39 Adrienne
Sau khi mang đồ đã mua vào nhà, tôi giả vờ là mình bị đau đầu và bảo Luke hãy về nhà anh. Tôi không nói với anh ấy về đoạn video. Nếu tôi nói, anh ấy sẽ nổi trận lôi đình với tôi. Vốn dĩ anh ấy đã không muốn làm chuyện đó, cũng đã cảnh báo tôi là có thể có những bản sao khác ở đâu đó.
Và chắc chắn tôi không muốn anh ấy biết rằng EJ muốn gặp tôi tối nay. Anh ấy sẽ muốn đi cùng tôi. Và dù tôi tha thiết mong anh ấy đi cùng, nhưng đây là rắc rối của tôi. Tôi phải tự mình nghĩ cách giải quyết.
Kế hoạch của tôi là trả tiền cho hắn. Thật nhiều tiền. Tôi đã tính đến một khoản mà tôi tin là đủ để hắn bỏ qua cho mình, và tôi sẵn sàng trả gấp đôi con số đó nếu cần. Hay thậm chí cao hơn nữa nếu tôi có thể bảo đảm hắn sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Tủ lạnh chất đầy thực phẩm, nhưng tôi không muốn ăn một chút nào. Éo le thay, tôi chỉ nuốt trôi vài cái bánh quy mặn mà tôi đã ăn vào cái đêm đầu tiên Luke tới giúp tôi lắp đặt hệ thống an ninh. Mà đến mấy cái bánh quy đó cũng đang khuấy đảo dạ dày tôi.
Đến hơn chín giờ thì chuông cửa reo lên. Tiếng chuông vang vọng khắp nhà. Từ nãy giờ tôi vẫn ngồi trên ghế sô pha cắn móng tay, khi nghe âm thanh đinh đoong vang lên, tôi thiếu điều nôn hết mấy cái bánh quy đã ăn ra. Đột nhiên tôi ước gì mình đã bảo Luke ở lại. Tôi không muốn đối mặt với chuyện này một mình.
Nhưng tôi không có cách nào khác. EJ sẽ không chịu bỏ đi đâu. Chỉ khi hắn đạt được cái mình muốn.
Tôi mở ứng dụng máy quay an ninh trên điện thoại ra, và thấy hắn đang đứng đó. Mái tóc của hắn sáng lên dưới ánh đèn của hiên nhà, hai bàn tay đút trong túi quần. Tôi hít một hơi thật sâu, ép mình đứng dậy. Tôi bước về phía cửa chính, lau hai bàn tay mướt mồ hôi lên ống quần.
Tôi chầm chậm mở khoá cửa. Cửa hé ra, hắn đang đứng ngay đó, trên hiên nhà tôi, gương mặt toét ra một nụ cười đầy răng. Trong lòng tôi bỗng dâng lên cái mong muốn mãnh liệt là cào vào mắt hắn, móc sạch ra đến khi chẳng còn gì ngoài hai hốc mắt trống rỗng. Tay phải tôi nắm lại thành nắm đấm.
“Cô không mời tôi vào nhà sao, bác sĩ?”
Tôi bước sang bên, để cửa mở rộng ra. Hắn bước vào nhà tôi, trái tim tôi rơi phịch xuống sàn. Tôi cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ phải gặp hắn nữa. Tôi đã tin chắc như thế.
“Nhìn cô không khỏe lắm, bác sĩ,” hắn nói. “Cô bị cảm à?”
“Anh muốn gì ở tôi?” Tôi rít vào mặt hắn.
Đầu ngửa ra, hắn bật cười thật to. “Cô làm như cô không thích tôi lắm nhỉ?”
Giống như những kẻ mắc chứng ái kỷ khác, EJ có thể vô cùng quyến rũ nếu hắn muốn. Đa số mọi người đều thích hắn ngay lần đầu gặp gỡ, nhưng cuối cùng họ đều nhận ra sự giả tạo ở hắn.
Còn tôi vừa gặp đã không thích hắn. Tôi chỉ tiếp tục tư vấn cho hắn vì mẹ hắn đã cầu xin tôi. Bây giờ tôi thấy hối hận vô cùng.
