Chương 10
Viên cảnh sát đón bà Laurel hãy còn trẻ, trông có vẻ phờ phạc, hơi căng thẳng với bàn tay ướt mồ hôi. Anh ta dẫn bà vào một phòng thẩm vấn và nói: “Cảm ơn bà đã tới.” Làm như bà có thể không tới vậy, chẳng lẽ bà lại nói: “Xin lỗi, hôm nay tôi bận quá, tuần sau tôi đến được không?”
Ai đó đặt ly nước xuống trước mặt bà. Vài giây sau, cửa lại mở và ông Paul bước vào.
Chúa ơi, đó là Paul. Bà thậm chí quên bẵng ông ấy, cứ xử sự như thể toàn bộ chuyện này do mình gánh vác. Nhưng rõ ràng cảnh sát vẫn nhớ tới ông ấy và ông vừa vội vã xộc vào phòng, với mái đầu bạc rối bù, bộ quần áo công sở nhăn nhúm cùng thứ mùi đường phố khô khốc ở khu trung tâm bết chặt vào da. Khi đi ngang qua vợ cũ, ông đưa tay chạm vào vai bà nhưng bà thậm chí không thể quay sang nhìn ông, chỉ nặn ra nụ cười gượng gạo chủ yếu cho những người có mặt nhìn thấy.
Ông ngồi xuống chiếc ghế cạnh bà, đưa tay nới cà vạt. Một tách trà được đặt xuống trước mặt ông. Bỗng dưng, bà Laurel cáu với cả tách trà lẫn ông chồng cũ.
Viên thanh tra tên là Dane mở lời, “Chúng tôi đang điều tra một địa điểm gần Dover. Chó nghiệp vụ đào được một cái túi.”
Bà Laurel gật đầu đầy căng thẳng. Một cái túi. Một cái túi chứ không phải một thi thể.
Thanh tra Dane rút ra vài tấm hình cỡ 20x25cm từ một phong bì, đẩy qua bàn về phía bà Laurel và ông Paul. “Ông bà có nhận ra đồ vật nào không?”
Bà Laurel kéo mấy tấm hình về phía mình.
Đó là ba lô của Ellie, chiếc ba lô con bé đeo trên vai khi rời khỏi nhà đi thư viện hôm ấy. Trên ba lô có một logo nhỏ màu đỏ và nó trở thành điểm nhấn trong thông báo tìm người của cảnh sát. Đốm đỏ đó gần như là đặc điểm nhận dạng duy nhất của Ellie trong ngày cô bé mất tích.
Tấm hình thứ hai chụp một chiếc áo thun đen, kiểu rộng thùng thình với đường xẻ ở cổ và tay áo loe. Bên trong cổ áo có nhãn “New Look”. Ellie hay sơ vin vạt trước với quần jean khi mặc chiếc áo này.
Trong tấm hình thứ ba là chiếc áo ngực len màu xám chấm bi đen hiệu Atmosphere. Hình thứ tư chụp một chiếc quần jean nhạt màu có hiệu Top Shop.
Tấm thứ năm là hình một đôi giày thể thao màu trắng bẩn thỉu. Hình thứ sáu chụp một chiếc áo hoodie hiệu Next, có màu đen trơn với dây rút màu trắng. Trong tấm thứ bảy là một chùm chìa khóa nhà. Móc khóa là một con cú nhựa nhỏ, mắt sáng lên mỗi khi nhấn vào chiếc nút trên bụng nó.
Tấm thứ tám là một chồng vở bài tập và sách giáo khoa đã mục vì ẩm thấp. Tấm thứ chín chụp một hộp bút màu đen và chấm bi đỏ, bên trong chứa đầy bút mực và bút chì. Trong tấm thứ mười là một miếng băng vệ sinh đã phình lên, nhìn rất kinh.
Tấm thứ mười một là một chiếc ví da nhỏ, gồm nhiều mảnh tím và đỏ chắp lại, có dây kéo chạy ba mặt và một búi len đỏ trang trí trên khóa kéo. Tấm thứ mười hai chụp một laptop nhỏ, lỗi thời và có vẻ móp méo một chút.
