40 Tricia hiện tại
hiện tại
“Đừng nhúc nhích,” Ethan bảo tôi. Anh ấy phóng vào nhà bếp, tôi nhóng cổ lên vừa kịp lúc thấy anh ấy nhấc một con dao từ kệ để dao lên. Anh ấy muốn lấy con dao lớn nhất, một con dao xẻ thịt dài tầm hai tấc. Lưỡi dao sáng lên dưới ánh đèn trên trần bếp, và từ chỗ tôi nhìn sang thì quả thật hơi đáng sợ. Nhưng nói cho cùng, chúng tôi đâu biết kẻ đột nhập có gì trong tay. Nếu hắn có súng, thì con dao kia cũng không ích lợi gì.
Anh ấy bảo tôi đừng cử động, nhưng không đời nào tôi ngồi đây trong lúc chồng mình có thể bị bắn chết. Tôi nhấc chân khỏi chậu nước ấm và chạy theo sau anh ấy, để lại những vệt nước sau lưng.
Ethan tới cửa phòng làm việc chỉ trước tôi một giây. Hai mắt anh ấy trợn to trước thứ mà anh ấy nhìn thấy trong phòng, mấy ngón tay trắng bệch vì siết chặt cán dao. “Đứng im,” tôi nghe anh ấy thét. “Giơ tay lên!”
Tôi nhìn vào phòng làm việc qua vai anh ấy. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tôi vẫn bị sốc khi thấy một người đàn ông đang đứng giữa phòng, hai bàn tay run rẩy đang giơ cao. Hắn có mái tóc ngắn tối màu, thưa thớt, đã lâu không cắt tỉa, cùng với hàm râu rậm rạp trên cằm. Trên người hắn là một chiếc quần jean xanh mòn vẹt, một chiếc áo thun có ống tay bị thủng một lỗ.
Trông hắn không khác gì một kẻ vô gia cư, ngoại trừ việc có đeo kính cận, nhìn không phù hợp với ngoại hình một chút nào.
“Mày là ai?” Ethan rít.
“Tôi...” Giọng nói của gã đàn ông khào khào, như thể đã lâu rồi chưa mở miệng nói chuyện. “Tôi...”
“Mày là kẻ nào?”
“Tôi chỉ cần một chỗ ở tạm đêm nay thôi,” hắn nói giọng ồm ồm. “Tôi không có nhà, tôi... tôi không biết có người ở đây.”
Ethan và kẻ lạ mặt nhìn nhau với vẻ thận trọng. Nhưng tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Đúng như những gì tôi đã nghĩ. Một người vô gia cư vào nhà ở tạm vì hắn nghĩ nhà vô chủ. Và có vẻ hắn không có vũ khí, cũng không say xỉn hay điên khùng gì. Dù cao hơn Ethan, nhưng trông hắn không có cơ bắp hay đáng sợ gì mấy – hắn gầy như que củi, như thể đã nhiều năm chưa được ăn một bữa tử tế.
Nhưng giọng nói của hắn sao nghe quen tai lắm.
“Xin lỗi.” Gã đàn ông hắng giọng để gạt đi chút đờm vướng ở cổ. “Bên ngoài trời lạnh quá nên tôi... Nhưng mà xin lỗi vì tôi đã lẻn vào đây. Tôi... tôi sẽ đi ngay.”
Tôi thoáng thấy thương cảm. Trong tiết trời mùa đông như thế này, không có nhà quả thật không dễ dàng gì. Tôi nửa muốn bảo hắn ta ở lại thay vì tống hắn ra ngoài trời lạnh giá. Nhưng tôi cũng cảm thấy lời hắn có phần đáng nghi.
Có vẻ Ethan cũng có suy nghĩ như vậy. Tay anh ấy vẫn siết chặt con dao không buông. “Vậy mày đang làm gì trong phòng làm việc này thế?”
Anh ấy nói đúng trọng tâm quá. Nếu gã đàn ông này chỉ ở nhờ trong nhà, thì chẳng phải hắn nên trốn ở đâu đó sao? Tại sao lại lởn vởn ở nơi có thể dễ bị phát hiện như nơi này chứ?
Rồi tôi nhận thấy hắn đang đứng rất gần cánh cửa hộc bí mật dưới sàn, mà may mắn là đã được đóng lại. Tôi chợt hiểu ra âm thanh mà chúng tôi nghe ban nãy là gì.
Là âm thanh sập cửa hộc bí mật.
“Tôi... tôi chỉ muốn xem tiếng ồn ban nãy là gì thôi,” gã đàn ông lắp bắp nói.
Có lẽ lời này có thể giải thích được lý do hắn ở trong phòng làm việc. Nhưng không giải thích được tại sao bức chân dung của Adrienne Hale lại được treo trở lên tường vào giữa đêm. Chỉ có một lý do cho việc đó mà thôi.
“Anh là Luke,” tôi nói. “Anh là bạn trai của Adrienne Hale.”