Chương 54
Hiện tại, khi sự thật đã ra khỏi miệng, dường như Ethan đã bình tĩnh hơn. Anh ấy không còn toát mồ hôi nữa. Anh ấy trở lại là người chồng tự tin của tôi rồi.
“Em không biết con người bà ta như thế nào đâu.” Giọng anh ấy đầy vẻ cay đắng. “Bà ta bị điên. Ba anh mất khi anh còn nhỏ, mà theo anh thấy, ông ấy vậy mà sướng. Mẹ anh lúc nào cũng hồi hộp, bất an, cứ nói người này người kia bày mưu hại mình. Nói cả anh nữa.”
Anh ấy dừng lại, ánh mắt buồn rầu nhìn ngọn lửa. “Bà ta còn nghiện rượu nữa. Lúc uống say, bà ta luôn cho rằng anh ăn cắp đồ của bà ta, dồn anh vào chân tường, buộc tội anh. Bà ta cứ nói anh là đồ mục ruỗng thối tha. Một đứa trẻ thối nát không bao giờ làm nên cơm cháo gì.”
“Em rất tiếc,” tôi thì thầm.
“Nói thật, thỉnh thoảng anh có trộm đồ của bà ta. Anh nghĩ nếu bà ta đã đổ thừa mình ăn cắp, thì anh ăn cắp luôn cho biết.”
Đây chính là mặt kia của chồng tôi. Mặt mà anh ấy chưa bao giờ để tôi nhìn thấy. Cả người tôi run lên vì phấn khích. “Vậy, lúc đó đã xảy ra chuyện gì?”
“Lúc đó anh cần tiền.” Anh ấy nhìn xuống hai bàn tay mình. “Bà ta chẳng bao giờ cho anh đồng nào. Không bao giờ cho anh cái gì vì bà ta không bao giờ tin ai ngoài chính bà ta. Nhưng bà ta lại có cái hợp đồng bảo hiểm đó. Mà em biết sao không? Lẽ ra anh sẽ không ra tay đâu, nhưng do tối hôm đó bà ta đã say quên trời đất. Bà ta lại nạt nộ anh, nói anh là đứa bất hiếu, nên anh không kiềm chế được. Anh đã đẩy bà ta xuống cầu thang.”
Anh ấy chầm chậm cất mắt. “Anh đậu xe ở sân sau. Anh đã cuống quýt rời khỏi đó, tới hôm sau mới báo cảnh sát. Anh nói anh không liên lạc được với mẹ mình nên thấy lo. Tới lúc đó thì bà ta đã chết lâu rồi.”
Kể xong đầu đuôi sự việc, Ethan thả người ngồi phịch xuống ghế, vùi mặt vào lòng bàn tay. Tôi ngồi xuống cạnh anh, đặt tay lên lưng anh. Hai vai anh ấy đang run rẩy.
“Bây giờ em ghét anh lắm,” anh ấy thều thào. “Anh không trách em.”
“Không có đâu,” tôi nói.
Anh ấy ngước lên. Hai mắt ngấn nước. “Anh yêu em nhiều lắm, Tricia ơi. Anh không hề biết là mình còn có thể. Cả tuổi thơ anh dành để căm ghét mụ đàn bà đó, và anh không hề biết mình còn có thể yêu một người khác. Rồi anh gặp em, em giống như là một nửa còn lại của anh vậy.”
“Vậy tại sao anh không kể sự thật với em?”
“Anh không nói ra được! Nếu em biết em sẽ bỏ anh.”
“Không đâu.” Tôi vươn tay ra nắm lấy tay anh ấy. “Sự thật là...” “Tricia?”
“Em đã biết rồi.”
Vẻ hoài nghi hiện lên mặt anh. Đây chính là lúc nói với anh ấy tất cả. Tôi vẫn luôn lo sợ, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Nếu phải nói với anh ấy, thì đây chính là lúc để nói.
Thế là, tôi bắt đầu kể từ đầu. Về Cody với Alexis. Về việc tôi trở thành bệnh nhân của bác sĩ Hale như thế nào. Ả ta đã hăm dọa tôi và ép tôi giúp ả ra sao. Danh tính của cái xác dưới sàn nhà. Và cuối cùng, số phận thực sự của Adrienne Hale cũng như mục đích thật của tôi khi đến đây vào cuối tuần này.
