng này. Lúc này, mắt anh nhìn chăm chú chiếc cầu thang. “Thôi được. Cứ cho là vậy đi. Vậy chúng ta nên làm gì đây?”
Vẫn đang đeo túi xách, tôi cho tay vào lấy điện thoại ra. Vẫn không có sóng. “Em nghĩ mình nên kiểm tra trên lầu.” Ethan ra vẻ phản đối, nên tôi nói thêm thật nhanh, “Tối nay chúng ta sẽ bị kẹt lại đây. Anh có ngủ yên được không nếu biết có người lạ đang thậm thụt trong nhà?”
“Em nói phải,” cuối cùng Ethan nói. “Anh nên kiểm tra xem. Em ở đây đi.”
“Không đời nào.” Tôi lắc đầu nguầy nguậy. “Em đi với anh. Đừng hòng để em dưới này một mình.”
Anh ấy lại định phản đối lần nữa nhưng sau đó đã nghĩ thông suốt. Anh đưa ngón cái lên sờ cằm một lúc, rồi vươn tay ra lấy cái gì đó trên bàn bếp. Tôi mất một lúc mới nhận ra đó là một bộ dao. Con dao lưỡi dài, có răng cưa mà Ethan rút ra sáng lên dưới ánh sáng của mấy ngọn đèn treo trong nhà bếp. “Cẩn tắc vô ưu, đúng không?”
Tôi hoàn toàn không phản đối chuyện anh ấy mang theo dao. Tôi cũng định lấy một con.
Chúng tôi cùng nhau băng qua phòng khách, đi ngang qua bức vẽ chân dung bác sĩ Adrienne Hale. Tôi bắt đầu thấy không ưa nổi bức tranh này. Không có cặp mắt xanh rờn đó dõi theo tôi khắp nơi thì căn nhà này cũng đã đủ làm người ta ớn lạnh rồi. Đi tới được cầu thang, tránh khỏi ánh mắt đó mới nhẹ nhõm làm sao.
Ít nhất là nhẹ nhõm cho đến khi chúng tôi bắt đầu đi lên cầu thang. Cái cầu thang dường như xoắn tít tới vô tận, khu vực cầu thang thì tối om. Bậc thang thì dốc, và bậc nào cũng kêu cót két khi chúng tôi đặt chân lên – cái tiếng ấy vọng khắp phòng. Một tay tôi bấu chặt vào lan can, tay còn lại quờ quạng tìm chồng mình. Khi chạm được cánh tay anh ấy, tôi níu chặt cứng. Không tin nổi là anh ấy muốn sống ở đây. Chỗ này không khác gì một ngôi nhà bị ma ám mà chúng tôi bị bắt buộc phải ở một đêm để giành được quyền thừa kế hoặc đại loại như vậy.
Chuyện tồi tệ nhất là khi chúng tôi đi đến chỗ chiếu nghỉ dẫn lên tầng một. Vì rõ ràng cả tầng này đang chìm trong bóng tối mịt mù.
“Rõ ràng mình đã thấy trên này có ánh đèn, đúng không anh?” Hai mắt tôi cuống cuồng đảo qua đảo lại giữa những ô cửa, chỗ sau càng tối hơn chỗ trước. “Em cam đoan luôn.”
“Có thể là ánh trăng phản chiếu trên cửa sổ.”
Tôi liếc anh dưới ánh sáng nhờ nhờ từ cửa sổ. “Vậy là mặt trăng, bằng cách nào đó, đã phản chiếu ánh sáng chỉ trên một ô cửa sổ phòng ngủ hử?”
“Anh không biết phải nói sao nữa, Tricia à. Anh chả thấy ai ở trên này hết. Cũng không có ngọn đèn nào đang sáng.”
“Tụi mình phải kiểm tra mấy căn phòng chứ?”
Anh ấy im lặng một hồi. Tôi không dám nói chắc là anh ấy đang sợ hay đang bực mình. “Thôi được. Mình đi kiểm tra mấy phòng ngủ đi.”
Ethan mở ngọn đèn trong hành lang, ngọn đèn sáng lên, ngoại trừ một bóng đèn đã hỏng. Nhưng chỉ bấy nhiêu cũng đủ để giúp tầng một đỡ đáng sợ hơn nhiều lắm. Bàn tay nắm dao của anh xuôi theo bên hông khi chúng tôi mở cửa từng căn phòng và bật đèn. Theo như mô tả trên trang web của Judy, thì tầng trên có sáu phòng ngủ, và tôi sẽ không rời khỏi chỗ này trước khi kiểm tra từng phòng một.
Phòng ngủ đầu tiên – trống không.
Căn phòng thứ hai, ba, và bốn cũng thế. Toàn bộ đều tối đen và vắng lặng. Khi Ethan bật đèn lên, không có bóng ai lẩn khuất xung quanh. Từng căn phòng một đều trống không.
“Anh nghĩ không có ai ở trên này đâu, Tricia,” anh ấy nói trong lúc đóng cánh cửa căn phòng thứ tư lại.
“Kiểm tra tiếp đi,” tôi rít qua kẽ răng.
Phòng ngủ thứ năm – trống trơn.
Lúc này chỉ còn một căn phòng cuối cùng. Tất cả những phòng chúng tôi đã xem dường như đều có cùng kích thước và trông như không có ai từng ở. Điều này khiến tôi hoài nghi căn phòng cuối hẳn phải là phòng ngủ lớn. Nơi mà Adrienne Hale ngủ hằng đêm trong những năm tháng trước khi biến mất.
Trong lúc đi đến căn phòng cuối cùng, tôi ôm ghì cánh tay Ethan. Tim tôi đập mạnh đến nỗi làm ngực tôi thấy đau.
“Tricia, móng tay của em…”
Tôi thả lỏng ra chút xíu. “Xin lỗi anh.”
Có lẽ móng tay tôi vẫn còn cắm vào da thịt Ethan, nhưng anh ấy để yên cho tôi túm lấy. Anh đặt bàn tay không cầm dao lên nắm đấm cửa. Lặng lẽ xoay.