42 Tricia hiện tại
hiện tại
Một người đã quen nói dối sẽ có thể phủ nhận lời tôi. Nhưng gã này không giỏi khua môi múa mép. Tôi biết ngay khi nhìn những nếp nhăn trên gương mặt hắn hằn sâu hơn và chút màu sắc còn sót lại biến mất hoàn toàn. Tôi đã đoán đúng. Gã này chính là người tôi đã nghe trong cuốn băng. Người muốn hôn Adrienne Hale.
“Mày là tên bạn trai à?” Ethan vẫy con dao trong tay. “Mày là người đã giết ả bác sĩ tâm lý kia à?”
Gã đàn ông, Luke, lắc đầu như trống bỏi. “Không, tôi... ý là, phải, đúng, Adrienne là bạn gái của tôi. Nhưng tôi không có giết cô ấy. Tôi yêu cô ấy. Không đời nào tôi...”
Ethan híp mắt lại. “Vậy nói xem, mày làm gì ở đây?”
Gã ta chà xát hai bàn tay lên ống quần jean. “Tôi nói rồi mà. Tôi không có nhà, mà ngôi nhà này lại vắng chủ, nên tôi đã đến ở đây.”
“Tại sao mày không có nhà?”
“Vì cuộc đời của tôi đã chấm dứt hoàn toàn khi báo chí gọi tôi là kẻ giết người.” Hắn nhìn lên – đến giờ tôi mới nhận ra đổi mắt hắn đỏ ngầu. “Họ lôi tôi xuống vũng bùn đó. Dù không có chút bằng cớ nào. Tôi không giết cô ấy. Nhưng công ty đã sa thải tôi, tôi cũng không tìm được công việc ở chỗ nào khác. Gia đình cũng không trợ giúp tôi. Thậm chí họ còn nghĩ tôi...” Giọng hắn vỡ ra. “Nên tôi thất nghiệp, không tiền không bạc. Chuyện là vậy đó.”
Ethan nhìn gã đàn ông trừng trừng, khóe miệng nhíu chặt. “Tao không tin lời mày.”
Luke buông thõng hai cánh tay. “Anh không tin tôi? Anh nghĩ tôi...”
“Giơ tay lên.”
Luke chết lặng giữa chừng câu nói. Giọng Ethan thật đáng sợ, gã ta vội vàng giơ hai tay lên lần nữa. “Được. Xin lỗi. Nhưng tôi nói sự thật mà.”
“Hoặc có thể là...” Thái dương Ethan phập phồng. “Có thể tối qua mày cố tình tới đây. Có thể mày phát hiện ra ngôi nhà này đã bị phát mại, mày biết mày phải vứt xác của Adrienne Hale đi trước khi có người phát hiện ra.”
Miệng Luke há hốc. “Cái gì? Không có. Tôi đâu có biết...”
“Khi tụi tao ra khỏi nhà lúc trước,” Ethan tiếp tục, “mày hy vọng có thể nhanh chóng vứt cái xác đi trước khi tụi tao trở lại.”
Nhìn Luke giống như muốn phát bệnh. “Không đâu. Không phải... Nghe này, tôi còn không biết xác cô ấy ở trong đây mà.”
“Phải rồi.”
“Tôi không biết thật!” Luke lại định hạ tay xuống, nhưng trước nét mặt của Ethan, gã giơ cao hơn. “Tôi không biết thật mà. Nhưng khi tôi nghe tiếng hét, tôi cứ nghĩ... Tôi phải tới xem sao. Adrienne... cô ấy cứ thế biến mất không dấu vết. Vốn dĩ tối đó chúng tôi có hẹn gặp nhau. Tôi không... Cô ấy không thể nào cứ vậy mà bỏ đi được. Cô ấy không phải người như vậy.” Gã ta nhìn xuống sàn, nét mặt nhăn nhúm vì đau buồn. “Tôi yêu cô ấy. Trước đây tôi mãi không biết được cô ấy đã xảy ra chuyện gì.”
Nước mắt dâng lên trong mắt tôi. Gã ta đang nói thật – hoặc là kỹ năng diễn xuất của hắn đã tiến bộ vượt bậc trong mười phút qua. Nhưng vẻ mặt của chồng tôi vẫn lạnh băng.
“Nhảm nhí. Tao không tin dù chỉ một chữ.”
“Ethan,” tôi nói, “em tin gã.”
