Chương 52
Bữa tối lại là món thịt nguội, được hâm nóng nhanh trong lò vi sóng. Tuy không ngon lành gì, nhưng sáng mai là chúng tôi sẽ rời khỏi đây rồi. Tối mai, chúng tôi sẽ đi ăn tối ở một quán nào đó sang trọng. Chúng tôi phải ăn mừng gia đình nhỏ của mình.
Sau khi ăn xong, chúng tôi chuẩn bị đi lên lầu thì nghe thấy tiếng kêu la trong văn phòng của bác sĩ Hale. Là Luke, vẫn còn bị trói ở trong ấy, dù chúng tôi chưa kiểm tra tình hình của gã.
“Này!” Giọng nói khào khào của gã vọng ra. “Có ai không?”
Hai chúng tôi nhìn hau. Ethan đặt tay lên lưng tôi, hướng tôi đi xa khỏi phòng làm việc.
“Này!” Luke lại gào lên. “Tôi khát quá! Cho tôi miếng nước.”
Tôi dừng chân khi còn cách cánh cửa vài phân. “Mình có thể cho gã chút nước uống.”
Ethan nghiêm mặt. “Gã ở trong đó cũng không chết đâu, Tricia. Sáng mai gã sẽ được thả ra – gã có thể cầm cự tới lúc đó mà.”
“Ừ, nhưng mà… ít nhất mình có thể cho gã một ly nước. Cho gã giải khát.”
“Em quá nhân từ rồi.”
Tôi suýt nữa đã bật cười trước sự mỉa mai trong lời của anh ấy. Tôi mừng là anh ấy nghĩ như vậy về mình. “Em chỉ nghĩ là nên cho gã vài hớp nước. Tụi mình cứ cầm li đút cho gã. Không cần phải cởi trói.”
“Em nghĩ là nên làm như vậy hả?” Anh ấy xỉa ngón tay về phía cánh cửa. “Mình đâu có biết chuyện gì đang xảy ra trong đó. Lỡ như gã đã cởi trói được hai tay và đang chờ tụi mình bước vào thì nhảy bổ tới thì sao?”
Tôi lại không nghĩ như vậy. Thứ nhất, cửa không có khoá. Nếu gã đã cởi được băng keo, gã có thể bỏ trốn. Gã không cần chờ chúng tôi thả ra. Tôi cho là gã vẫn còn bị trói trong đó.
“Làm ơn giúp tôi với!” Luke gọi vọng ra. “Một hớp nước thôi mà! Làm ơn!”
Tôi xoa nắn hai bàn tay. Chuyện này khiến tôi thấy khó chịu quá. Có thể tôi đã giết vài người, nhưng tôi không tra tấn họ. À thì, có thể có một chút. Nhưng tất cả bọn họ đều đáng bị như thế. Nhưng tôi không chắc là Luke đáng bị giống họ.
“Tôi cũng cần đi vệ sinh nữa!” Luke nói thêm.
Lúc này, Ethan bật cười trước vẻ mặt của tôi. “Em cũng muốn giúp gã chuyện đó luôn hả?”
Chắc là không đâu.
Ethan đi tới gần cửa phòng làm việc. Anh ấy kể miệng vào khe hở và nói to, “Không có nước nôi gì hết. Cứ đái ra quần mày đi.”
Lời này đã khích gã tuôn ra một tràng tiếng chửi thề chói tai tới nỗi tôi thấy mừng khi đã không vào trong đó. Bàn tay Ethan đặt trên lưng tôi tăng thêm chút lực, tôi để mặc anh ấy dẫn tôi tránh xa cửa phòng làm việc, hướng về cầu thang xoắn.
“Đừng để gã thao túng em,” Ethan nói. “Gã đâu phải người tốt gì. Gã đã giết bạn gái của mình đó. Gã đã giết người thân thiết với mình nhất. Đó là loại người gì chứ?”
Ethan không mảy may hay biết rằng Luke không phải người tiễn bác sĩ Adrienne Hale về trời. Và anh ấy cũng không biết rằng cái xác dưới sàn nhà không phải là bác sĩ Hale.
“Gã đó là người xấu,” Ethan nhấn mạnh. “Gã không xứng đáng được uống nước đâu.”
“Ừ,” tôi lầm bầm.
“Em quá nhân hậu rồi,” anh ấy lặp lại.
Chúng tôi lên cầu thang, đi về phòng ngủ. Lại một đêm nữa ngủ trong phòng của Adrienne Hale. Dù ả đã hăm dọa tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy tội lỗi về việc này. Tôi thấy có lỗi khi ngủ trên giường ả. Nếu có người nào đó có thể trở thành một hồn ma đầy oán khí, thì người đó chính là bác sĩ Hale.
Khi vào trong phòng ngủ lớn, tôi cởi chiếc áo lông dê trắng xinh đẹp ra. Tôi rủa thầm trong miệng khi nhìn thấy một vết dơ nhỏ màu vàng trên tay áo từ món mù tạt trét trên bánh mì kẹp ban nãy. Tôi cầm chiếc áo vào phòng tắm, xả nước nóng lên cái tay áo dơ, chà xát để làm sạch.
Vết bẩn không chịu biến mất. Mù tạc đã thấm vào trong vải áo. Chiếc áo trắng ngần vậy là đã hỏng.
“Tricia?” Ethan thò đầu vào phòng tắm. “Em làm gì đó?”
“Cái áo này bị dơ. Em muốn làm sạch nó.”
“Mất công làm gì? Cô ta cũng đâu có mặc nó nữa.”
Ừ, anh ấy nói đúng. Nhưng tôi vẫn vò chỗ vết bẩn, hy vọng nó sẽ biến mất. Sau một hồi, Ethan đi vào trong phòng tắm với tôi. Anh ấy tiến tới từ phía sau, luồn tay ôm quanh eo tôi. Đầu anh ấy gục xuống, và anh ấy hôn lên cổ tôi. Một cái, hai cái... môi anh ấy vẫn chạm khẽ vào da tôi không rời.
“Ethan à,” tôi thì thầm.
“Nào, nào, Tricia. Tụi mình cần một chút gì đó để tạm quên đi những chuyện vừa xảy ra.”
Ừm.
Đúng vậy.