37 Tricia hiện tại
hiện tại
Tôi muốn nôn.
Tôi lấy tay che miệng, nhưng không thể kìm được cơn buồn nôn. Tôi xô Ethan sang bên và phi như bay vào nhà bếp, vừa kịp lúc để nôn thốc vào bồn rửa chén. Hai tay tôi siết chặt mép bàn bếp, mắt nhòe đi.
“Tricia?”
Bàn tay Ethan chạm vào lưng tôi, tôi rùng mình dưới sự tiếp xúc này, nhưng không phải theo hướng tích cực. Tôi nhắm nghiền hai mắt, cố gắng xua đi hình ảnh mình vừa trông thấy trong cái hộc bí mật dưới lớp ván sàn. Nhưng không được. Hình ảnh đó sẽ ám ảnh tôi tới chết.
Tôi rất hối tiếc vì đã tới đây. Hối tiếc vì đã bắt đầu chuyện này.
“Anh đoán giờ chúng ta đã biết chuyện gì xảy ra cho bác sĩ Hale rồi,” Ethan nói với giọng khàn khàn.
“Chắc vậy,” tôi khó khăn bật ra.
Tôi không biết sẽ có gì khi Ethan mở cái hộc đó ra. Nhưng cái ở trong đó không giống như bất cứ thứ gì tôi từng nhìn thấy trong đời. Một thi hài thối rữa, bị nhét xuống dưới lớp ván lót sàn. Tôi không biết xác người mất bao lâu mới phân hủy hết chỉ còn xương trắng, nhưng cái xác này vẫn chưa đến giai đoạn đó.
Vẫn còn một chút da màu đen đã khô đét dính lắt lẻo trên các đoạn xương.
Và những mảnh vụn quần áo. Có thể chúng từng là một cái áo thun màu xanh da trời. Một cái quần denim. Những bằng chứng cho thấy trước đây, cái xác khô quắp ấy đã từng là một con người. Sáng đó, người ấy mặc một chiếc quần denim và chiếc áo thun, không bao giờ ngờ được kết cục của mình ngày hôm đó.
“Em cần không khí,” tôi khó nhọc hợp hơi.
Trước khi Ethan kịp phản đối, tôi đẩy anh ấy sang một bên và vấp váp đi về phía cửa chính. Tôi mất một chút thời gian để loay hoay mở khóa, nhưng khi cuối cùng đã mở được cửa, tôi suýt khóc nấc lên vì nhẹ nhõm. Tôi bước ra hiên nhà, hai bàn chân mang vớ ngập trong lớp tuyết đã rơi xuống đêm qua.
Bây giờ, khi mặt trời đã lặn, nhiệt độ chắc hẳn đã xuống dưới không độ. Thế nhưng tôi chỉ mặc có một cái quần jean, một cái áo mỏng, cái áo ấm lông dê nọ, và đối vớ dưới chân. Lẽ ra tôi phải bị đông cứng rồi. Nhưng cảm giác lại rất dễ chịu. Nó khiến tôi tạm thời quên đi hình ảnh kinh hoàng mà tôi sẽ không bao giờ xóa khỏi đầu mình được kia.
“Trời đất, Tricia, bên ngoài lạnh cóng đó!”
Theo lẽ thường, Ethan theo tôi ra hiên nhà. Ít nhất anh ấy đủ thông minh nên đã mang giày và mặc áo khoác. Anh ấy đang cầm áo khoác của tôi.
“Mặc vào,” anh ấy ra lệnh.
Tôi để anh ấy đút cánh tay mình vào áo khoác, dù với anh ấy chắc là giống như đang mặc đồ cho một con búp bê vải. Anh ấy choàng tay lên vai tôi, nhưng tôi rũ ra. Lúc này đây, tôi không muốn anh ấy chạm vào mình.
“Em nên mang giày vào,” anh ấy lặng lẽ khuyên. “Em sẽ bị bỏng lạnh đó.”
Tôi nhìn ra khoảng không xa xăm. Khắp nơi tôi nhìn tới đều chỉ có tuyết. Làm sao chúng tôi có thể rời khỏi chỗ này đây? Chúng tôi đang kẹt cứng ở đây, với một cái xác.
“Tricia à? Em thấy ổn không?”
“Không.”
Ethan nhăn nhó. “Anh rất lấy làm tiếc vì em phải thấy cảnh đó. Lẽ ra anh không nên mở cái hộc đó ra.”
“Em chưa từng nhìn thấy xác người bao giờ.” Tôi liếc sang anh ấy. “Còn anh?”
