Chương 8
Bên trong tuyệt nhiên không chút ánh sáng, nhưng căn phòng có vẻ nhỏ. Tương đương kích thước của phòng thay đồ trên lầu. Tôi nhíu mày nhìn vào không gian tối om ấy, cố gắng điều chỉnh mắt cho quen. Tôi bước thêm một bước, có thứ gì đó quất nhẹ vào mặt tôi. Ban đầu tôi còn cho rằng là một cái mạng nhện, nhưng rồi nhận ra đó là một sợi dây. Tôi quờ quạng xung quanh, cố chụp lấy sợi dây. Sau đó ngón tay tôi chạm vào nó. Tôi giật nhẹ, một tiếng cạch khác vang lên và một bóng đèn sáng lên, chiếu rọi căn phòng.
Hai mắt tôi muốn lồi cả ra khi tôi chầm chậm tiếp thu cảnh tượng bên trong phòng. Tôi đã đoán đúng rằng căn phòng có kích thước nhỏ. Tôi đã hơi sợ là mình sẽ phát hiện một cái xác bị giấu trong này, nhưng không. Trong căn phòng lại là những kệ sách – nhét vào mọi ngóc ngách có thể nhét được. Nhưng mấy kệ này không chứa sách.
Chúng chứa đầy băng cát-sét.
Hẳn là có – ôi trời, tôi cũng không biết luôn – hàng ngàn cuốn. Mỗi cuốn đều có nhãn ghi theo cùng một kiểu – một số chữ cái đầu tên, kế tiếp là một con số, kế tiếp là ngày tháng. Ngày tháng dường như bắt đầu từ gần mười năm trước, có hàng tá cái tên viết tắt khác nhau. Hàng băng cát-sét trước mắt tôi được ghi nhãn là PL. Cái tên viết tắt này giống tên viết tắt của đối tượng nghiên cứu chính trong cuốn sách nổi tiếng Giải phẫu cơn sợ hãi của bác sĩ Hale – có thể nào là cùng một người không? Có phải những cuốn băng này là các buổi tư vấn riêng của PL?
Có một cuốn băng có nhãn khác hẳn. Cuốn băng được đặt ở cuối một hàng, và chỉ có duy nhất một chữ ghi bằng chữ in hoa:
LUKE
Cái tên khiến tôi chợt nhớ ra một điều gì. Luke. Đó có phải là tên người bạn trai mà mọi người cho là đã giết Adrienne Hale không? Đã qua nhiều năm từ khi vụ việc được đưa lên trang nhất của mọi tờ báo và mọi kênh tin tức. Vụ biến mất của bác sĩ Adrienne Hale.
Tôi thắc mắc liệu cảnh sát có biết về mật thất này không.
Tôi mơ hồ nghe tiếng Ethan gọi mình. Có lẽ anh ấy đã mở được máy sưởi. Hẳn là anh ấy đang thắc mắc vì sao tôi vào nhà tắm lâu đến thế. Tuy không được tiếng là tắm nhanh gì cho cam, nhưng như thế này quả thật là chậm, dù là với tôi.
“Em đến liền!” Tôi hét.
Không nghĩ nhiều, tôi lấy bừa một cuốn băng PL trên kệ và đút vào túi áo khoác. Rồi tôi giật mạnh sợi dây thòng xuống từ trần nhà, căn phòng chìm vào bóng tối. Tôi bước ra khỏi phòng, lúc đẩy kệ sách về chỗ cũ, tôi nghe một tiếng cạch rất vững dạ. Lúc này, khi đã lùi lại, tôi không nhìn ra là còn có một mật thất ở đó.
Tôi nhanh chân trở lại phòng khách, nơi Ethan đang đứng trước bộ ghế sô pha. Miệng anh ấy cười toét đến mang tai, và còn nhón được một chai rượu vang, đang nằm trong bàn tay phải. “Anh bật được hệ thống sưởi rồi em ơi!”
Tôi rùng mình. “Trong này vẫn còn lạnh như hầm băng ấy.”
“Thì cũng cần chút thời gian mới sưởi ấm được một chỗ khổng lồ như vầy chứ.” Anh ấy gật đầu ra dấu về không gian phòng khách cực lớn. Tôi muốn chỉ cho anh ấy thấy là nếu chúng tôi đến sống ở đây, hóa đơn tiền máy sưởi cũng khổng lồ chẳng kém, nhưng Ethan có tiền thừa kế đủ để không phải lo lắng về chuyện lông gà vỏ tỏi này. “Em tìm được phòng tắm không?”