Tấm cuối cùng chụp một cuốn hộ chiếu.
Bà Laurel kéo tấm cuối lại gần hơn. Ông Paul chồm sang nên bà đẩy tấm hình ra giữa họ.
Một cuốn hộ chiếu.
Ellie không mang theo hộ chiếu. Bà Laurel vẫn giữ hộ chiếu của con gái.
Hết lần này tới lần khác, bà lấy nó ra khỏi hộp chứa đồ dùng của Ellie, nhìn như ngây dại khuôn mặt ma mị của con gái và nghĩ về những hành trình mà cô bé không bao giờ bắt đầu.
Còn cuốn hộ chiếu trong hình, sau khi nhìn thật kỹ, bà nhận ra đó không phải là hộ chiếu của Ellie.
Nó là của Hanna.
“Tôi không hiểu chuyện này. Đây là hộ chiếu của đứa con gái lớn. Chúng tôi tưởng con bé làm mất nó rồi. Nhưng mà….” Bà Laurel nhìn chằm chằm tấm hình lần nữa, các ngón tay chạm vào mép hình, “…sao nó lại ở đây? Trong túi của Ellie? Các vị tìm thấy nó ở đâu?”
Thanh tra Dane trả lời, “Trong rừng sâu, cách bến phà không xa cho lắm. Với tấm hộ chiếu này, chúng tôi đang xem xét giả định Ellie có thể đã lên đường đi châu Âu.”
Một cơn giận bùng lên trong đầu bà Laurel. Sai bét rồi! Họ vẫn tìm kiếm chứng cứ cho cái giả định mà họ theo đuổi lâu nay, rằng con bé bỏ nhà đi. Bà vặn lại: “Nhìn cái túi đi. Vỏn vẹn chừng này thứ khi con bé ra khỏi nhà, khi mới mười lăm tuổi? Mấy người nói con bé mang những thứ này theo người để rời đất nước sao? Sau ngần ấy năm các người vẫn nói thế? Thật chẳng có chút đầu óc gì cả!”
Thanh tra Dane nhìn bà nhẹ nhàng nói, “Chúng tôi đã phân tích số quần áo. Có chứng cứ là cô bé đã mặc đi mặc lại chúng nhiều lần.” Bà Laurel ôm chặt ngực, nghĩ đến cảnh đứa con gái hoàn hảo vốn luôn sạch sẽ, thơm tho không chê vào đâu được lại lang bạt ngần ấy năm trời với mấy bộ đồ như vậy.
“Thế… con bé đâu? Ellie đâu?”
“Chúng tôi đang tìm.”
Bà Laurel có thể nhận thấy Paul đang nhìn mình, hầu mong bà giúp ông sắp xếp lại mớ hổ lốn thông tin. Nhưng bà không thể quay lại nhìn ông, không muốn có chút giao tiếp nào với ông. “Các vị biết không,” bà nói, “vài năm sau khi Ellie mất tích, nhà chúng tôi bị trộm. Lúc đó, tôi nói với cảnh sát rằng tôi nghi ngờ thủ phạm là Ellie, căn cứ vào những thứ bị mất, cửa vào không bị phá khóa và linh cảm…” Bà Laurel kìm lại, ngăn mình nói thêm về những cảm nhận cá nhân thiếu chứng cứ. Giọng bà nhỏ dần, “Có thể con bé quay về để lấy hộ chiếu của Hanna. Chắc là vậy…”
Liệu có phải cảnh sát đã đúng? Ellie bỏ đi? Con bé lên kế hoạch bỏ trốn? Nhưng đi từ đâu, tới đâu? Và tại sao?
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra và một cảnh sát khác bước vào. Anh ta lại gần Dane, thì thầm gì đó vào tai viên thanh tra rồi cả hai nhìn bà Laurel và ông Paul. Tiếp đó, thanh tra Dane ngồi thẳng người lên, chỉnh cà vạt và nói, “Họ đã tìm thấy thi thể người.”
Tay của bà Laurel theo bản năng nắm lấy tay chồng cũ và siết chặt tới nổi bà cảm thấy xương của ông bị bẻ cong.