Anh ấy ngần ngừ một lúc. “Không.”
“Thật không?”
“À thì...” Anh ấy đút tay vào túi áo khoác. “Ở mấy đám tang, hiển nhiên đôi lúc người ta để quan tài mở nắp. Nên là...”
Tôi nuốt nước bọt. “Chúng ta thực sự phải ở đây đêm nay sao?”
Ethan nhìn ra xa. “Chắc anh có thể đi bộ trở ra đường lớn. Để xem có thể tìm được chiếc xe nào đi qua và nhờ họ gọi xe xúc tuyết đến giúp không.”
“Và để em lại đây với cái xác chết?”
Anh ấy thở dài. “Mình đâu còn cách nào khác. Anh vẫn nghĩ nên đợi tới sáng mai. Ít nhất khi đó sẽ không quá lạnh.”
Theo lời anh ấy nói ra, tôi nhận ra hai bàn chân mình đã hoàn toàn tê cứng. Tôi thực sự sẽ bị bỏng lạnh mất nếu còn đứng ở đây lâu hơn. “Vào trong nhà thôi.”
“Em nói phải lắm.”
Ethan đặt tay lên lưng tôi, nhẹ nhàng dìu tôi vào nhà, dù một cơn buồn nôn khác lại ập tới khi tôi đặt chân vào phòng khách. Đôi vớ của tôi đã ướt nhẹp vì tuyết, hai bàn chân vẫn không có cảm giác. Ethan đưa tôi đến ghế sô pha, đỡ tôi ngồi xuống thật dịu dàng.
“Em phải làm ấm người lên,” anh ấy nói giọng quả quyết. “Ừ,” tôi lẩm bẩm.
Cơ thể tôi không ngừng run rẩy. Tôi rùng mình thật mạnh khi anh ấy tuột đôi vớ lạnh băng khỏi chân mình. Hai bàn chân tôi đã đỏ ối. Ethan tặc lưỡi. “Để anh lấy cho em chậu nước ấm.”
Anh ấy thật bình tĩnh trước sự việc này. Sao anh ấy có thể bình tĩnh đến như vậy? Cái chúng tôi nhìn thấy trong cái hộc đó là một trong những thứ kinh khủng nhất tôi từng thấy trong đời. Không khác gì trong một bộ phim kinh dị. Nhưng dường như Ethan không hề lo lắng. Anh ấy cũng nên lo lắng chứ nhỉ?
Nhưng đồng thời tôi lại mừng vì anh ấy bình tĩnh như vậy. Anh ấy là một anh chồng tuyệt vời, và sẽ là một người cha tuyệt vời. Ai cũng cần một người như thế – một người điềm tĩnh trước sóng gió. Một người như Ethan.
Tôi nhắm mắt lại, lắng tai nghe tiếng nước chảy trong nhà bếp. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm lại cơn run rẩy. Tôi nghe tiếng bước chân, khi mở mắt ra lần nữa, Ethan đang đứng trước mặt tôi, tay ôm một cái chậu thủy tinh lớn đựng nước ấm.
“Em đặt hai chân vào đây,” anh ấy hướng dẫn tôi.
Tôi làm theo. Các ngón chân dần có cảm giác trở lại, và cảm giác gần như bỏng rát khi tôi ngâm chân vào làn nước ấm. Nhưng nó lại khiến tôi bình tĩnh hơn. Cơ thể đã bớt run rẩy.
“Thấy đỡ hơn không?” anh ấy hỏi.
Tôi im lặng gật đầu.
Ethan ngồi xuống ghế cạnh tôi. Anh ấy choàng tay qua vai tôi, lần này tôi để anh ấy ôm mình. Tôi tựa đầu vào đầu anh ấy, cơn run rẩy dần dần biến mất. Trước khi tôi kịp tĩnh tâm hoàn toàn, có một thứ khiến tôi ngẩng phắt dậy.
Tiếng đổ vỡ. Từ phòng làm việc của bác sĩ Hale.
Ethan cũng nghe thấy. Anh ấy ngồi thẳng dậy, cả người gồng cứng. Anh ấy vẫn luôn phủ nhận suốt thời gian chúng tôi ở đây, nói rằng tôi chỉ tưởng tượng ra mọi thứ, nhưng bây giờ anh ấy đã biết là tôi nói thật. Có một người khác trong ngôi nhà này. Có người nào đó trong phòng làm việc của bác sĩ Hale.
Còn không thì cái xác kia đã sống dậy.