Chương 53
Tôi tỉnh dậy lúc hai giờ sáng, và đang một mình trong phòng.
Trong một giây thoáng qua, tôi hoàn toàn mất phương hướng. Tôi đã quên mất mình đang ở đâu. Tôi quên rằng mình đang ở trong nhà của Adrienne Hale chứ không phải nhà mình. Quên rằng tôi tới đây là để vứt xác của Edward Jamison đi, mà không những thất bại trong chuyện đó, chúng tôi còn bắt được một gã đàn ông, trói lại nhốt trong phòng làm việc của ả.
Đúng là rối ren. Tôi thật sự cần ai đó giúp mình tỉnh táo lại.
Tôi nheo mắt nhìn quanh phòng, điều chỉnh mắt cho quen với bóng tối. Ethan không nằm trên giường, tôi không thấy anh ấy trong phòng. Anh ấy cũng không ở trong phòng tắm. Anh ấy đi đâu rồi?
Có lẽ anh ấy không ngủ được. Có lẽ anh ấy thức dậy giữa đêm, rồi quyết định lấy máy tính ra làm việc. Có lẽ vậy.
Nhưng tôi lại không nghĩ anh ấy đang ở chỗ để máy tính.
Tôi lấy chiếc áo choàng ngủ màu đỏ của bác sĩ Hale ra mặc vào. Rồi xỏ chân vào đôi dép lông xù của ả. Thật là bất ngờ khi bây giờ việc sử dụng đồ đạc của ả lại đột nhiên dễ dàng như vậy. Cũng may quần áo của ả cùng cỡ với tôi dù ả ốm hơn tôi. Lúc còn sống ả cứ như một bộ xương di động, nhưng vẻ nghiêm nghị đó vẫn toát ra nét đẹp riêng.
Khi tôi ra tới hành lang, xung quanh tối om, nhưng mắt đã quen với bóng tối nên tôi không mở đèn. Tôi nghe tiếng đi lại ở dưới lầu, tuy không giống như có chuyện không hay gì đang xảy ra. Nghe không giống như Luke đã cởi trói được và tấn công chồng tôi.
Tôi cố gắng đi xuống cầu thang thật yên lặng. Khi tôi tới chân cầu thang, thì Ethan đang ngồi xổm trước lò sưởi. Một mình. Anh ấy đang loay hoay làm gì đó, tôi mất một lúc mới nhận ra anh ấy đang muốn đốt một que diêm.
Bức chân dung của Adrienne Hale vẫn đang tựa vào tường cạnh lò sưởi, đôi mắt xanh lá của ả hướng về phía bức tường. Bức tranh này là ý tưởng của mẹ tôi. Tôi đã nghĩ ý đó thật ngớ ngẩn – ai lại muốn một bức chân dung bự tổ chảng của chính mình chứ? Nhưng bác sĩ Hale rất thích nó. Cô ta đã treo nó lên trên lò sưởi ngay và luôn. Dĩ nhiên cô ta sẽ treo lên rồi. Cô ta vốn tự cao tự đại như thế mà.
Hi vọng tôi không bao giờ phải nhìn nó lần nào nữa.
Ánh lửa nháng lên, chốc lát sau, lò sưởi sáng bừng. Ethan đứng dậy, phủi hai tay trên ống quần jean. Nhìn dáng vẻ anh ấy, tôi biết ngay anh ấy rất hài lòng với việc mình vừa làm. Không biết anh ấy đã cố gắng đánh lửa trong bao lâu rồi.
Tôi đứng đó trong bóng tối, không để lộ ra là tôi đang quan sát anh ấy. Nhưng tôi thấy tất cả. Tôi thấy anh ấy cầm một món đồ trên bàn lên rồi ném vào ngọn lửa. Rồi một món khác. Một món khác nữa.
Ném hết rồi, anh ấy đứng trước lò sưởi quan sát. Bảo đảm tất cả đều cháy hết.
“Ethan,” tôi gọi.
Anh ấy lùi xa khỏi lò sưởi, liên tục chớp mắt. Miệng anh ấy há hốc khi trông thấy tôi. “Tricia,” cuối cùng, anh ấy cũng nói thành lời.
Tôi đi vòng qua cạnh ghế để tới gần anh ấy. “Anh đang làm gì vậy?”
“Anh…”
Mắt anh ấy lo lắng liếc nhìn lò sưởi. Những thứ anh ấy ném vào lửa vẫn chưa cháy hết, nên tôi thấy được chúng là thứ gì. Nhưng tôi chẳng cần phải nhìn. Tôi đã biết trước anh ấy đang đốt cái gì.
Là những cuốn băng ghi âm. Hàng tá cuốn. Tất cả đều có nhãn dán là hai chữ viết tắt GW.