“Được rồi anh.”
Tôi đút tay phải sâu vào túi áo khoác, cảm nhận cuốn băng cát-sét hình chữ nhật. Đây có lẽ là thời điểm thích hợp cho anh ấy biết điều tôi vừa khám phá. Chẳng có lý do gì mà không nói với anh ấy.
Nhưng nhất định Ethan không muốn tôi nghe mấy cuốn băng ấy đâu. Anh ấy sẽ nói đó không phải chuyện của tôi – anh hay càm ràm tôi là người tọc mạch quá mức. Nhưng tôi có tọc mạch đâu – chỉ là bẩm sinh tôi hơi tò mò thôi. Tò mò thì có gì sai chứ?
“Với lại, em nhìn xem!” Ethan giơ chai rượu màu đỏ bầm lên. “Anh tìm được một thứ để tụi mình làm ấm người trong lúc chờ nè.”
“Vậy hử?”
Anh ấy hạ chai rượu xuống để đọc nhãn. “Đây là rượu từ nho cabernet sauvignon. Nguồn gốc từ... Stellenbosch, Nam Phi.”
“Rượu vang từ Nam Phi?”
“Ừ đúng rồi. Có nhiều nho cabernet ngon ở Nam Phi lắm.”
Ethan nói thì chắc là không sai. Anh ấy như kiểu một chuyên gia về rượu vang ấy. Anh ấy lúc nào cũng biết vùng nào nổi tiếng với loại rượu vang nào, trong rượu có nốt ngọt hay nốt chua gì đó, và dùng kèm với thức ăn gì là hợp nhất. Phần lớn thời gian, tôi chỉ gật đầu, làm ra vẻ như tôi biết anh ấy đang nói gì.
“Vậy,” tôi nói, “anh đã chôm một chai rượu?”
“Chai này không quá ngon đâu,” anh ấy biện hộ. Tôi không biết có thật không, nhưng Ethan không đời nào uống rượu rẻ tiền, nên chai rượu này ít nhất cũng đạt trung bình. Loại anh ấy thích nhất là Cheval Blanc.
“Với lại, tại Judy mời chúng ta ra đây trong khi có bão tuyết rồi lại không thèm ló mặt tới mà. Mình cần một thứ gì đó để giải khuây chứ.”
“Em cá là Judy không biết sẽ có bão tuyết đâu,” tôi nói, nhưng đã trễ rồi. Ethan đã rót rượu vào hai cái ly anh để trên bàn trà phía trước lò sưởi.
Anh ấy ngồi vào bộ ghế sô pha lớn, tôi ngồi xuống cạnh anh. Anh nâng lên một ly rượu, rượu màu đỏ thẫm đổ đầy gần chạm miệng ly, và tôi miễn cưỡng làm theo. Anh ấy nghiêng ly của mình về phía ly của tôi.
“Mừng nhà mới,” anh nói.
Lạy trời.
Ethan uống một ngụm lớn trong khi tôi phân vân không biết làm gì với ly rượu của mình. Tôi không thể uống ly rượu này. Một hai ngụm nhỏ thì có thể, nhưng cả một ly to như vầy thì không. Mà tôi lại không thể nói cho Ethan nghe lý do vì anh ấy không biết tôi đang có thai.
Đúng đó. Tôi dính bầu rồi.
Tôi trễ hai tuần rồi. Đã hơn một tuần từ lúc tôi thử nước tiểu và hai cái vạch màu hồng ấy hiện ra, sẽ thay đổi toàn bộ cuộc đời chúng tôi.
Tôi sợ khi phải nói với anh ấy bí mật nho nhỏ của mình. Trước khi kết hôn, chúng tôi đã quyết định là chúng tôi sẽ có con. Tôi thì có chị em gái, nhưng Ethan lại là con một, hơn nữa ba mẹ anh ấy đã không còn, nên cả hai nhất trí với ý tưởng có một gia đình của riêng mình. Nhưng – chúng tôi đã thỏa thuận – trước mắt thì không sinh con. Chúng tôi vẫn còn khá trẻ, và chúng tôi muốn có cơ hội cùng nhau đi du lịch, tận hưởng thời gian bên nhau vài năm trước khi có thêm thành viên. Ít nhất là hai năm trước khi bắt đầu thả – chúng tôi đã quyết định như thế.
