41 Adrienne ngày trước
ngày trước
Tối nay Luke đã nấu bữa tối cho hai chúng tôi. Anh ấy làm món gà sốt vang Marsala. Những miếng ức gà ướp sốt rượu vang Marsala, bơ, và tỏi. Mùi thơm nức mũi, nhưng tôi vẫn chưa cắn lấy một miếng. Tôi đã chọc chọc món gà suốt mười lăm phút, giả vờ như đang ăn dù tôi không hề thèm ăn chút nào.
“Gà của em chín quá hay sao thế?” Luke nhướng cổ nhìn mẩu thịt gà tôi đã cắt ra. “Miếng của anh rất vừa, nhưng miếng của em hơi mỏng. Khô quá phải không?”
“Không đâu.” Tôi cười gượng. “Ngon lắm. Thật đấy.”
“Vậy tại sao nãy giờ em vẫn chưa ăn?” Anh ấy cau mày. “Em bị bệnh à? Đau đầu?”
Đã hai ngày kể từ khi EJ nói ra điều hắn muốn tôi thực hiện. Tối qua tôi cũng không cho Luke đến nhà, nói rằng tôi vẫn còn bị cơn đau đầu hành hạ. Nhưng tôi không thể từ chối anh ấy mãi, nên hôm nay anh ấy đã đến.
Tôi đã cố gắng xua EJ ra khỏi đầu, nhưng không được. Tôi không nghĩ được chuyện gì khác ngoài chuyện EJ sẽ huỷ hoại cuộc đời hai chúng tôi nếu tôi không thực hiện điều hắn muốn. Nhưng làm sao tôi làm được cơ chứ? Cái suy nghĩ để cho gã đàn ông đó chạm vào mình làm tôi phát bệnh. Còn chưa kể đến việc tôi không thể hình dung ra mình sẽ ở bên cạnh người nào khác ngoài Luke. Mấy ngày trước, tôi đã nghĩ có lẽ anh ấy là người mà tôi muốn sống chung cả đời...
Nhưng hai hôm nay, trong đầu tôi chỉ có mỗi sự việc tồi tệ kia mà thôi. Và tôi đã kết luận rằng chỉ có một giải pháp cho vấn đề đó.
Tôi đặt nĩa xuống, đẩy dĩa thức ăn ra, và nhìn Luke chăm chăm qua mặt bàn. Anh ấy đẩy gọng kính cao lên trên sống mũi, vẻ mặt tò mò. Hai tay tôi đặt trên bàn trước mặt.
“Chúng ta có một rắc rối,” tôi nói.
Anh ấy gật đầu vẻ thấu hiểu. “Em không muốn anh dọn đến sống ở đây.”
Trời, anh ấy đang nghĩ chuyện này ư? “Anh à...”
“Không sao đâu,” anh ấy vội vàng nói. “Anh biết là hơi gấp gáp. Anh hiểu mà. Anh cũng không muốn thúc giục em. Dĩ nhiên là anh rất muốn sống cùng với em, nhưng nếu em muốn đợi thêm một thời gian nữa cũng được.”
Anh ấy làm tôi đau lòng quá, vì những gì tôi muốn chính là sống với người đàn ông này. Ở bên anh ấy cả đời. Tôi chưa từng có cảm giác này – chưa từng nghĩ là mình sẽ có cảm giác này – và thật không thể chịu nổi khi một tên xấu xa bỉ ổi hay thù vặt sắp huỷ hoại mối quan hệ duy nhất có ý nghĩa trong đời tôi. “Luke...”
Anh ấy vươn tay, nắm lấy hai bàn tay tôi, tách chúng ra. “Nghe anh nói này, Adrienne. Sau khi Darcy mất, thật lòng anh chưa từng nghĩ sẽ yêu ai khác nữa. Nhưng rồi anh gặp em, anh... anh liền biết ngay em chính là người ấy.” Anh ấy siết chặt tay tôi. “Anh vừa nói đó, nếu em muốn có thêm thời gian cũng không sao cả. Anh sẽ chờ, dù cho là bao lâu.”
Hai mắt tôi ngấn nước. “Không phải chuyện đó đâu anh. Em muốn anh đến sống cùng em lắm. Nhưng mà…”
Hai chân mày anh cau lại. “Nhưng mà cái gì?”
