38 Adrienne ngày trước
ngày trước
Tôi và Luke đang cùng đi mua đồ ở tiệm tạp hóa. Tiệm tạp hóa là nơi thao túng tâm lý chúng ta. Chúng ta gần như không thể nào đi vào một cửa hàng với ý định mua một hộp sữa mà thực sự đi ra chỉ với một hộp sữa. Đầu tiên, hãy lưu ý đến cửa vào. Sau khi đã bước vào tiệm tạp hóa, chúng ta phải đi hết cả tiệm để đến được chỗ quầy thanh toán.
Thế cửa vào tiệm tạp hóa thường đặt ở đâu? Ở khu vực hàng nông sản. Bao quanh chúng ta là những mùi thơm, là các sản phẩm mềm rắn đủ cả, và những màu sắc tươi sáng thúc đẩy cơ thể sản sinh một lượng endorphin[*] đáng kể. Ánh sáng trong tiệm cũng bị kiểm soát để khiến cho trái cây, rau củ hiện lên với vẻ đẹp nhất và ngon nhất. Và hiển nhiên, kệ để sản phẩm từ sữa – một trong những khu vực nhiều khách hàng ghé đến nhất – luôn được đặt ở cuối tiệm, thế nên chúng ta bắt buộc phải đi qua rất nhiều sản phẩm hấp dẫn trước khi đến được chỗ ấy.
Thậm chí cách sắp xếp kệ để hàng hóa cũng là một cái bẫy tâm lý. Những mặt hàng đắt tiền luôn được đặt ở ngang tầm mắt người lớn, các thương hiệu không tên tuổi được xếp ngang tầm đầu gối. Ngũ cốc có đường và những món hấp dẫn với trẻ em được bày ngang tầm mắt trẻ em. Kể cả kích thước lớn của xe đẩy hàng cũng có mục đích khuyến khích khách mua nhiều hơn.
“Cả âm nhạc trong tiệm cũng là để thao túng chúng ta,” tôi giải thích với Luke. “Một nghiên cứu trên những người mua sắm tại các cửa hàng cho thấy người ta dành nhiều thời gian mua sắm hơn khi cửa hàng có mở nhạc. Anh thấy là trong cửa hàng không có cửa sổ, đồng hồ, hay giếng trời để anh có thể biết giờ giấc bên ngoài.”
“Hay thật đó,” Luke nói trong lúc ném một hộp ngũ cốc vào xe đẩy của hai đứa. “Anh chưa hề biết cửa hàng siêu thị này kia lại ma mãnh như vậy.”
“Vậy nên, quan trọng là đừng để những chiến thuật tinh vi của họ lừa mị mình.” Tôi siết lấy tay cầm và đẩy xe ra khỏi quầy hàng bày những hộp ngũ cốc đủ màu sắc. “Chúng ta có danh sách đồ cần mua rồi. Chỉ mua đúng những gì ghi trong danh sách. Không mua lung tung.”
Anh ấy nhe răng cười. “Em thông minh thật đó.”
“Em nghiêm túc đó. Càng nấn ná ở cửa hàng lâu, chúng ta sẽ càng mua nhiều món không cần thiết.”
Anh ấy gật đầu, ra chiều suy tư. “Vậy... cái này là tuyệt đối không được ư?”
Nói rồi, anh ấy ôm chầm lấy tôi, đặt môi lên môi tôi. Ngay giữa cửa hàng. Dù quyết tâm không rề rà ở đây, nhưng tôi không phiền lòng chút nào.
Trong tuần lễ sau khi xóa đoạn video kia khỏi điện thoại và máy tính trong nhà EJ, Luke và tôi đã gần gũi hơn bao giờ hết. Anh ấy lo EJ sẽ trả đũa, nên kiên quyết ở lại nhà tôi vào mấy tối liên tiếp ngày hôm đó. Nhưng EJ không hề liên lạc với tôi – tôi đã chặn số điện thoại của hắn, hắn cũng chưa từng tới cửa nhà tôi như tôi lo sợ. Thậm chí sau vài ngày đầu tiên kia, Luke vẫn chưa về nhà. À, chỉ về một lần để lấy thêm quần áo, nhưng anh ấy trở lại ngay lập tức.
Khi tôi để mặc Luke hôn mình ngay giữa dãy kệ số sáu trong cửa hàng, tôi nhận ra đây là thời khắc hạnh phúc nhất từ trước đến giờ. Tôi có một người đàn ông tuyệt vời trong đời mình, cuốn sách của tôi sắp ra mắt, và tôi đã xử lý gọn ghẽ vấn đề với EJ. Và tôi có cảm giác nhiều điều tốt đẹp hơn nữa sẽ sớm đến.
“Bác sĩ Hale!”
Tôi giật mình rời khỏi môi Luke, thấy có lỗi vì thể hiện tình cảm riêng tư ở nơi công cộng. Thật là không chuyên nghiệp. Nhưng Luke thì chẳng có vẻ gì là thấy có lỗi. Còn cười mơ màng.
