Chương 5
“Không có ai hết,” Ethan thông báo. Anh bật công tắc bên trong căn phòng cuối, làm khoảng không gian sáng lên. Phòng này lớn hơn nhiều so với những phòng kia, nhìn giống một phòng ngủ lớn. Có một cái giường cỡ lớn giữa phòng, đầu giường bằng gỗ có chạm trổ. Trên giường đã có sẵn chăn nệm, khi tôi vươn một ngón tay chạm vào tấm trải giường màu kem viền đỏ, nó cũng phủ một lớp bụi dày.
“Không có ma nào.” Anh đẩy nhẹ cửa phòng tắm ra, nhìn vào. “Không có ai trốn trong phòng tắm luôn.”
“Em thấy rồi.”
Anh ấy nghịch nghịch chuôi dao. “Vậy em hài lòng chưa? Hay em muốn anh kiểm tra dưới gầm giường luôn?”
Tôi không cần anh ấy kiểm tra dưới gầm giường, nhưng vẫn nên kiểm tra phòng thay đồ. Tôi nắm lấy tay nắm bằng vàng sáng choang của một cánh cửa ở gần phòng tắm, giật mạnh cho mở ra. Như tôi đã nghi ngờ, đây là một phòng thay đồ lớn. Lại một sự xa xỉ mà chúng tôi không có được ở căn hộ Manhattan.
Rất nhiều trang phục nhìn có vẻ đắt tiền xếp thành nhiều hàng bên trong căn phòng lớn – tôi thấy mác của những thương hiệu như Gucci, Louis Vuitton, và Versace. Và có một mùi nước hoa ngòn ngọt thoang thoảng trong căn phòng giống như một hầm mộ này – tôi nghĩ là nước hoa Chanel.
Tôi lướt ngón tay trên bề mặt một chiếc áo dài tay treo trên giá – áo lông dê.
Chiếc áo này, hơn bất kỳ thứ gì khác, là bằng chứng cho việc bác sĩ Adrienne Hale đã chết. Bởi vì không có người phụ nữ nào bằng lòng rời khỏi nơi này mà không mang theo chiếc áo tuyệt vời này.
“Mãn nguyện chưa, Tricia?”
Tôi dứt tay ra khỏi chiếc áo lông dê. “Em chỉ không hiểu tại sao lúc trước lại có ánh đèn?”
“Có lẽ đó là một cái đèn bị cháy bóng?”
Tôi lắc đầu. “Không thể nào. Tụi mình đã bật hết toàn bộ đèn trên cao, cái nào cũng sáng hết mà.”
“Vậy có thể là đèn để bàn.”
Tôi quắc mắt nhìn anh.
Ethan giơ hai tay lên trời. “Anh thật không biết em muốn anh nói gì nữa đây. Mình đã kiểm tra từng căn phòng rồi còn gì. Mình đã xem qua phòng thay đồ. Ở đây không có ai cả.”
Tôi không cãi được. Anh ấy nói đúng, chúng tôi đã kiểm tra từng phòng và kiểm tra kỹ nhất có thể rồi. Nếu có ai ở đây, thì người đó không muốn bị chúng tôi tìm thấy. Có lẽ chúng tôi không tìm thấy họ thì tốt hơn.
“Thôi được,” tôi nói. “Đi ăn tối thôi nào.”
Ngoại trừ một việc, nếu tối nay chúng tôi phải ngủ trong một căn phòng trên này, tôi chắc chắn sẽ khóa cửa phòng. Và tìm đồ chặn lại phía trong nữa.
Khi chúng tôi theo cầu thang xoắn trở xuống tầng trệt, tôi không thấy mọi chuyện khá hơn gì mấy. Mà thực ra, tôi càng bất an nhiều hơn. Tôi thề mình đã nhìn thấy ánh đèn từ bên ngoài ngôi nhà, và việc khi nãy không có ngọn đèn nào được mở lên thật khiến tôi đứng ngồi không yên. Tôi không hiểu nổi tại sao Ethan không có vẻ gì là lo lắng. Có lẽ chỉ là anh ấy giỏi che giấu mà thôi.
Sau khi đặt chân xuống lầu, tôi chú ý thấy một căn phòng nằm ở xa xa, ngay bên cạnh cầu thang, cửa đang hé mở. Tôi đẩy nhẹ cánh cửa để mở hết ra, và phải hít vào một hơi nhẹ. Ethan đứng im đầy cảnh giác.
“Sao vậy?” anh hỏi.