“Thật đấy à?” Anh ấy hỏi với giọng kẻ cả. Tôi chỉ mới thấy mặt này trong tính cách của chồng mình vài lần, và tôi không thích nó. “Vậy cứ cho là chúng ta tin lời bịa đặt của gã đi. Rồi sao nữa? Cứ để gã thong dong trong nhà, tin rằng gã là người hiền lành tử tế, sẽ không giết chúng ta khi chúng ta đang ngủ phải không?”
Anh ấy nói có lý. Tôi tin rằng Luke vô hại. Nhưng có tin đến mức đánh đổi tính mạng mình không?
Không.
“Vậy mình nên làm gì bây giờ?” Tôi hỏi.
Ethan nhìn một lượt khắp trên dưới gã đàn ông đứng trước mặt chúng tôi.
“Chúng ta trói hắn lại.”
Luke lảo đảo lùi lại khi nghe lời này, mắt đầy vẻ sợ sệt. Không biết gã có định bỏ chạy hay không. Tôi nghĩ gã sẽ không chạy được đâu. Ethan có dao, mà cho dù không có dao, anh ấy vẫn có thể đấu tay không với Luke. Chồng tôi có tập thể hình. Bắp tay anh ấy cuồn cuộn, có thể nhìn thấy chúng lấp ló dưới ống tay áo.
“Trong bàn làm việc có băng keo đấy,” tôi nhớ ra. “Anh muốn em đi lấy không?” Tôi không muốn Ethan lục lọi mấy hộc tủ và phát hiện ra đống băng ghi âm.
“Ừ.” Ethan vẫy con dao trước mặt Luke. “Nằm xuống ghế. Ngay.”
Tôi rùng mình trước cái cách chồng mình nắm quyền chủ động trong tình huống này. Tôi chưa từng nghĩ Ethan sẽ phản ứng ra sao trong một tình huống căng thẳng tột bực như thế. Ấn tượng thật.
Luke thấy rõ là Ethan không đùa. Gã ngoan ngoãn nằm ngửa ra ghế sô pha. Tôi lấy cuộn băng keo trong tủ ra rồi bắt đầu trói chân gã lại. Tôi quấn băng keo quanh mắt cá chân, ngay phía trên đôi giày thể thao cũ kỹ mà trước đây dường như là màu trắng nhưng hiện tại đã thành ra một màu xám như bùn.
“Đưa hai tay ra,” Ethan quát gã.
Vẻ sợ hãi hiện ra trong mắt Luke. “Làm ơn đừng mà.”
“Đưa tay ra.” Ethan gật đầu với tôi. “Tricia, nhớ trói thật chặt để hắn không thoát được.”
Tôi khuỵu xuống cạnh Luke để trói hai bàn tay gã lại bằng băng keo. Tôi đánh bạo nhìn mặt hắn, trong một giây thoáng qua, ánh mắt chúng tôi gặp nhau. Cái lắc đầu của hắn khó mà nhận ra được. Làm ơn, đừng.
Tôi nhìn tránh đi. Tôi không thể làm gì khác hơn. Ethan nói đúng – chúng tôi không thể để gã lang thang trong nhà trong khi chúng tôi còn mắc kẹt ở đây.
Tôi sẽ thấy dễ thở hơn một khi Luke bị trói trên ghế. Sẽ không còn những tiếng đổ vỡ bí ẩn trong nhà nữa. Tôi sẽ không phải lo lắng có người từ trên gác mái lẻn xuống sát hại hai vợ chồng.
“Bây giờ các người định làm gì hả?” Luke hỏi. Dù đang nằm, nhưng trông gã cực kỳ chật vật – một người bị trói hai tay hai chân với nhau thì không thể khác được. Gã ngọ nguậy, cố gắng thay đổi tư thế, nhưng quá khó khăn.
“Không phải chuyện của mày,” Ethan vặn lại. “Nào, Tricia. Đi thôi.”
Tôi theo Ethan ra khỏi phòng làm việc, anh ấy đóng cửa khi chúng tôi ra ngoài. Chỉ khi cửa đã đóng, anh ấy mới hạ cánh tay đang cầm dao xuống, và đặt con dao lên kệ sách gần đó. Toàn bộ sự căng thẳng dường như biến mất khỏi người anh ấy ngay tắp lự.