“Đoạn video đó còn một bản sao nữa,” tôi buột miệng.
Trong một thoáng, không gian im ắng đến nỗi nghe rõ cả tiếng máy điều hòa đang chạy. Hai hàm răng Luke nghiến chặt khi anh ấy tiếp nhận thông tin này. “Cái gì chứ?”
“Nhất định hắn đã sao ra một bản và lưu ở đâu đó.” Tôi cắn môi. “Hắn đã gửi cho em. Với lại... hắn giận dữ lắm.”
Luke giật tay ra khỏi tay tôi, vẻ mặt yêu thương biến mất. “Thì anh đã nói là có khả năng đó mà. Chúng ta chỉ xóa được những bản sao trên máy tính và điện thoại của hắn.”
Luke không chỉ làm có mỗi chuyện đó. Anh ấy nói mình không tìm kiếm những bản sao khác, nhưng anh ấy thực sự có tìm. Trong đoạn video mà EJ cho tôi xem, tôi đã thấy anh ấy tìm trong mấy hộc tủ.
“Tóm lại,” tôi nói, “hắn lại ra yêu sách. Hăm dọa em.” Tôi không thể nào cho Luke biết hắn muốn gì. Chuyện đó thật đáng xấu hổ. Cứ để anh ấy tin rằng hắn muốn tiền. “Chuyện này sẽ chẳng bao giờ kết thúc.”
Anh ấy thở dài. “Ừ. Anh... cũng không biết phải nói gì. Anh nghĩ em không nên thỏa hiệp với hắn.”
“Đoạn video đó sẽ huỷ hoại em mất.”
“Hắn đang huỷ hoại em rồi. Hắn đang kiểm soát cuộc đời em. Em không thể để hắn làm như vậy với mình được.”
Tôi hít vào một hơi. “Em biết chứ. Anh nói đúng. Hắn sẽ dùng nó để thao túng em cả đời. Chỉ cần hắn còn sống.”
Tôi để cho những từ cuối cùng ấy lơ lửng trong không khí. Gương mặt Luke đầy vẻ khó hiểu. “Em... em đang nói cái gì vậy, Adrienne?”
“Em nghĩ là anh biết em đang nói gì mà.”
“Em muốn nói...?” Anh ấy lắc đầu nguầy nguậy. “Em nghe này, cứ để hắn công khai đoạn video đó nếu hắn muốn đi. Hãy chấp nhận hậu quả.”
“Vậy là em nên để hắn huỷ hoại cuộc đời mình chăng?”
“Không phải... ý anh là, anh nghĩ đoạn video đó không thể phá huỷ cuộc sống của em đâu.” Anh ấy cựa quậy trên ghế. “Em có thể thay đổi câu chuyện theo hướng có lợi cho mình.”
“Không. Em không thể.”
Anh ấy nhăn mặt. “Anh không biết nói sao nữa. Em đâu có lựa chọn nào khác. Đâu còn cách nào nữa.”
“Còn một chuyện khác nữa.” Tôi so vai, biết rằng tôi đã đi đến bước đường mà mình không thể quay lại được nữa. “Hắn còn một video khác.”
Hàng mi dài của Luke khẽ rung rinh. “Một cái khác...?”
“Một đoạn video quay anh.”
“Anh?”
“Hắn có video quay lại hình ảnh anh đột nhập vào nhà hắn và thâm nhập máy tính của hắn.” Chữ nghĩa trôi tuột ra khỏi miệng tôi. Tôi chỉ muốn nói cho dứt chuyện này. “Nó còn có cảnh anh phá ổ khoá bàn làm việc của hắn bằng dụng cụ mở thư nữa.”
Mặt Luke cắt không còn giọt máu. “Trời đất..”
“Em rất tiếc, Luke à.”
“Tiếc ư?” Gương mặt tái nhợt vừa nãy của anh ấy lúc này đang ửng lên hai điểm đỏ bên má. “Anh đã nói là anh không muốn làm việc đó mà. Anh đã nói làm vậy là sai trái. Anh đã nói tụi mình sẽ gặp rắc rối lớn mà. Anh có nói không hả?”
“Không,” tôi lí nhí đáp.
