45 Bản chép lại nội dung băng thu âm
Đây là buổi tư vấn thứ 185 với PL, một phụ nữ 27 tuổi bị rối loạn căng thẳng sau tổn thương, đã sống sót qua một sự việc khủng khiếp.
PL: “Bác sĩ Hale, tôi muốn báo cho cô biết là tôi sắp chuyển nhà.”
DH: “Ồ? Cô chuyển đến đâu?”
PL: “Tôi tìm được công việc ở Manhattan.”
DH: “Tuyệt vời. Tôi không biết là cô đã đi phỏng vấn xin việc đấy.”
PL: “Ừ thì mẹ tôi hay nói là nếu cơ hội không đến mình, hãy tự mình tìm lấy cơ hội.”
DH: “Mẹ cô đúng là có nhiều lời hay ý đẹp.”
PL: “Đúng vậy đấy! Dù sao đi nữa, tôi đang tìm một căn hộ cho thuê ở đó – hi vọng tìm được một căn có một phòng ngủ vừa phải.”
DH: “Hay quá. Chúc mừng cô.”
PL: “Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm. Tôi muốn cho cô hay vì chúng ta sẽ không thể tiếp tục các buổi tư vấn nữa.”
DH: “Dĩ nhiên rồi. Tôi hiểu mà. Đây là một bước chuyển biến lớn với cô mà.”
PL: “Phải. Tôi sẽ không thể nếu không có cô. Cô là một người tài giỏi.”
DH: “Tôi mừng vì đã giúp được cô.”
PL: “Cô đã giúp tôi nhiều lắm. Thời gian đầu mới gặp cô, tôi hầu như không dám ra khỏi nhà, vậy mà bây giờ tôi chuẩn bị chuyển tới Manhattan rồi này. Tôi cảm thấy cuối cùng mình đã có thể để chuyện ấy lại phía sau.”
DH: “Vâng. Một suy nghĩ lành mạnh.”
PL: “Và có lẽ một ngày nào đó, cảnh sát sẽ bắt được gã khốn nạn đã giết hại vị hôn phu và bạn bè của tôi.”
DH: “Ừm, tôi nghĩ là không đâu.”
PL:”Có thể cô nói đúng. Đã lâu như vậy rồi, hi vọng thế là quá nhiều.”
DH: “Không. Đó không phải là lý do cảnh sát không bắt được hắn.”
PL: “Ồ. Vậy lý do là gì?”
DH: “Lý do họ không bắt được hắn là vì hắn không hề có thật.”
PL: “Cái gì chứ?”
DH: “Khó mà bắt một người vốn chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, phải không?”
PL: “Sao cơ?”
DH: “Cô nghe rồi đó.”
PL: “Tôi... Cô đang nói cái gì vậy, bác sĩ?”
DH: “Tôi nghĩ là cô biết tôi đang nói gì.”
PL: “E là tôi không biết.”
DH: “Tôi đang nói cô đã bịa ra toàn bộ câu chuyện. Vốn dĩ không có gã đàn ông nào ở cabin đó cả. Cô đã giết hôn phu và bạn của mình, rồi bịa ra một kẻ thủ ác hư cấu.”
PL: “Tôi đã bị đâm đó!”
DH: “Chỉ là vết thương nhẹ. Cô đã tự đâm mình để vụ việc thêm tính thuyết phục. Sẽ không có ai tin nếu có người vào cabin rồi đâm hết thảy mọi người mà chừa cô ra, nên cô không còn cách nào khác.”
PL: “Chuyện này... đúng là điên khùng. Sao cô lại nghĩ tôi đã bịa ra mọi chuyện được chứ?”
DH: “Vì đó là sự thật. Cô nghĩ tôi không thể nhận ra một người đang nói dối mình à?”
PL: “Nhưng tại sao tôi phải làm chuyện như vậy chứ?”
DH: “Tôi vẫn chưa đoán ra toàn bộ câu chuyện. Tôi cho là Cody với Alexis đã lén lút qua lại sau lưng cô, nên cô quyết định dạy họ một bài học. Còn Megan chỉ là một nạn nhân không may trong câu chuyện ấy. Đó là lập luận của tôi dựa trên việc cô ấy chết nhanh hơn hai người kia nhiều.”
PL: “Tôi...”
DH: “Tôi đoán đúng rồi phải không?”
PL: “Chuyện này... tôi đã tới đây suốt ba năm trời. Cô còn đưa tôi vào trong sách của cô nữa mà.”
DH: “Do đó là một câu chuyện hay. Cực kỳ thuyết phục. Dựa vào câu chuyện đó, ai cũng sẽ nói là cô không thể dựng lên chuyện này, nhưng rõ ràng cô có thể.”
PL: “Nhảm nhí.”
DH: “Đừng nhìn tôi như vậy. Tôi không phải là người duy nhất nghi ngờ cô. Thanh tra Gardner cũng nghĩ cô là hung thủ, chỉ có điều ông ấy không thể chứng minh. Ông ấy không được nghe những suy nghĩ sâu kín của cô như tôi. Ông ấy không thu thập được những điểm thiếu nhất quán nho nhỏ trong suốt ba năm qua.”
PL: “Vớ vẩn quá. Tôi về đây.”
DH: “Vâng, cô nên về đi. Tôi cần không gian riêng tư để gọi điện cho ông thanh tra.”
PL: “Khoan đã.”
DH: “Tôi tưởng cô định đi về?”
PL: “Thôi được. Thôi được.”
DH: “Vậy là cô thừa nhận?”
PL: “Cô muốn gì hả bác sĩ Hale?”
DH: “Tôi có một rắc rối nhỏ. Và tôi cần cô giúp.”
PL: “Rắc rối gì?”
DH: “Có người đang kiếm chuyện gây phiền phức cho tôi. Tôi muốn xử lí việc này, nhưng không thể tự mình ra.”
PL: “Vậy cô muốn tôi làm gì?”
DH: “Tôi nghĩ là cô biết mà, Patricia.”