Chương 44
Cũng không phải chuyện gì to tát. Tôi chỉ việc bước vào đó, lấy mấy cuốn băng ở trong bàn, bỏ vào túi áo khoác, rồi đi ra. Tôi không cần phải nói chuyện với Luke. Không cần phải tương tác với gã. Gã đã bị trói nghiến – không thể nào làm hại tôi được.
Tôi không thích phải làm việc này khi Ethan không ở đây. Có phải anh ấy đang ở trên lầu hay gì đâu. Anh ấy còn không có ở trong nhà. Cũng không thể gọi điện thoại cho anh ấy. Nếu Luke muốn tấn công tôi, thì sẽ chỉ có tôi và gã trong ngôi nhà này.
Nhưng gã sẽ không tấn công tôi. Tôi đã dùng rất nhiều băng keo. Có lẽ lúc này gã vẫn ở trong tư thế như lúc tôi bỏ gã ở đó. Nằm trên ghế, vô vọng. Tôi đành đánh liều vậy.
Tôi cũng không thể đợi Ethan quay lại. Lỡ như anh ấy trở lại cùng với cảnh sát thì sao? Tôi nghĩ là sẽ không, nhưng nếu thật là vậy, thì tôi tiêu đời.
Tôi tiến tới chỗ cửa phòng làm việc. Áp tai vào cửa, tôi lắng nghe động tĩnh bên trong. Không nghe thấy gì. Nhưng cũng không nói lên được điều gì. Ethan để con dao kia trên một kệ sách. Tôi phân vân có nên cầm theo nó vào phòng không, nhưng rồi quyết định là không. Luke đã bị trói. Tôi sẽ không sao.
Tôi đặt tay lên nắm đấm cửa, nhát quá không dám xoay. Tôi đếm tới ba, hít một hơi sâu, tay vặn nắm đấm cửa.
Rồi tôi đẩy cửa mở ra.
Căn phòng gần như vẫn y nguyên. Cái hộc bí mật dưới sàn vẫn đang đóng. Chiếc ghế bành vẫn nằm lệch ở phía tường đằng kia. Và Luke vẫn ở trên sô pha, hai tay hai chân vẫn bị trói bằng băng keo. Điểm khác biệt duy nhất là hắn đã xoay xở ngồi dậy được.
Điều này làm tôi thấy bất an. Nếu hắn có thể từ tư thế đang nằm mà ngồi dậy, thì hắn cũng có thể từ thế đang ngồi mà đứng dậy. Rồi sau đó thì sao? Ethan đã đúng khi đi tìm người giúp đỡ. Tôi thấy không thoải mái chút nào khi trải qua đêm nay với gã này dưới một mái nhà.
Luke ngẩng đầu lên khi tôi bước vào. Gã nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ké với quầng mắt thâm đen.
“Tôi cần lấy chút đồ,” tôi lẩm bẩm. Cũng không hiểu tại sao tôi lại cảm thấy cần giải thích lí do mình vào đây.
“Tôi không cản trở gì đâu,” gã nói.
Tôi ậm ừ đáp lại.
Căn phòng đang ở trong tình trạng rất kỳ quặc. Với vị trí chiếc ghế bành sau khi dời đi, tôi phải ép mình đi ngang qua chỗ Luke để tới chỗ chiếc bàn. Hai mắt hắn dõi theo tôi, quan sát tôi khi tôi tới gần hắn hơn.
“Cô tên Tricia phải không?” gã hỏi.
Tôi không nhìn hay trả lời câu hỏi của gã.
“Nghe này, Tricia.” Gã hắn giọng. “Mấy ngón tay tôi bắt đầu tê rồi. Không biết cô có thể giúp tôi nới lỏng băng keo một chút không?”
Tôi khịt mũi. “Chắc anh nghĩ tôi là người ngu nhất trên đời này ha.”
Bất chấp tình cảnh của mình, Luke phì ra một tiếng cười.
“Cũng đáng để thử mà.”
Tôi liếc nhìn về phía gã, một bên khoé miệng gã nhếch lên thành một nụ cười méo xệch. Gã không điển trai như chồng tôi, nhưng có thể thấy gã cũng dễ thương nếu được cạo râu cắt tóc – và tắm rửa kỹ càng. Trong một giây thoáng qua, tôi nhận ra hình ảnh của gã Luke trong đoạn băng mà tôi đã nghe. Người mà bác sĩ Adrienne Hale đã yêu.
Giá mà cô ấy đừng yêu gã. Có lẽ mọi chuyện đã khác.
Tôi ép người lách qua gã để tới chỗ cái bàn. Tôi mở ngăn kéo mà mình giấu mấy cuốn băng ra, chúng vẫn còn ở đó. Tôi muốn nhét chúng vào túi áo khoác, nhưng Luke đang nhìn tôi, gần như không thèm chớp mắt. Gã sẽ không chịu nhìn đi chỗ khác.