GW là bệnh nhân của bác sĩ Hale suốt mấy năm. Bà ta bị ảo giác dạng hoang tưởng là có người muốn giết mình, bao gồm cả con trai bà ta.
GW. Gail Wiley.
Mẹ của Ethan.
“Anh chỉ...” Từng giọt mồ hôi rịn ra trên trán Ethan trong lúc anh ấy cố nặn ra một lời nói dối. “Anh chỉ nghĩ là có mấy cuốn băng…”
Anh ấy không hay là tôi đã biết. Rằng tôi đã biết từ lâu. Có vài lần tôi chạm mặt bà Gail ở ngôi nhà này lúc tôi kết thúc buổi trị liệu của mình còn bà ta thì bắt đầu buổi của bà ta. Bà già đó không chỉ bị hoang tưởng mà còn to mồm nữa. Bà ta trút hết bầu tâm sự với tôi về những người có ý đồ giết hại bà ta, bao gồm cả con trai bà ta, Ethan. Bác sĩ Hale nói tôi bị hoang tưởng, nhưng nó đang thiếu tiền – nó có thể tận dụng khoản tiền bảo hiểm kếch xù của tôi. Với lại nó có ưa gì tôi đâu.
Tôi biết anh ấy ghét mẹ mình.
Tôi cười trừ, đặc biệt là khi tôi thoáng trông thấy anh chàng Ethan điển trai đưa Gail tới đây trị liệu. Một người với diện mạo như thế thì không thể nào là người xấu được. Hơn nữa, việc anh ấy đưa đón mẹ mình tới các buổi trị liệu cũng là một chuyện tử tế. Dĩ nhiên, anh ấy không hay biết gì về những điều bà ta nói với bác sĩ, và chắc chắn anh ấy không biết những buổi trị liệu đó luôn được ghi âm.
Nhưng vài tháng sau khi bác sĩ Hale biến mất, mẹ tôi – có giao thiệp với bạn bè, người quen của Gail, kể cho tôi nghe những lời đồn về cái chết không đúng lúc của bà ta. Bà ta trượt chân trên cầu thang và ngã gãy cổ vì uống quá nhiều rượu. Để lại con trai bà ta, Ethan, một mình với khoản tiền bồi thường kếch xù để giải quyết hậu quả của công ty khởi nghiệp đầu tiên đã thất bại, và thêm vài công ty khác sau đó nữa.
Tôi phải công nhận là sau việc đó, tôi hơi bị ám ảnh bởi Ethan. Trước hết, anh ấy vô cùng quyến rũ. Kế đến, ở anh ấy có một điều gì đó khiến tôi nghĩ tới bản thân mình. Anh ấy quyết tâm theo đuổi cái mình muốn. Thậm chí có phải làm ra chuyện mà người khác không bao giờ dám nghĩ tới.
Thôi được, tôi không chỉ bị Ethan ám ảnh một chút. Cứ cho là cuộc gặp mặt tình cờ của chúng tôi không hẳn là tình cờ. Mà giống như đã được tôi cẩn thận sắp xếp hơn.
Nhưng anh ấy lại không hành xử như tôi muốn. Sau khi chúng tôi kết hôn, tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ thú nhận với tôi tất cả. Tôi cứ cho rằng anh ấy sẽ có đủ yêu thương và tin tưởng để nói với tôi sự thật. Nhưng vẫn chưa.
Vậy nên tôi đã đưa anh ấy đi cùng chuyến này. Tôi có thể đi một mình, và mọi chuyện sẽ không vì vậy mà dễ dàng hơn. Tôi có thể mặc sức mà tìm kiếm khắp căn nhà. Nhưng tôi muốn Ethan đến đây với tôi. Anh ấy đã quên khuấy ngôi nhà này đến khi trông thấy bức chân dung của bác sĩ Hale trên tường. Nhưng bây giờ anh ấy biết bí mật của mình đã bại lộ.
“Anh đang làm gì thế?” Tôi lặp lại câu hỏi. Anh ấy há miệng, nhưng chưa kịp nói gì thì tôi đã nói thêm, “Đừng nói dối em.”
“Anh không đời nào nói dối em đâu, Tricia,” anh ấy lúng búng đáp.
Tôi trừng mắt nhìn.
Vai Ethan chùng uống. “Em đã nghe mấy cuốn băng của mẹ anh đúng không?”
“Phải. Vài cuốn.”
“Ôi trời.” Anh ấy giật giật mấy lọn tóc. “Anh biết bà ấy đã nói gì trong mấy cuốn băng đó. Nhưng anh không hề…”
“Đừng có xạo.”
Anh ấy bất động một lúc lâu. Âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng củi cháy lép bép và tiếng hít thở của Ethan.
“Thôi được,” anh ấy nói. “Anh đã giết mẹ mình.”