Đầu anh ấy gục vào hai lòng bàn tay, ngón tay xoa xoa hai thái dương. “Không thể tin nổi. Thật không thể tin nổi.”
“Em biết. Em xin lỗi anh.” Tôi bê ghế sang bên kia bàn để ngồi gần anh ấy. “Gã này là một kẻ khốn nạn. Em rất ghét khi hắn làm như vậy với chúng ta.”
Luke làu bàu đáp lại.
Tôi hạ thấp giọng. “Nếu chúng ta diệt trừ hắn…”
Tôi quan sát nét mặt của Luke. Liệu anh ấy có đồng ý không? Trong thí nghiệm của Milgram, có hơn một nửa số đối tượng đã thực hiện cú sốc điện 450V đó – mức hiệu điện thế có thể gây chết người nếu là thật. Họ không muốn làm, nhưng họ đã thực sự ra tay. Tất cả chỉ vì họ được ra lệnh làm như thế.
Anh ấy ngẩng đầu lên. “Anh không biết em đang nói gì.”
“Em nghĩ là anh biết mà.” Tôi cố ý dừng lại để những lời ấy ngấm vào tai Luke. “Đó là lựa chọn duy nhất của chúng ta, Luke à.”
“Không phải. Không hề.”
“Chỉ cần hắn còn sống, hắn sẽ dùng nó để thao túng chúng ta vĩnh viễn,” tôi nói. “Anh đâu có muốn như vậy, đúng không? Chỉ có một cách để bảo đảm hắn không thể làm hại chúng ta.”
“Không. Tuyệt đối không.”
“Nghĩ kỹ đi. Tụi mình còn cách nào khác đâu?”
Nhìn anh ấy như muốn bệnh. “Em làm ơn đừng nói nữa.”
“Đó là lựa chọn duy nhất.”
Luke đập hai tay xuống bàn, mạnh tới nỗi muỗng đĩa khua loạn xạ. “Anh sẽ không giết ai hết, Adrienne. Được chưa?”
Tôi giật bắn mình. Hẹn hò với Luke bốn tháng qua, tôi chưa từng nghe anh ấy lớn tiếng như vậy. Có lẽ tôi chưa từng thấy anh ấy giận dữ như vậy, nhưng nói cho cùng, anh ấy có quyền giận.
Anh ấy đẩy chiếc ghế đang ngồi ra sau, chân ghế cà trên mặt sàn. Gương mặt anh đỏ bừng, mạch ở thái dương phập phồng dữ dội. Thậm chí anh ấy không thèm nhìn tôi. “Anh phải ra khỏi đây.”
“Luke...”
Tôi cố rướn người chạm vào anh ấy, nhưng anh ấy kiên quyết gạt tôi sang bên. Anh ấy đi thẳng ra cửa chính, ngôi nhà rung lên khi anh ấy sập mạnh cửa lại. Tôi nháo nhào chạy tới cửa chỉ vừa kịp lúc nghe tiếng gầm của động cơ xe. Tôi mở cửa ra, nhìn đèn hậu xe anh ấy biến mất ở đằng xa.
– Thế là hết. Anh ấy có thể tha thứ khi tôi bảo anh ấy thêm nhập vào máy tính của EJ, nhưng chuyện này thì không. Tôi đã nhìn thấy điều đó trong mắt anh ấy – tôi đã đẩy anh ấy đến giới hạn cuối cùng. Không biết tôi có bao giờ gặp lại anh ấy hay không. Nhưng tôi chẳng thể nào trách anh ấy.
Tôi đã mất Luke. Người đầu tiên mà tôi yêu, vậy mà tôi lại phá hỏng tất cả.
Tôi đóng cửa, tựa lưng vào đó. Để mặc cho nước mắt chảy dài, tôi nguyền rủa cái khoảnh khắc tôi trông thấy EJ. Lẽ ra tôi nên kiên quyết từ chối mẹ hắn. Tôi đã biết hắn sẽ đem lại rắc rối cho mình. Tôi đã biết điều đó ngay cái giây phút tôi nhìn thấy hắn.
Tôi đã giết chết mối quan hệ của chính mình và Luke, nhưng tôi tuyệt đối không để anh ấy trở thành nạn nhân của gã khốn nạn này. Tôi sẽ xử trí vấn đề này. Tôi sẽ tự tay mình xử trí nó.