Vậy mà bây giờ tôi lại thế này, chỉ mới sáu tháng sau đám cưới.
Một đứa trẻ đang thành hình.
Chuyện ấy không phải lỗi do tôi. Tôi luôn uống thuốc ngừa thai đều đặn. Tôi còn đặt báo thức trên điện thoại để không quên giờ uống. Nhưng tháng trước tôi bị viêm hô hấp, và đã uống kháng sinh mà bác sĩ ở trung tâm chăm sóc khẩn cấp kê cho. Có vẻ như nó đã khiến thuốc ngừa thai của tôi vô hiệu. Ai mà biết chứ?
Tôi thấy khiếp đảm khi phải nói với Ethan. Anh ấy rất coi trọng giai đoạn chờ con chào đời. Anh ấy muốn chúng tôi dành khoảng thời gian này cho nhau. Tôi đã phá tan kế hoạch của anh. Và tôi không biết anh ấy sẽ đón nhận tin này như thế nào. Chắc sẽ không vui vẻ gì rồi.
Ethan là người cộc tính. Anh ấy chưa từng phát tiết ra với tôi, nhưng tôi đã nhìn thấy một lần. Anh ấy là người sáng lập một công ty khởi nghiệp nhỏ đang trên đà phát triển, có lần tôi đã tình cờ nghe anh ấy nói chuyện điện thoại sau khi một nhân viên làm hỏng một chuyện gì đó. Tôi đã kinh ngạc đến không khép miệng được trước cái kiểu anh ấy la hét anh chàng tội nghiệp kia qua điện thoại. Trước đó, tôi không hề hay biết là anh ấy còn có mặt này. Chuyện đó đã nhắc tôi nhớ tới sự thật là tôi chỉ mới biết chồng mình được hơn một năm, một chuyện đáng lo ngại làm sao. Tôi không biết chính xác con người anh như thế nào.
Thế nên tôi đã ôm bí mật này suốt một tuần hơn. Tôi sẽ phải nói cho anh ấy biết sớm, nhưng tôi sợ đến mức co quắp cả người. Tôi không muốn anh ấy hét vào mặt mình như đã làm với anh chàng kia qua điện thoại. Đó sẽ là kết thúc cho kỳ trăng mật của hai vợ chồng.
Tôi không biết lúc này có phải là thời điểm thích hợp không. Khi anh ấy vừa mở được hệ thống sưởi, anh ấy đang phấn khởi trước viễn cảnh mua lại ngôi nhà này (cho dù không đời nào chúng tôi sẽ thực sự sống ở đây), và trong tay anh đang là một ly rượu vang. Anh ấy còn đang nhìn tôi chờ đợi, chờ tôi cho ý kiến về chai rượu.
Tôi nghĩ đến chai rượu. Tôi nên nói với anh ấy ngay lúc này. Như vậy là hợp lý.
Nhưng tôi không nói.
Thay vào đó, tôi nghiêng ly rượu và chỉ để rượu làm ướt lưỡi mình một chút. Rồi tôi liếm môi. “Ừm. Ngon tuyệt.”
“Em có nếm được vị bạc hà không?”
“Có... nếm được.”
Ethan lại uống thêm một hớp lớn trong khi tôi giả vờ uống một ngụm khác. Anh tìm tay tôi, tôi để anh nắm lấy tay mình. “Lúc này dễ chịu thật,” anh ấy thở ra một hơi dài.
“Ừm.”
“Anh có thể hình dung ra cảnh tụi mình sống ở đây.” Anh ấy siết lấy bàn tay tôi, đôi mắt xanh bắt đầu nhìn vào xa xăm. “Hai người chúng ta thưởng thức một chai rượu – một chai rượu ngon – trong lúc lò sưởi đang nổ tí tách, sưởi ấm cho vợ chồng mình.”
“Và mấy đứa trẻ chập chững đi qua đi lại,” tôi bổ sung, nhìn xem phản ứng của anh ấy.
Ethan bật cười. “Có lẽ là vài năm nữa.”
