07 Tricia hiện tại
hiện tại
Bánh mì trắng kẹp xúc xích, quết thêm chút sốt mayo không phải là bữa ăn tối ngon nhất đời, nhưng ít ra nó giúp tôi no bụng và tôi chỉ còn cảm thấy hơi buồn nôn sau khi ăn. Ethan có khẩu vị rất cao cấp, và luôn xoay xở đặt được bàn ở những nhà hàng mới nổi, nhưng anh ấy vẫn ngốn nhanh cái bánh mì kẹp mà không càm ràm gì.
“Ăn rồi em thấy đỡ hơn chưa?” Anh ấy hỏi.
“Em đỡ rồi,” tôi nói dối. Một cái bánh mì kẹp xúc xích lạnh ngắt lạnh tanh không thể khiến tôi quên việc có thể có người lạ đang rình mò ở tầng trên của ngôi nhà.
“Vậy thì tốt.” Anh vươn tay qua bàn nắm lấy tay tôi – bàn tay tôi như đã bị đông cứng, nhưng bất ngờ là tay anh ấy lại rất ấm. “Trời đất, Tricia. Tay em lạnh như đá ấy!”
Tôi chẳng hiểu anh ấy mong đợi cái gì nữa. Ngoài trời nhiệt độ đã xuống dưới không, trong nhà này thì chẳng có tí nhiệt nào. Hai chúng tôi đều đang mặc áo khoác. “Vâng…”
“Anh nói này.” Anh đứng dậy, tự động dọn đĩa của cả hai trên bàn để mang đi rửa. Mẹ anh ấy đã nuôi dạy con trai thật tốt – thật đáng tiếc khi tôi không được gặp bà ấy.
“Để anh tìm hiểu vụ hệ thống sưởi xem sao. Nếu có điện thì anh cá là có thể mở máy sưởi lên.”
“Được vậy thì còn gì bằng.” Tôi cầm lấy hai cốc nước trên bàn, theo chân anh ấy đi đến nhà bếp, làm phần việc của mình. “Anh là ông chồng tuyệt nhất trần đời đó.”
Gương mặt Ethan sáng rực lên. Anh để mấy cái đĩa lên bàn bếp và vươn tay về phía tôi. Chúng tôi đều đang mặc áo khoác nên hành động hơi vướng víu, nhưng tôi thích hơi thở nóng ấm của anh khi anh hôn mình. “Làm người chồng tuyệt vời nhất có khó gì đâu khi anh có người vợ tuyệt vời nhất thế gian.”
Bất chấp vẻ ngoài điển trai của mình, Ethan không phải là kiểu người hay ve vãn phụ nữ. Ngày mà chúng tôi chạm mặt ở quán cà phê, tôi là người chủ động đấy. Trước khi gặp tôi, anh ấy cũng không có nhiều bạn gái và không có mấy người bạn. Vài người bạn của tôi cảnh báo tôi đó là một dấu hiệu xấu, nhưng tôi lại thấy mừng vì anh ấy không có nhiều người yêu cũ hay một người bạn thân để tôi phải cạnh tranh tình cảm. Tôi luôn ước mình và chồng sẽ là bạn thân của nhau.
Hi vọng anh ấy vẫn giữ nguyên tình cảm của mình sau chuyện mà tôi phải nói với anh vào cuối tuần này. Tôi có dự cảm xấu là cuộc nói chuyện sẽ không suôn sẻ.
Hệt như những thứ khác trong ngôi nhà, phòng tắm ở tầng trệt được đặt ở chỗ khuất, rất khó tìm. Cuối cùng tôi cũng tìm ra nó, dưới gầm cầu thang xoắn. Vị trí của nó khiến tôi hơi ái ngại, lỡ như có ai đang đi trên cầu thang, họ có thể rơi xuống trần nhà tắm mất. Nhưng hi vọng là ngôi nhà được xây kiên cố hơn thế.
Phòng tắm rộng rãi, đồ đạc có vẻ xinh xắn. Bồn tắm có bốn chân và có tay cầm riêng cho vòi nước nóng, nước lạnh. Tôi lấy một miếng giấy vệ sinh ướt lau qua mặt gương gắn trên bồn rửa, tẩy đi lớp bụi để có thể nhìn thấy bản thân lần đầu tiên từ lúc đến ngôi nhà này.