Ethan lắng nghe toàn bộ câu chuyện mà mặt không chút cảm xúc. Có lúc anh ấy rút tay lại, đặt lên đùi mình. Anh ấy không hề ngắt lời tôi. Anh ấy để tôi kể hết tất cả, và có một lúc tôi cứ sợ mình đã đi quá xa. Đúng là anh ấy đã giết mẹ mình. Nhưng tôi đã giết tới sáu người và có liên đới tới cái chết của một người khác. Người ta sẽ nói tội lỗi của tôi quá lớn nếu so với tội của anh ấy – nếu họ có thống kê tội của chúng tôi.
Khi tôi kể xong, Ethan chỉ ngồi đó, nhìn đăm đăm vào lò sưởi. Tôi cho anh ấy thời gian để suy nghĩ về những điều tôi vừa thổ lộ. Anh ấy xứng đáng có vài phút để suy xét sự tình. Tôi im lặng cầu nguyện. Anh ấy sẽ hiểu cho tôi. Tôi biết anh ấy sẽ hiểu.
Phải không?
“Thật sự,” cuối cùng anh ấy cảm thán. Hai mắt vẫn nhìn ngọn lửa. Anh ấy đang nghĩ gì nhỉ? Liệu chồng tôi có giao nộp tôi cho cảnh sát không? Tối nay, ngay tại đây, tôi đã đánh cược một ván rất lớn. Nhưng tôi nghĩ anh ấy quá yêu tôi. Hơn nữa, hiện tại con anh ấy đang lớn dần trong bụng tôi. Anh ấy sẽ không đối xử với tôi như thế đâu.
Sẽ không. Tôi gần như chắc chắn.
Nhưng không hoàn toàn.
“Vậy anh nghĩ sao?” tôi hỏi.
“Anh…” Ngọn lửa phản chiếu trong mắt anh ấy. “Anh nghĩ...”
Tôi đã đánh giá sai anh ấy rồi. Tôi đã phạm sai lầm lớn mất rồi. Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ hiểu tôi, nhưng tôi đã sai. Anh ấy không hiểu. Không ai hiểu cả.
“Ethan?” tôi khẽ gọi.
Anh ấy dứt mắt khỏi ngọn lửa để nhìn thẳng vào mắt tôi. “Anh nghĩ gã Luke kia sẽ trở thành rắc rối lớn. Gã biết quá nhiều chuyện.”
Tôi nghe lòng mình vui phơi phới. “Phải. Phải. Em cũng nghĩ như anh.”
“Với lại...” Lần này, anh ấy là người nắm lấy tay tôi. “Anh mừng vì mình có mặt ở đây để giúp em. Chúng ta sẽ xử lý ổn thoả việc này. Cùng nhau.”
Tôi siết lấy bàn tay to và ấm áp của anh ấy. “Em tin là anh biết phải làm gì mà.”
Chúng tôi đứng dậy cùng một lúc. Ethan đi tới chỗ kệ sách, nhặt lên con dao đã để xuống đó lúc trước. Bàn tay phải anh siết chặt cán dao. Gương mặt anh sáng lên đầy vẻ nguy hiểm trong ánh lửa bập bùng. Tôi đã luôn muốn nhà mình có lò sưởi, nhưng ở Manhattan thì không thể được. Nhưng cái lò sưởi ở đây thật là đẹp.
“Anh biết không,” tôi trầm ngâm nói, “em dần dần thấy thích ngôi nhà này rồi đấy. Có lẽ em có thể sống ở đây.”
“Thật không?” Mặt anh ấy rạng rỡ hẳn. “Anh cứ mong em sẽ nói như vậy. Vì anh cũng có cảm giác đó.” Anh ấy nhướng hai chân mày. “Em đi không, Tricia?”
“Có. Đợi em một lát.”
Tôi đi tìm chiếc áo khoác len của mình đang vắt trên ghế bành. Tôi sục tìm trong mấy cái túi áo, ngón tay tôi chạm vào cuốn băng ghi âm mà tôi đã giấu trong áo. Tôi lấy nó ra, nhìn những chữ cái đầu tên mình trên cạnh cuốn băng. Lúc này, tôi đã là một người khác với cô nàng trong cuốn băng. Nhưng ở những mặt khác, thì tôi chưa từng thay đổi.
Mấy ngón tay tôi co lại quanh cuốn băng. Tôi bước tới chỗ lò sưởi, hai má tôi ấm lên dưới hơi nóng tỏa ra từ khoảng không nhỏ ấy. Tôi ném cuốn băng vào cùng những cuốn băng khác, lên trên đống băng đang dần cháy thành tro. Tôi đứng đó nhìn nó cháy một lúc lâu.
Rồi tôi tiến lên, tham gia cùng chồng mình.