Tôi nheo mắt nhìn vào trong căn phòng mới. Giống như nhiều phòng khác trong ngôi nhà, phòng này to đùng. Tựa như phòng khách, khắp các vách tường đều có kệ sách, toàn bộ đều chất đầy sách. Tôi nghĩ mình chưa từng thấy nhiều sách như vậy trong đời. Cạnh cửa sổ ở góc phòng là một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ gụ, sau bàn đặt một chiếc ghế da, trên mặt bàn là một chiếc máy tính để bàn bụi bặm. Món đồ nội thất cuối cùng trong phòng là một chiếc sô pha lớn bằng da. Có thể thấy bác sĩ Adrienne Hale có đam mê với đồ nội thất bọc da.
“Chỗ này chắc là phòng làm việc của cô ấy,” tôi thì thầm. Ethan liếc nhìn quanh, vẻ mặt tán thưởng.
“Khi tụi mình sống ở đây, anh có thể dùng chỗ này làm phòng làm việc.”
“Ừm...” Tôi không muốn làm anh ấy thất vọng khi nói, vào lúc này, không đời nào tôi sẵn lòng cân nhắc chuyện sống ở đây. Bởi vì cả đời tôi sẽ nhấp nhổm không yên vì có một người lạ đang lẩn khuất đâu đó trong một góc tối trên lầu một. “Được thôi.”
“Hầu như không cần thay đổi gì hết.” Anh ấn bàn tay lên ghế sô pha, kiểm tra tình trạng chiếc ghế. “Ừ, anh sẽ dẹp hết mớ sách ở đây. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì căn phòng rất hoàn hảo.”
“Phải. Hoàn hảo.” Một trăm năm nữa đi cưng.
Ethan nghiêng người tới hôn lên má tôi. “Anh đi làm bánh mì kẹp cho xong đây. Em cứ xem qua thư viện của cô ta đi.”
Tôi chưa kịp phản đối thì Ethan đã ra khỏi phòng để trở lại nhà bếp. Tôi muốn đi theo anh ấy, nhưng hai chân tôi như đeo đá. Văn phòng này, hơn toàn bộ phần còn lại của ngôi nhà, khiến tôi lạnh xương sống.
Đây là nơi cô ấy đã làm việc. Tôi dám bảo đảm cô ấy đã ở trong căn phòng này vào ngày cô ấy biến mất. Hơn cả căn phòng ngủ lớn, phòng làm việc này cho tôi cảm giác luôn có sự hiện diện của cô ấy.
Tôi bước tới chiếc bàn gỗ. Văn phòng cũng bụi bặm, nhưng đỡ hơn so với phòng khách. Chỉ có một lớp bụi mỏng trên bàn và bàn phím máy tính. Tôi rút một tờ từ một hộp khăn giấy để trên bàn và lau lên màn hình máy tính màu đen. Rồi tôi lau bụi trên bề mặt chiếc ghế da.
Tôi ngồi xuống ghế, nó kêu cọt kẹt như sắp gãy dưới sức nặng của tôi. Đây có phải là nơi bác sĩ Hale đã viết cuốn sách Giải phẫu cơn sợ hãi không? Trong một thời gian, có vẻ như mọi người trên cả nước đều đã đọc cuốn sách ấy. Nó là cuốn sách hàng đầu. Mà cô ấy lại chẳng được tận hưởng thành quả vì chẳng bao lâu sau khi sách được phát hành, cô ấy đã biệt tăm biệt tích.
Tôi quan sát những thứ có trên bàn. Cô ấy có một cái ống cắm bút hình não người, đang cắm đầy bút bi. Bàn phím máy tính là dạng bàn phím công học, nó cong để hai bàn tay cô ấy có thể đặt ở vị trí tự nhiên hơn. Và còn một món đồ khác trên bàn khiến tôi chú ý.
Một cái máy cát-sét thu âm.
Đã lâu lắm rồi tôi chưa thấy lại máy cát-sét thu âm. Tôi chỉ nhớ mang máng là ba mẹ tôi có một cái hồi tôi còn nhỏ xíu, nhưng chỉ vậy thôi. Một món đồ công nghệ lỗi thời. Tôi thổi đi lớp bụi trên máy và nâng nó lên, tò mò không biết bác sĩ Hale đã nghe cái gì trước khi mất tích.
Nhưng cái máy trống không. Cũng phải thôi, chắc chắn cảnh sát đã lấy hết băng thu âm bên trong để làm chứng cứ.
“Tricia! Bánh mì xong rồi nè em!”
Giọng Ethan bay theo hành lang vào trong phòng làm việc. Tôi đặt cái cát-sét xuống bàn, ra khỏi phòng làm việc để ăn tối cùng chồng.