“Anh có gì muốn nói à?” Tôi nạt.
“Thật ra là có.”
Tôi khoanh hai tay trước ngực. “Tôi không cởi băng keo ra đâu. Đừng xin mất công. Anh cứ ngồi im đó tới khi cảnh sát tới, lúc đó cứ việc giải thích làm cách nào mà xác của Adrienne Hale lại nằm dưới sàn phòng làm việc của cô ấy.”
“À, chính là chuyện đó đó.” Luke dựa người ra sau. “Tôi không nghĩ... tôi dám cá dưới sàn nhà không phải là Adrienne đâu.”
Tôi cứng người. “Cái gì?”
“Cô nghe rồi đó.”
Gã không biết mình đang nói cái gì đâu. Gã chỉ muốn dọa tôi thôi. Gã biết chỉ có hai chúng tôi trong nhà, và gã muốn thao túng tâm lý tôi. Đó là mục đích của gã. Lẽ ra tôi không nên nói chuyện với gã.
“Ban đầu tôi cũng cho là cô ấy,” gã nói. “Nghĩ đi, còn có thể là ai? Tôi thậm chí không muốn nhìn vì... tôi không thể chịu đựng nổi. Tôi không quan tâm báo chí nói gì về mình, tôi yêu Adrienne. Tôi đã dự định sẽ cưới cô ấy, chỉ có điều...”
“Vậy vì sao anh nghĩ cái xác kia không phải cô ấy?”
Tôi không rõ làm sao mà gã nhận ra được. Cái xác trong đó – thậm chí còn không biết là nam hay nữ, nói chi là danh tính cụ thể.
“Trên cái xác vẫn còn quần áo.” Gã nhăn nhó. “Dù gì cũng còn vài mẩu vụn... Tôi đoán phần lớn đã bị phân huỷ. Có thể thấy cái xác đó mặc quần jean xanh. Nhưng Adrienne không bao giờ mặc quần jean xanh. Cô ấy ghét loại quần đó lắm. Cô ấy sẽ không đời nào... cô biết đó. Nên tôi thấy đó không thể là cô ấy.”
Tôi nuốt nước bọt. “Có thể hôm đó cô ấy mang đồ đi giặt nên quyết định mặc quần jean.”
“Cô ấy còn không có cái quần jean nào mà.” Gã lắc đầu. “Tôi cũng không nhận ra cái áo. Dưới sàn không phải xác cô ấy. Tôi cá bất cứ cái gì.”
Hai chúng tôi xoay sang nhìn đường nét hình chữ nhật trên sàn. Gã nói đúng về chuyện quần jean. Tôi đã xem qua nhiều hộc tủ của cô ấy, có vẻ cô ấy không có cái quần jean nào.
“Vậy anh biết đó là ai không?”
Luke chần chừ. “Có. Tôi nghĩ tôi biết đó là ai.”
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Lúc này tôi không còn bận tâm chuyện Luke có thấy mình đang làm gì hay không – tôi chỉ muốn ra khỏi căn phòng này. Tôi mở ngăn kéo ra, bắt đầu nhét các cuốn băng vào túi. Gã nhìn tôi làm, nhưng không nói gì.
“Tôi không có giết cô ấy, Tricia,” gã lặng lẽ nói. “Tôi không đời nào làm như vậy.”
Tôi dập mạnh hộc tủ. “Cảnh sát mới là người quyết định chuyện đó, không phải tôi.”
Tôi lách người qua gã, túi áo phồng lên do những cuốn băng tôi lấy trộm từ căn mật thất. Tôi vẫn còn nhiều thời gian trước khi Ethan quay lại, nhưng tôi không muốn liều lĩnh. Đến lúc anh ấy trở về, tôi muốn căn phòng phải giống hệt như lúc tôi mới phát hiện ra nó.
Lúc này tôi đã quen với quy trình rồi. Tôi nghiêng cuốn sách Thị kiến ra đằng trước, nghe tiếng cạch vang lên khi cửa mở. Tôi kéo nó mở rộng ra, giật lấy sợi dây để bật đèn.
Tôi đặt những cuốn băng trở lên kệ, từng cái một. Tôi đang ôm một chồng băng EJ, và tôi phải sắp xếp chúng theo thứ tự như lúc tìm thấy. Tôi có thêm vài cuốn khác nữa, cũng tỉ mỉ trả chúng về chỗ cũ. Khi làm xong, tôi chỉ còn một cuốn băng trong túi.
Tôi thọc tay vào túi, cảm nhận cuốn băng hình chữ nhật nằm bên trong. Tôi siết nó mạnh tới nỗi vỏ hộp băng vỡ ra.
Tôi sẽ trả căn phòng này về lại nguyên trạng lúc tìm ra. Từng cuốn băng một đang ở vị trí ban đầu khi tôi mới bước vào đây.
Tất cả, trừ một cuốn.