“Tụi mình phải ra khỏi đây thôi,” anh ấy nói. “Ngay tối nay. Anh không muốn chờ tới sáng mai nữa. Anh không muốn ngủ dưới một mái nhà với gã đó.”
“Em cũng không muốn.” Một gã đàn ông bị trói trong căn phòng bên dưới phòng chúng tôi là một tình huống rất đáng lo ngại. Tôi sẽ không tài nào ngủ được. “Nhưng tụi mình phải làm sao?”
“Anh có thể đi tìm người giúp.”
Tôi thấy không yên tâm. “Ethan, đừng...”
“Em nghe anh nói này.” Anh ấy giơ lên một ngón tay. “Từ đây ra tới đường lớn chỉ hơn một cây số thôi. Anh có thể đi bộ ra đó, rồi ngoắc một chiếc xe nào đó nhờ họ giúp. Hoặc là điện thoại có thể bắt được sóng ở ngoài đó. Có khi anh chẳng cần ra tới đường lớn nếu điện thoại hoạt động lại được.”
Tôi hoài nghi nhìn ra một khung cửa sổ. Bên ngoài có rất nhiều tuyết. Hơn nữa, từ một tiếng đồng hồ trước, trời đã bắt đầu tối rồi. Tối đen như mực. Không có đèn đường hay đèn từ những ngôi nhà lân cận hay là bất kỳ ánh sáng nào ở bất kì đâu bên ngoài khu đất này. Lỡ anh ấy đi lạc thì sao đây? Lỡ anh ấy bị cóng tới chết thì sao?
Tôi nắm chặt cánh tay Ethan, móng tay bấm sâu vào da anh ấy. “Anh làm ơn đừng đi.”
“Anh không sao đâu,” anh ấy an ủi tôi bằng sự tự tin mà tôi không có được. “Anh có áo khoác ấm với một đôi giày tốt nữa. Anh cá là chỉ cần chừng nửa tiếng để ra tới đường lớn.”
“Anh để em một mình ở đây?” Cổ tôi nghẹn ứ một cục. “Với gã đó?”
“Hắn tạm thời bị trói rồi.”
Đầu tôi lắc như trống bỏi, nhưng tôi đã thấy sự quyết tâm trong đôi mắt của chồng mình. Không có cách nào thuyết phục anh ấy đừng làm như vậy.
“Anh sẽ trở lại trong vòng một tiếng, tối đa là hai tiếng,” anh ấy nói. “Anh hứa đó.”
Tôi áp lòng bàn tay lên bụng. Vẫn còn phẳng lắm – chưa có dấu hiệu bầu bí. Trong những tháng sắp tới, bụng tôi sẽ ngày càng lớn hơn với sinh linh bé nhỏ mà chúng tôi tạo ra, đang phát triển bên trong cơ thể tôi. Dù rất háo hức với hành trình phía trước, nhưng tôi không muốn trải qua nó một mình. Tôi không thể hình dung nổi cuộc sống của mình mà không có Ethan thì sẽ ra sao.
“Anh nhớ cẩn thận đó,” tôi thì thầm.
“Em đừng lo,” anh nói. “Anh sẽ về trong vòng một tiếng.”
Anh ấy chồm người tới hôn tôi, một lời cầu nguyện âm thầm thốt ra khi tôi cảm nhận hơi thở nóng hổi của anh trên mặt. Xin đừng để lần này là lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh ấy. Nếu có chuyện gì xảy ra cho anh ấy, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.
“Em không được vào căn phòng đó, dù vì bất cứ lý do nào.” Ethan đanh giọng. “Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Được không, Tricia?”
“Được,” tôi đồng ý.
“Hắn đang bị trói rồi. Hắn chỉ có thể làm hại em nếu em tháo băng keo cho hắn.”
“Em biết rồi.”
Nét nghi ngờ thoáng hiện ra trên mặt Ethan, nhưng rồi anh ấy lắc đầu. “Được rồi, anh sẽ sớm về với em.”
Anh ấy bắt đầu bước qua tôi, nhưng bỗng dưng đứng sững lại. Có thứ gì đó khiến anh ấy chú ý. Một thứ gì đó ở gần cầu thang xoắn ốc.
Tôi xoay sang, nhìn theo ánh mắt anh ấy. Và tôi trông thấy cái anh ấy đang nhìn. Đó là cái kệ sách bên cạnh cầu thang. Cái kệ được dùng để ẩn đi căn mật thất.
Lúc này nó đang mở hé.