Chương 43
Tôi muốn làm gì đó để đánh lạc hướng Ethan khỏi căn mật thất, nhưng hai mắt anh ấy đang chiếu vào nó như thể một tia laze.
“Cái gì đó?” anh ấy hỏi.
“Em...em đâu có biết. Chắc là một cái tủ thôi.”
Nhưng anh ấy không thèm nghe. Anh ấy sải dài bước chân tới bên cái kệ trong khi tim tôi đánh lô tô trong ngực. Sao tôi lại ngu tới nỗi để cửa mở như thế chứ? Tôi bảo đảm đã đóng cửa sau lần gần nhất vào lấy mấy cuốn băng, nhưng tôi để ý là không phải lúc nào cái chốt cũng khớp vào lỗ. Có lẽ nó đã bung ra sau khi tôi đóng cửa.
Nhanh như chớp, Ethan kéo cánh cửa mở ra. Ít nhất tôi cũng đã tắt đèn, nên đã khiến anh ấy chậm lại chừng năm giây để mò mẫm tìm sợi dây mở đèn. Khi cuối cùng Ethan cũng tìm được sợi dây và căn phòng sáng lên, tôi nghe một tiếng hít hơi thật mạnh. “Cái gì...?”
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, vặn vẹo hai bàn tay. Tôi muốn giả đò như mình chẳng biết chi hết, nhưng anh ấy sẽ nhận ra sự thật ngay thôi.
Ethan chọn một cuốn băng trên một cái kệ. Anh ấy quan sát dòng chữ trên gáy cuốn băng. “Cô ta ghi âm tất cả các buổi điều trị với bệnh nhân.”
“Phải,” tôi nói.
“Chắc phải có tới cả ngàn cuốn như vậy.” Mắt anh ấy lướt qua những ngăn kệ chất đầy băng ghi âm. “Em tìm được chỗ này hồi nào?”
Tôi có cảm tưởng hai má tôi đang bốc lửa. “À...”
“Tricia...”
“Hôm qua. Em tìm được hôm qua.”
“Mà không cho anh biết?”
Dĩ nhiên là không rồi. “Hình như anh bận làm việc mà. Em nghĩ chắc anh chẳng quan tâm đâu.”
“Em thừa biết đó chỉ là lời nhảm nhí, Tricia à.”
Màu đỏ từ cổ lan dần lên mặt anh ấy. “Em đã nghe mấy cuốn băng này phải không?”
“Không có,” tôi đáp vội.
Anh ấy nhướng mày. “Hay là lần này em nói thật anh nghe xem?”
“Chừng một hai cuốn...”
“Đừng nói xạo.” Lúc này giọng anh ấy đã cao hơn, chưa đến mức la hét nhưng cũng gần như vậy. Mắt anh ấy ánh lên một tia sáng khiến tôi bất giác lùi lại. “Em đã nghe mấy cuốn băng này phải không?”
“Không nhiều tới vậy. Năm hay sáu gì thôi.”
Tôi vẫn chưa nói thật. Tôi đã nghe nhiều hơn con số đó. Nếu Ethan trở vào phòng làm việc của bác sĩ Hale và kiểm tra ngăn kéo bàn, anh ấy sẽ thấy có nhiều cuốn băng hơn tôi nói. Tôi đang đánh liều với khả năng là anh ấy sẽ không đi kiểm tra.
“Đừng nghe thêm cuốn nào nữa,” giọng của anh ấy lúc này nghe không hề giống người đàn ông tôi đã lấy làm chồng. “Hãy hứa là em sẽ không nghe nữa.”
“Em hứa mà,” tôi há hốc miệng.
Anh ấy đứng đó một lúc, quan sát nét mặt của tôi. Tôi cố gắng không ngọ nguậy dưới ánh mắt của chồng. Đây là một lời nhắc nhở nữa về việc tôi chỉ mới biết người đàn ông này hơn một năm. Còn rất nhiều điều tôi chưa tỏ tường về anh ấy, dù tôi đã nguyện sống trọn đời với anh và đang mang đứa con của anh trong bụng. Anh ấy không muốn chia sẻ chuyện quá khứ với tôi, và mỗi lần tôi nhắc tới, anh ấy đều im lặng.
Tôi là vợ anh ấy mà. Lẽ ra anh ấy nên thoải mái tâm sự với tôi bất cứ điều gì. Thật đau lòng khi anh ấy nghĩ có những chuyện không thể nói với tôi. Tôi phải thay đổi suy nghĩ đó. Có lẽ không phải ngay lúc này, nhưng chúng tôi phải trao đổi rõ ràng về mọi chuyện. Sớm thôi. Nếu chúng tôi muốn cùng nhau xây dựng một gia đình, thì giữa hai người không thể có bí mật nào.
Cuối cùng Ethan cũng dời ánh mắt khỏi gương mặt tôi. Anh ấy xoay lại, đóng cửa căn mật thất sau lưng. Tôi nghe tiếng cạch khi cửa đóng lại. Lúc anh ấy xoay lại nhìn tôi, màu sắc trên mặt anh đã trở lại bình thường.
“Giờ anh ra ngoài tìm người giúp đỡ đây,” anh ấy nói. “Anh sẽ nhanh chóng trở về, được không?”
Tôi gật đầu, không muốn anh đi, nhưng nhận ra đó là điều bắt buộc.
Anh ấy vươn tay ra túm lấy cánh tay tôi, mạnh tới nỗi phát đau. Nhưng không đủ mạnh để lưu lại vết bầm. “Không được vào căn phòng đó nữa.”
“Em sẽ không…”
“Anh nghiêm túc đó.” Tay anh siết mạnh hơn. “Đó là thông tin bệnh tình riêng tư. Nghe chúng sẽ khiến chúng ta gặp nhiều rắc rối đó. Tốt hơn nên giao chúng cho cảnh sát.”
“Dạ, dĩ nhiên rồi.” Nhưng có điều gì đó trong ánh mắt ấy cho tôi biết đây không phải lý do anh ấy không muốn tôi nghe những cuốn băng kia. Anh ấy không hoàn toàn thành thật với tôi.
Anh ấy liếm môi. “Nhưng em mở cửa bằng cách nào?”
“Cuốn Thị kiến. Em định đọc cuốn đó, nhưng lúc em kéo nó ra thì nó làm cửa mở.”
Anh ấy cân nhắc một lúc, rồi gật đầu. Anh ấy lôi chiếc nón len màu đen từ túi áo khoác ra, chụp lên mái tóc vàng của mình. Tròng vào đôi giày bốt đen, anh ấy giẫm chân thình thịch ngang qua phòng khách để đi đến cửa chính. Ethan nhìn tôi lần cuối trước khi sập cửa.
Âm thanh cửa đóng sầm vang vọng khắp căn phòng khách rộng lớn. Suốt một phút sau khi chồng mình rời nhà, tôi cứ đứng đó, cố gắng nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
Ethan đã biết về căn mật thất và những cuốn băng cát sét bên trong. Tôi không biết anh ấy có định giữ lời hứa là báo với cảnh sát hay không, nhưng nếu có khả năng đó xảy ra, tôi phải trả hết những cuốn băng đã lấy về chỗ cũ. Tôi không muốn bị buộc tội gây hư hại bằng chứng.
Chỉ có một vấn đề.
Nếu muốn lấy mấy cuốn băng, tôi phải trở lại phòng làm việc của bác sĩ Hale.