36 Adrienne ngày trước
ngày trước
Khi Luke mang chùm chìa khóa trở lại, tôi đã chờ sẵn ở cửa. Tôi mở cửa trước khi anh ấy kịp gõ. Anh ấy chớp mắt ngạc nhiên, bàn tay giơ lên không trung.
“Chào anh,” tôi nói.
Lần đầu tiên, tôi nhận ra hôm nay anh ấy không cạo râu. Cằm anh ấy lại lởm chởm rầu như khi anh ấy làm việc ở phòng khám. Khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò, anh ấy bắt đầu cạo râu hằng ngày, vì anh ấy biết tôi thích như thế hơn.
“Chào.” Anh ấy đút tay vào túi, lôi ra chùm chìa khóa. Anh ấy thả nó vào tay tôi như thể nó là thứ gì đó bẩn thỉu. “Đây.”
“Cảm ơn anh lần nữa nhé.”
“Ừ.”
“Anh, ừm...” tôi gãi cổ. “Anh xóa mọi thứ trên máy tính rồi chứ?”
“Anh nói anh xóa rồi mà?” Giọng anh ấy có phần giận dữ, nghe rất xa lạ. Luke vẫn luôn là người tử tế và hiền lành, hiếm khi nghe anh ấy nói với tôi như vậy. “Nhưng anh có nói rồi, anh không bảo đảm là không còn bản sao nào nữa ở đâu đó kh trong nhà hắn.”
“Anh có tìm không?”
“Không.” Anh ấy trừng mắt. “Anh không có tìm.”
“Ồ.” Tôi họ khan. “Với lại, ờ, anh không có... xem đoạn video, phải không?”
“Có, anh xem rồi.”
Mặt tôi nóng bừng lên. “Luke, anh đã hứa sẽ không xem mà!”
“Muộn rồi. Anh xem rồi.” Anh ấy cau mày. “Anh phải xem xem chuyện đó là chuyện xấu xa gì mà em phải làm đủ mọi cách để xóa nó đi.”
Tôi gục đầu xuống. “Em không muốn anh xem mà.”
“Em đã làm gì thế?” Đôi mắt bình thường có màu nâu nhạt của anh ấy lóe sáng. “Em đâm bánh xe của người ta sao? Tại sao em làm như vậy?”
“Hôm đó em gặp chuyện xui xẻo.” Tôi nhìn sang chỗ khác, không thể nhìn anh ấy. Dù tôi có nói gì cũng không còn quan trọng nữa. Tôi đã mất anh ấy rồi. “Chẳng lẽ anh chưa từng gặp chuyện tương tự sao? Anh gặp xui xẻo, rồi làm một chuyện gì đó ngu ngốc?”
“Anh chưa từng đâm bánh xe ai hết.”
“Vậy có lẽ anh là người tốt hơn em.”
Anh ấy giữ im lặng một lúc, hai mắt nhìn xuống chân. Cuối cùng, anh lên tiếng, “Nhưng mà cái gã lái chiếc Jetta đó đã làm gì em?”
“Hắn cướp chỗ đậu xe của em. Lúc đó em đang vội tới phòng khám cho kịp giờ.”
Miệng há ra, anh ấy cứ thế nhìn tôi chằm chằm. “Em đang giỡn đúng không?”
Tôi chầm chậm lắc đầu. “Em có lịch hẹn với một bệnh nhân. Em không muốn tới trễ.”
Khi tôi nói ra, câu chuyện hôm ấy bỗng trở nên chẳng thỏa đáng chút nào.
“Ôi trời đất.” Anh ấy bẻ ngón tay. “Em đúng là độc đáo. Làm như vậy chỉ vì bị cướp chỗ đậu xe. Thiệt không thể tin nổi.”
Tôi không dám nói thêm gì khác. Bình thường, tôi rất giỏi trong việc biết phải nói gì để khiến người khác thấy dễ chịu hơn. Dù gì đó cũng là công việc của tôi mà. Nhưng điều đó chưa bao giờ có ý nghĩa như lúc này. Tôi cố gắng im lặng, nhưng không được. Cuối cùng, tôi buột miệng hỏi, “Giờ anh ghét em lắm phải không?”
Chân mày Luke nhướng cao. “Ghét em hả?”
“Thì...” tôi siết chặt hai bàn tay đẫm mồ hôi. “Anh có vẻ giận em mà. Anh cũng không thèm nhìn em.”
“Phải.” Anh ấy thở dài. “Nói thật, bây giờ đúng là anh không hài lòng lắm. Nhưng anh hiểu tại sao em muốn xóa đoạn video đó. Và... anh mừng là đã giúp được em.”
Anh ấy cười méo xệch. “Với lại, cũng tốt khi biết em cũng không phải quá hoàn hảo.”
Tôi đáp lại bằng một nụ cười méo mó không kém. “Em chưa từng nhận là mình hoàn hảo mà.”
“Được rồi, chuyện đó xong rồi…” mắt Luke nhấp nháy nhìn về phía phòng làm việc của tôi. “Đưa thằng chó này ra xe hắn đi.”
