Chương 51
Đã hơn một tiếng đồng hồ mà Ethan vẫn chưa trở lại. Tôi bắt đầu thấy lo. Nhiệt độ ngoài trời đã giảm mạnh trong một tiếng đồng hồ vừa qua, tuyết đã bắt đầu đóng băng. Lỡ anh ấy trượt ngã rồi bị thương thì sao? Lỡ anh ấy nằm đâu đó ngoài kia trong tuyết, không thể đi tìm người giúp thì sao đây?
Tất cả sẽ thành ra lỗi của tôi. Nói cho cùng, tôi là người đưa hai vợ chồng tới đây. Mà tôi vẫn chưa hoàn thành được mục tiêu đề ra. Xác của Jamison vẫn còn nằm dưới lớp ván lót sàn.
Điều xúi quẩy nhất là điện thoại tối không có sóng, cũng không có cách nào khác tìm người giúp đỡ. Tôi đã biết rõ sóng di động ở ngoài này rất kém, và tôi đã dựa vào đó để thực hiện kế hoạch. Nếu Ethan có thể gọi điện, anh ấy có lẽ sẽ gọi cho Judy và sẽ phát hiện ra rằng chúng tôi không hề hẹn gặp nhau vào tối hôm qua. Hoặc có lẽ anh ấy sẽ gọi xe xúc tuyết và tôi sẽ không có đủ thời gian để tìm cái xác.
Lúc này, cái lợi thế ấy đã phản lại tôi. Tôi không biết Ethan đã xảy ra chuyện gì. Mà tôi thì không thể làm được gì. Tôi thấy mình thật vô dụng quá. Tôi đã lên kế hoạch rất hoàn hảo cho vụ việc ở cabin kia, cũng như vào buổi tối mà tôi giết Adrienne. Vậy tại sao lần này tôi lại thất bại thảm hại như vầy chứ? Nhất định là do thai kỳ đã làm tôi rối não.
Tôi đi tới đi lui trong nhà bếp, cố gắng kìm lại những cơn buồn nôn. Tôi không biết tại sao người ta lại gọi triệu chứng này là buồn nôn buổi sáng khi mà nó xảy ra cả ngày lẫn đêm. Chuyện của Ethan tôi phải làm sao đây? Nếu anh ấy không bao giờ quay lại thì sao?
Trong hoàn cảnh đó, có lẽ tôi sẽ cần Luke giúp mình. Nhưng tôi không tin gã. Dù gã không giết bác sĩ Hale, nhưng việc gã quan tâm tới ả như vậy khiến cho gã thành kẻ nguy hiểm. Hơn nữa, gã lại thông minh. Nếu gã đoán ra chuyện tôi đã làm...
Ngay khi sắp phát điên lên thì tôi nghe tiếng gõ ở cửa trước. Tôi không biết đó là Ethan hay là cảnh sát tới để báo cho tôi biết đã xảy ra một tai nạn kinh hoàng, nhưng dù là chuyện gì thì ngoài cửa vẫn đang có người. Như vậy vẫn tốt hơn là bị kẹt ở đây, không biết chuyện gì đang diễn ra.
Tôi suýt chút đã ngã vật ra vì nhẹ nhõm khi thấy Ethan đang đứng trước cửa, cái nón len màu đen vẫn còn trùm trên mái tóc vàng óng của anh ấy. Tôi nhào tới ôm chầm lấy chồng mình, anh ấy bật cười, ôm lấy tôi. Nhưng tôi không cười nổi.
“Em lo quá!” Tôi dụi mặt vào chiếc áo khoác đen của anh ấy, chiếc áo đã hơi ẩm. “Anh đi lâu quá chừng.”
“Xin lỗi em.” Vòng tay anh ấy ôm lấy tôi thật ấm áp và dễ chịu. “Mất thời gian hơn anh nghĩ. Tuyết dày, khó đi quá.”
“Vậy mọi chuyện sao rồi?”
Anh ấy lấy điện thoại từ trong túi ra. “Ra gần tới đường lớn thì điện thoại có sóng. Anh tìm được số của một công ty xúc tuyết ở khu này. Sáng sớm mai họ sẽ tới.”
“Sáng mai?” tôi kêu lên.
“Anh biết.” Ethan thở ra. “Nhưng khu này bị bão tuyết lớn quá. Đường chính cũng không thống. Có lẽ trước khi trời sáng thì lái xe trên đường không được an toàn.”
Anh ấy nói đúng. Nhưng tôi ghét phải ngủ ở đây khi có một gã đàn ông đang bị trói ở dưới lầu.
“Nhưng mà em biết chuyện lạ nhất là gì không?” anh ấy nói.
“Chuyện gì?”
Ethan lột cái nón ra, tóc anh ấy rối tung lên, nhưng theo một kiểu rất quyến rũ. Bất chấp tình hình hiện tại, tôi cảm thấy trong lòng rạo rực. “Lúc anh gọi công ty xúc tuyết thì họ đã kín lịch. Nhưng mà họ đã có lịch hẹn tới đây vào sáng mai đó.”
“Lạ nhỉ..”
Tôi đang nói dối anh ấy. Tôi là người đã gọi điện đặt lịch xúc tuyết vào sáng Chủ nhật. Tôi làm việc đó trước khi bắt đầu chuyến đi ra ngoài này vì biết rằng chúng tôi sẽ bị kẹt lại đây. Tôi đã đoan chắc tới lúc đó là mình đã tìm được cái xác và xử lí nó. Không may là kế hoạch không được suôn sẻ.
Ethan nhíu mày. “Em có nghĩ là Judy đã gọi công ty xúc tuyết không?”
Không đâu, khi Judy còn không biết chúng tôi đang ở đây. Chùm chìa khoá sơ cua mà Ethan “phát hiện” bên dưới chậu cây là chìa khoá của Adrienne. “Có thể là cô ấy đó.”
“Dù sao thì họ đã được thanh toán trước rồi.”
Phải. Bằng tiền mặt.
Tôi bắt đầu cắn móng tay, nhưng rồi kìm lại. Mẹ tôi luôn nói đó là thói quen xấu. “Anh có gọi cảnh sát không?”
Anh ấy lắc đầu, tôi liền thở ra một hơi nhẹ nhõm. “Anh nghĩ tụi mình có thể gọi họ vào sáng mai.”
Ethan không hề biết vợ mình là người có liên quan đến cái xác ở trong phòng làm việc.
Có vẻ tối nay chúng tôi không thể rời khỏi đây, nhưng ít nhất là có thể vào sáng mai. May mắn là tôi đã huỷ được những cuốn băng có nguy cơ nhất.
Còn đối với cái xác, tôi vẫn chưa biết phải làm sao mới được. Nhưng tôi có cảm giác mình sẽ tìm ra giải pháp thôi. Vẫn thường như vậy mà.