“Hãy giải quyết dứt điểm chuyện này đi.” Tôi khoanh tay trước ngực, cố không lộ ra là mình đang run rẩy. “Tôi sẽ lập tức viết cho anh một tờ séc. Anh muốn bao nhiêu?”
“À, tôi không bận tâm chuyện tiền bạc nữa.” Hắn vẫy vẫy tay. “Không biết cô nghe tin chưa, nhưng mà cha mẹ tôi đã bị tai nạn xe nghiêm trọng hồi tháng trước. Họ đã không qua khỏi.” Hắn bày ra vẻ mặt đau buồn giả tạo. “Và tôi là người thừa kế duy nhất của họ, cho nên... cô cũng biết đó.”
Tôi khoanh chặt hai tay. Lúc trước, hắn đã miêu tả cho tôi nghe đúng như thế khi hắn hình dung ra cái chết của cha mẹ mình. Mẹ tôi lái xe dở lắm. Một ngày nào đó, bà ấy sẽ lái xe chở ba tôi, rồi cứ thế lao thẳng vào một chiếc xe tải và cả hai đều chết. Và bây giờ chuyện đó đã thực sự xảy ra.
Cho dù tôi chưa từng thích EJ, nhưng tôi luôn nghĩ hắn và hại. Tôi thấy hổ thẹn vì tuy là bác sĩ tâm lý, nhưng tôi đã chịu đoán cho hắn sai hoàn toàn, và đó có lẽ là sai lầm đắt giá nhất tôi từng phạm phải trong sự nghiệp của mình. Nhưng lúc này, tôi đã biết sự thật.
Gã đàn ông này là một tên biến thái.
“Anh muốn gì?” Tôi nói, giọng khản đặc.
Nụ cười bỡn cợt trên môi EJ khiến tôi thật muốn vả vào mặt hắn. “Ái chà, tôi đã suy nghĩ rất lâu, rất cẩn thận về việc đó rồi, bác sĩ Hale.”
Tôi nuốt nước bọt. “Tôi sẽ kê đơn cho anh thêm thuốc oxycodone. Một lần nữa.”
Hắn khịt mũi vẻ khinh thường. “Xin lỗi nha, bác sĩ. Cái đó không có tác dụng gì nữa rồi. Sau cái trò bẩn thỉu của cô.”
“Anh muốn gì cứ nói thẳng ra đi.”
“Tôi muốn gì ư?” Hắn bước về phía tôi một bước, tôi liền lùi lại, vẫn khoanh chặt hai tay trước ngực. “Tôi muốn cô đó, Adrienne.”
Tôi thấy choáng váng. “Ý anh là muốn tôi tiếp tục tư vấn cho anh?”
“Cô muốn gọi là gì tuỳ cô.” Hắn sấn tới thêm một bước, nụ cười xấu xa vẫn còn trên môi. “Tôi muốn cô cởi hết quần áo ra và để cho tôi làm bất cứ điều gì mà tôi muốn với cô. Bất cứ điều gì.”
Hai đầu gối tôi muốn khuỵu xuống. “Không. Đừng hòng.”
“Đừng phản đối nhanh vậy chứ.” Hắn vươn tay ra định chạm vào tôi, tôi giật phắt lại. “Có thể cô sẽ thích đó – tôi bảo đảm. Chắc cô đã ngán tận cổ tên bạn trai mọt sách kia rồi. Nhất định là hắn rất dở chuyện giường chiếu.”
“Ra khỏi nhà tôi ngay,” tôi gầm gừ qua kẽ răng. “Đi ngay, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát.”
Chân mày hắn nhướng lên. “Cô có chắc là muốn làm như vậy không đấy?”
“Có.” Tôi hất mặt. “Nếu anh cảm thấy phải huỷ hoại tôi bằng đoạn video đó mới vừa lòng, thì cứ làm đi. Tôi không sợ đâu. Tôi sẽ không chiều theo ý anh nữa.”