Ui. Nhìn tôi thảm quá đi mất.
Tóc tôi màu vàng sáng, có những sợi highlight màu nâu và được uốn lọn bằng máy uốn tóc cầm tay, nhưng lúc này, tóc vẫn ướt và xỉn màu do tuyết, và mấy gợn sóng tóc đã tiêu tùng từng nhúm tóc nằm bẹp dí trên da đầu và hai bên má. Môi tôi nhợt nhạt, gần như tím tái, mặt trắng như bột. Tôi lấy một tuýp son môi trong túi xách ra, tô lên một lớp để trông có thần sắc hơn. Thế – tươi hơn chút rồi. Tôi thử nhéo nhéo hai má để mặt trông hồng hào hơn, nhưng chỉ khiến da tôi như nổi bông, nên tôi đành dừng lại.
Dù sao đi nữa, cũng chỉ có tôi và Ethan ở đây. Đúng là tôi muốn mình luôn đẹp nhất trước mắt chồng, nhưng dù gì chúng tôi cũng đã kết hôn được sáu tháng rồi. Anh ấy cũng hiểu là tôi không thể lúc nào cũng có diện mạo hoàn hảo được. Tôi chắc chắn là anh ấy hiểu mà. Dù bản thân anh ấy thì lúc nào cũng hoàn hảo đến bực cả mình.
Lúc đi ra khỏi nhà tắm, tôi phát hiện thêm một kệ sách đặt bên dưới cầu thang. Ôi thật tình, bác sĩ Adrienne Hale đúng là mê đọc sách. Đa số kệ sách trong nhà đều có vẻ liên quan đến tâm thần hay tâm lý học. Dù sao thì cũng là mấy sách về đầu óc con người. Nhưng kệ này lại khác. Kệ này chứa toàn sách tiểu thuyết bìa mềm – hẳn là sở thích cá nhân.
Tôi lướt mắt qua những hàng sách, tìm xem có tựa nào để đọc giải trí không nếu bị kẹt ở đây lâu hơn. Tôi cố hình dung ra vị bác sĩ tâm lý với đôi mắt xanh sáng quắc ấy đang cuộn mình đọc một tiểu thuyết của Danielle Steel[*] – nhưng không tài nào tưởng tượng nổi. Tôi cũng không mê dòng tiểu thuyết lãng mạn. Nhưng cô ấy có vài cuốn của Stephen King[*] có vẻ hợp gu tôi hơn này. Đều là những cuốn sách dài và lôi cuốn.
Tôi đã đọc toàn bộ những tựa của Stephen King mà cô ấy có ở đây, nhưng không ngại đọc lại vài cuốn kinh điển đâu. Mà dù sao tôi cũng sẽ không ở đây đến tận lúc đọc xong cuốn sách, nên chẳng có lý do gì mà đọc một cuốn mới. Mới đầu, tôi nhấc cuốn sách có tựa Gã hề ma quái lên, nhưng suýt thì sái cả cổ tay cuốn này thì sẽ hơi dài nếu tôi chỉ ở đây một đêm. Sau cùng, tôi quyết định chọn cuốn Thị kiến – một trong những cuốn tôi yêu thích – và nghiêng cuốn sách ra khỏi hàng để lấy ra khỏi kệ.
Nhưng cuốn sách không nhúc nhích.
Tôi kéo mạnh hơn, nhưng chỉ có phần trên của cuốn sách di chuyển. Phần dưới dường như bị chèn cứng rồi. Khi tôi nhích phần trên của cuốn sách, tôi nghe một tiếng cạch lớn. Kệ sách dịch chuyển một chút.
Cái gì..?
Tôi nhìn qua vai. Không thấy Ethan đâu. Có lẽ anh ấy vẫn đang mày mò với hệ thống sưởi. Tôi nhìn qua vách kệ sách chiếc kệ đã dịch ra xa bức tường. Tôi kéo nhẹ vách kệ, một cánh cửa mật mở ra về phía tôi. Mắt tôi chớp chớp, không dám tin cái mình đang nhìn thấy. Một căn mật thất.