Tôi vô cùng hân hoan khi lái xe của mình từ nhà EJ trở về, với Luke ngồi bên ghế phụ. Khoảng một tiếng trước, anh ấy giúp tôi đưa EJ vào ghế phụ chiếc xe của hắn. Anh ấy khăng khăng đòi lái chiếc xe chở EJ, vì anh ấy không muốn tôi ở bên cạnh EJ trong trường hợp hắn tỉnh dậy trong chuyến đi kéo dài tận nửa tiếng. Nhưng tôi phần nào cảm thấy anh ấy chỉ tìm cớ để được lái một chiếc Porsche mà thôi.
Lúc chúng tôi tới nhà EJ (do cha mẹ hắn mua), Luke đậu chiếc Porsche ở lối xe chạy vào nhà. Anh ấy để EJ đang bất tỉnh trên ghế phụ, rồi leo lên xe tôi, và lúc này chúng tôi đang trên đường về nhà.
Tôi mở nhạc trên xe – một vở nhạc kịch tôi mới xem gần đây trong thành phố – kính cửa sổ hạ xuống, không khí mát lành mơn man trên mặt. Suốt bốn tháng trời, EJ đã hăm dọa tôi bằng đoạn video đó, dùng nó để thao túng tôi. Lúc này, tôi đã giải quyết được vấn đề đó. Tất cả đều nhờ có Luke.
Nếu vở nhạc kịch mà hát bằng tiếng Anh và tôi thuộc lời thì tôi đã hát theo rồi.
Luke đang ngồi ở ghế phụ, đưa mắt nhìn mông lung bên ngoài cửa sổ. Anh ấy đã làm mọi thứ mà tôi yêu cầu, và dù anh không vui vẻ gì về điều đó, nhưng anh đã giúp tôi giải quyết vấn đề của mình. Ngắm gương mặt nhìn nghiêng của Luke lúc dừng đèn đỏ, cảm giác yêu thương trào dâng trong lòng tôi.
“Em yêu anh,” tôi lặp lại.
Anh ấy nhìn sang. Tôi vươn tay ra, và anh nắm lấy. Tuy cái siết tay không quá tình cảm, nhưng tôi không thể trách anh ấy sau những gì chúng tôi vừa trải qua. “Anh cũng yêu em.”
“Có lẽ,” tôi nói, “chúng ta có thể tính tới chuyện anh dọn đến ở nhà em? Sớm nhé.”
Hai mắt anh ấy mở to. “Thật hả?”
Cảm xúc hồi hộp dâng lên trong lòng tôi. “Thật mà.”
Lần đầu tiên kể từ khi tôi thuyết phục anh ấy làm việc này mới thấy anh ấy cười chân thành như vậy. “Được,” anh ấy đáp.
Tôi rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến nhà mình. Con đường chỉ được lát sơ sài. Từ trước đến nay tôi vẫn rất thích cái vương quốc tĩnh mịch này của mình, nhưng tôi đã sẵn sàng chia sẻ nó. Nói cho cùng, có tận sáu cái phòng ngủ để làm gì nếu chỉ dùng có một cái?
Lúc tôi dừng xe, điện thoại trong túi reo lên. Một tin nhắn. Kể từ lúc EJ bắt đầu hăm dọa tôi, tiếng chuông báo tin nhắn thường khiến tôi thấy bất an. Nhưng lúc này tôi lại bình tĩnh đến lạ thường khi lấy điện thoại từ trong túi ra và nhìn xuống màn hình.
Con khốn. Mày đột nhập nhà tao.
Trên thực tế, thì lời khẳng định này không đúng ở hai điểm. Thứ nhất, Luke mới là người vào nhà hắn. Không phải tôi. Thứ hai, chúng tôi không đột nhập vì chúng tôi có chìa khóa nhà hắn. Nhưng EJ hẳn sẽ không hài lòng đâu khi tôi chỉ ra những điểm này, cho dù tôi rất muốn chỉ ra.
Tin nhắn thứ hai hiện ra: Tao sẽ giết mày.
“Sao vậy em?” Luke hỏi tôi. Anh ấy đã ra khỏi xe nhưng tôi vẫn còn ngồi lại bên trong. Anh ấy nhìn tôi qua kính cửa xe.
EJ không định giết tôi. Hắn giận vì cuối cùng tôi đã cao tay hơn hắn. Nếu hắn thực sự muốn giết tôi, hắn sẽ giữ mồm giữ miệng. Thông thường, không ai lại gửi cho người khác tin nhắn thể hiện ý định phạm tội của bản thân nếu thực lòng họ muốn thực hiện tội ác đó.
Nhưng nếu tôi cho Luke xem tin nhắn này, anh ấy sẽ không nghĩ theo hướng đó. Nó chắc chắn sẽ làm anh ấy bất an và anh ấy sẽ nghĩ chúng tôi đã phạm phải sai lầm tai hại. Anh ấy không hiểu những gã đàn ông như EJ. Nhưng tôi hiểu.
“Không.” tôi đáp. “Không có gì đâu anh.”
Tôi nhấp vào số điện thoại của EJ và tiến hành chặn hắn. Rồi tôi ra khỏi xe, theo chân Luke vào trong nhà.