Khi tôi xoay lại, tôi nhận ra một bệnh nhân của mình. GW. Người phụ nữ ban đầu tin là người bưu tá muốn giết mình, sau đó là đến người dược sĩ, và gần đây là con trai bà ấy. Khi tôi ở riêng cùng các bệnh nhân trong phòng làm việc và lắng nghe những suy nghĩ tăm tối nhất của họ, đôi khi tôi thắc mắc họ sống như thế nào. Nhưng bà Gail đang ở đây, trông vô cùng chỉn chu với chiếc áo nỉ màu hồng và chiếc quần kaki cực đẹp, với lớp trang điểm còn hoàn hảo hơn lớp trang điểm trên mặt tôi sau khi Luke làm lem son của tôi với nụ hôn ấy. Không biết bà ấy có uống thuốc đầy đủ không.
“Chào bà, Gail.” Tôi bất giác quệt môi, làm lơ cảm giác nóng bừng trên mặt. “Rất vui khi gặp bà.”
“Ôi cô gái,” bà Gail thủ thỉ. “Tôi không cố ý làm phiền cô và quý ông đây. Chỉ là thấy cô tôi mừng quá.”
“Không sao mà.” Tôi chỉnh chỉnh cổ áo và liếc nhìn Luke, người đang nhìn tôi với vẻ mặt mong đợi.
“Luke, đây là bà Gail, bệnh nhân của em. Bà Gail, đây là Luke. Bạn... ờ, của tôi.”
Luke cười khoái chí trước danh xưng “bạn” và Gail cũng có vẻ thích thú. Nhưng kể từ lúc bước sang ngưỡng tuổi ba mươi, cái danh xưng bạn trai khiến tôi thấy ngượng miệng. Nói cho cùng, Luke cũng chẳng phải một chàng trai trẻ gì cho cam.
“Cũng một thời gian rồi tôi chưa gặp lại bà,” tôi nói, cố gắng giảm bớt cảm giác ngượng ngùng. “Bà vẫn khỏe chứ?”
“Tôi vẫn khỏe!” Đôi gò má xệ của bà rung rinh khi bà ấy mỉm cười. “Tôi đã nghe lời cô và ngồi lại nói chuyện với con trai tôi, một cuộc trao đổi rất hữu ích. Nó giúp tôi nhận ra cô đã đúng về những suy nghĩ hoang tưởng ngu ngốc của mình về mọi người. Mọi chuyện đã đổi khác hoàn toàn.” Bà ấy cười rạng rỡ với tôi “Cô đã giúp tôi rất nhiều đó.”
Trông bà ấy đã khá hơn nhiều. Đôi khi bà ấy đến khám trong tình trạng hơi đầu bù tóc rối, trên người toát ra mùi rượu, vấn đề mà tôi đã ôn tồn nhắc tới vài lần, và lần nào bà ấy cũng cười trừ rồi đổi chủ đề. Nhưng hôm nay, bà ấy có mùi nước hoa. Chắc là mùi hoa nhài.
“Tôi rất mừng khi bà khỏe hơn.” Điện thoại trong túi xách, của tôi reo lên. Một tin nhắn. “Giúp bà là vinh dự của tôi mà.”
Gail chuyển sự chú ý sang Luke. “Bạn của cậu là một bác sĩ tài ba. Cô ấy vô cùng thông thái.”
Anh ấy nhe răng cười với tôi. “Tôi biết điều đó.”
Trong lúc Gail tiếp tục tán dương các đức tính của tôi, tôi sục sạo trong túi xách để lấy điện thoại, để bảo đảm không phải là tin nhắn khẩn cấp liên quan đến bệnh nhân nào đó. Tôi liếc nhìn màn hình và thấy một tin nhắn từ một số điện thoại lạ.
Là một đoạn video.
Tôi không cần phải nhấp vào cũng biết video đó là gì. Tôi nhận ra hình ảnh của chính mình bên cạnh chiếc xe Jetta màu đỏ đó. Tôi đã xem đoạn video đó rất nhiều lần, nằm mơ cũng thấy nó. Nhưng tôi cứ nghĩ nó đã bị xóa vĩnh viễn rồi mới phải.
Tôi đã nhờ Luke xóa đoạn video đó trên máy tính của EJ. Nhưng có vẻ như hắn còn một bản sao giấu ở đâu đó.
Tôi liếc lên nhìn Luke và Gail còn đang hàn huyên. Mấy ngón Tay tôi run run bấm tin nhắn trả lời:
Anh muốn gì?
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, chờ câu trả lời của hắn. Ba cái bong bóng hiện ra, tôi hình dung ngón tay hắn đang bấm chữ trên điện thoại. Cuối cùng, bốn chữ xuất hiện trên màn hình:
Tối nay nói chuyện.
Tôi đã làm mọi chuyện tồi tệ hơn rất nhiều.