Ừ, ít nhất thì anh ấy không hoàn toàn thất kinh trước viễn cảnh đó. Tôi đoán mình đã hi vọng quá nhiều, rằng tôi nhắc đến trẻ con và anh ấy sẽ lập tức reo lên, Được! Anh đổi ý rồi! Mình sản xuất em bé ngay đi em!
Anh ấy nhích lại gần tôi, vòng tay qua ôm vai, kéo tôi vào gần hơn. Tôi lấy đó làm lí do để hạ ly rượu xuống bàn. Không khí lúc này thật dễ chịu và ấm áp, khi cùng chồng ôm nhau trên ghế sô pha. Có lẽ ngôi nhà này cũng không quá tệ. Dường như Ethan rất thích nó. Và nếu chúng tôi quyết định sống ở đây, thì nó sẽ giúp cho cái tin bầu bí của tôi đỡ sốc hơn cho anh.
Nhưng rồi tôi nhìn lên phía trên lò sưởi. Nhìn bức tranh chân dung của bác sĩ Adrienne Hale. Cảm giác như cô ấy đang nhìn chằm chằm chúng tôi bằng đôi mắt màu xanh lá sáng quắc ấy, mái tóc hệt như một màn lửa đang bùng cháy quanh gương mặt. Tôi rùng mình.
“Em vẫn lạnh hả?” Ethan thì thầm vào tóc tôi.
“Không…”
Anh theo ánh mắt của tôi nhìn lên bức tranh trên tường. Đôi mắt anh tối sầm lại, như lần đầu tiên nhìn thấy nó.
Tôi cười bẽn lẽn. “Xin lỗi anh, nhưng bức tranh khiến em thấy sởn gai ốc.”
“Ừ, anh cũng không ưa nó.” Hàm của anh giật nhẹ. “Để đó anh lo.”
“Sao cơ?”
Tôi chưa kịp hỏi anh định làm gì, thì Ethan đã bật dậy khỏi ghế, sải những bước dài cương quyết về phía lò sưởi. Anh nắm lấy khung tranh bằng gỗ, tháo nó ra khỏi tường. Sau đó anh hạ bức tranh xuống sàn, chần chừ một lúc, rồi đặt nó dựa vào lường, mặt quay vào trong.
“Ethan.” Hai tay tôi đan chặt vào nhau, đột nhiên túa mồ hôi. “Anh không thể làm thế.”
“Tại sao không chứ? Anh sẽ treo nó lên trước khi mình đi. Cô ta cũng đâu có quan tâm chuyện này.”
Tôi nhìn đăm đăm khoảng không trên lò sưởi, không thể nói rõ cảm giác bất an trong lòng. Chúng tôi đang trải qua buổi tối trong nhà của bác sĩ Adrienne Hale, uống rượu của cô ấy, bây giờ lại còn phá phách bức tranh cô treo trên tường. Không chỉ vậy, tôi còn chôm một cuốn băng cát-sét từ mật thất của cô. Tuy tôi không tin chuyện ma quỷ, nhưng nếu tôi tin, thì chắc chắn hồn ma của cô ấy đang nổi trận lôi đình cho xem.
Nhưng Ethan thì dường như không còn bận tâm nữa khi đã tháo bức tranh xuống và cho nó quay mặt vào tường. Anh ấy lại ngồi xuống cạnh tôi trên sô pha và khẩy nhẹ cái nút trên cùng trên áo khoác của tôi. “Em đã đủ ấm để cởi cái này ra chưa?”
Nửa giờ qua, nơi này đã ấm hơn đáng kể. Tôi để cho anh cởi hàng nút trên áo khoác của mình, trong khi hôn lên cổ tôi. Thông thường, đó là nơi làm tôi thấy hứng thú – tôi sẽ phát điên lên ấy. Nhưng lúc này tôi lại chẳng có cảm giác gì.
“Chúng ta nên ‘đập hộp’ nhà mới của mình,” anh thì thào vào cổ tôi.
Tôi hôn anh ấy, cố gắng tìm kiếm chút hứng thú trong lúc anh đang loay hoay với cái nút quần jean của tôi. Nhưng không hiểu sao tôi không thể tận hưởng việc này như thường ngày. Cho dù bức chân dung đã xoay mặt đi, tôi vẫn cảm thấy đôi mắt xanh lá của bác sĩ Hale đang nhìn chằm chằm vào mình.