“Ôi, Adrienne ơi là Adrienne,” hắn thở ra. “Đáng tiếc, chuyện này không còn chỉ liên quan tới cô nữa.”
Hắn lối ra chiếc điện thoại từ trong túi. Tôi trừng mắt nhìn trong lúc hắn bấm bấm lên màn hình. Sau một lúc, hắn chìa cái điện thoại về phía tôi. Tôi lắc đầu.
“Cầm đi.” Hắn ấn cái điện thoại vào ngực tôi. “Cô sẽ muốn xem cái này đó. Tôi bảo đảm”.
Lạy trời. Chuyện gì nữa thế này?
Hai tay tôi run lẩy bẩy, suýt thì đánh rơi cái điện thoại. Tôi nhìn xuống màn hình, một đoạn video đang được phát. Nhưng không phải là đoạn video quay hình tôi ở bãi đậu xe. Là một đoạn khác.
Đó là hình ảnh bên ngoài căn nhà của EJ. Một giây sau, một dáng người quen thuộc hiện ra. Là Luke. Anh ấy thọc tay vào túi quần, lôi ra chùm chìa khoá rồi mở khoá cửa trước. Sau đó hình ảnh chuyển sang bên trong căn nhà. Luke – sục sạo khắp các phòng, tìm kiếm chiếc máy tính. Sử dụng đồ mở thư để cạy ổ khoá trên một hộc tủ bàn giấy, rồi kéo ra cái máy tính xách tay. Ngồi xuống và bắt đầu quá trình thâm nhập vào máy tính của EJ.
Tất cả đều được quay lại rõ ràng.
“Cái này không có lợi lắm cho sự nghiệp của bạn trai cô nhỉ?”
Tôi thấy buồn nôn. Tôi cúi người và nôn khan, vì bao tử tôi chẳng có đủ đồ ăn để mà trào ra. EJ quan sát với vẻ mặt khoái trá, rồi phát cười ngất. “Úi chà, cô thật sự không thích lên giường với tôi vậy sao?”
“Làm ơn đừng hại anh ấy,” tôi hớp lấy hơi.
“Đây là lỗi của cô. Cô là người kéo anh ta vào chuyện này.” Hắn lắc đầu. “Tôi vẫn luôn muốn chuyện này. Ngay từ lần đầu tôi bước vào văn phòng và nhìn thấy cô mặc bộ vest khêu gợi đó, trông thật là nghiêm nghị với mái tóc búi chặt sau đầu. Hành xử như thể cô biết tất, hơn bất cứ ai – ít ra là biết hơn tôi. Mà tôi thì lúc nào cũng thích mấy cô em tóc đỏ.” Hắn nhìn chiếc điện thoại trong tay tôi với vẻ mặt thẳng thừng. “Nhưng đoạn video đầu tiên đó vẫn chưa đủ. Tôi biết cô sẽ không bằng lòng. Trừ khi tôi có thứ gì đó hay họ hơn. Vậy nên... cảm ơn cô vì đoạn video kia nhé.”
“Tôi xin anh,” tôi thì thào. “Tôi sẽ cho anh bất cứ cái gì khác. Thuốc, tiền…”
“Bây giờ tôi có người kê thuốc cho tôi rồi.” Hắn giật cái điện thoại khỏi tay tôi. “Tôi chỉ muốn cô thôi.”
Tôi chỉ biết lắc đầu.
“Cô biết sao không?” Hắn đút điện thoại vào túi. “Sao cô không dành mấy ngày suy nghĩ cho kỹ đi? Hãy nghĩ xem, liệu việc huỷ hoại cuộc đời cả hai người có đáng để đánh đổi một đêm ân ái với tôi không nhé.”
“Tôi không đổi ý đâu,” tôi thì thầm.
Hắn nghiêng đầu. “Tôi thì không dám chắc như vậy đâu.”
Nói rồi hắn xoay gót bước ra khỏi nhà tôi. Cánh cửa đóng sầm sau lưng hắn, chỉ tới khi đó tôi mới có thể ngồi phịch xuống ghế, cả người run rẩy không thể kiểm soát.
Tôi phải làm sao đây?